Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6448 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 36
linh tính giống nhau sao?

❊ ❊ ❊

Từ Lạc do dự chốc lát, vẫn quyết định sẽ trở về.

Xét cho cùng, cô chính là rất hận ba cô, đây là điều không cần nghi ngờ. Nhưng đến khi, ông ta chân chính không còn nữa, cô vậy mà vẫn không nhịn được nhớ tới những điểm tốt trước kia của ông ta.

Từ Lạc thở dài một hơi, đi về phòng thu dọn đơn giản hành lý để về quê. Về cái nơi không có tình cảm kia.

Sau này, nơi đó sẽ không bao giờ liên quan đến cô nữa.

Do quá gấp, Từ Lạc không kịp đặt vé xe, cô quyết định tự mình lái xe đi. Trong gara của Diệp trạch, đỗ nhiều loại xe sang và xe gia dụng, bình thường đều không có sài, vậy thì cô mượn tạm vậy.

Nếu vậy, trước tiên gọi điện thoại cho Diệp Thành để mượn đã.

Cô bấm điện thoại gọi liền hai cuộc.

Không ai nghe máy?

Kì lạ.

Cô nhíu nhíu mày cất điện thoại vào rúi, đang định rời đi, chợt thấy bác Long trong vườn cây cảnh, " bác Long, Diệp Thành về chưa?"

" Cậu chủ còn chưa có về đâu ! Cô chủ có việc gì tìm cậu ấy?"

" À, cháu muốn mượn một chiếc xe để dùng." Từ Lạc cười rồi nói tiếp, " Cháu gọi điện cho Diệp Thành, nhưng anh ta không nhận."

Bác Long cười hà hà, ông buông bình nước trên tay xuống, " cô chủ, cô muốn dùng thì cứ lấy dùng, của cậu chính là của cô mà, mấy chuyện nhỏ nhặt này không cần hỏi cậu làm gì. Chìa khóa xe vẫn ở chỗ cũ đó."

Từ Lạc gật đầu, "cảm ơn Bác Long."

"Không có gì, cô lái xe cẩn thận nhé." Bác Long nhẹ giọng nhắc nhở.

Từ Lạc rời đi sau đó, đến gara xe, vừa lái xe khỏi gara thì lại phát hiện cún con của cô từ khi nào mà lao từ trong nhà ra chắn trước xe của cô.

Từ Lạc xuống xe, " bé cưng, em sao lại theo ra đây, quay về nhà đi."

Chú cún con bất động, ngược lại víu váy của cô, ý không muốn cho cô đi.

Từ Lạc ôm bỗng nó lên, muốn đưa nó vào trong nhà, nhưng cún con càng phản ứng dữ hơn, một mực ăng ẳng kêu lên, chính là không muốn vào nhà.

Từ Lạc cau mày, " bé cưng, hôm nay sao lại không nghe lời rồi."

Bác Long từ vườn cây cảnh đi vào, thấy cảnh này liền bật cười, " Cô chủ, loài chó này rất thông minh, và có cả linh tính, xem ra, nó không muốn cô đi một mình đó."

" Chuyện này..." Từ Lạc vuốt đầu chú cún, " chị đi một chuyến thôi, ba ngày liền về rồi, em ngoan nhé, mau vào nhà."

Nhưng chú cún chính là không muốn, nó sủa còn dữ hơn, thậm chí tru lên, ấu ấu không ngừng.

Bác Long lắc đầu, " cô chủ, hay là mang nó theo đi."

"Cháu mang nó theo, sẽ không tiện." Từ Lạc đáp.

Bác Long thở dài, " haizz, biết là vậy, nhưng hôm nay, bác còn có bà con từ quê lên thăm, sợ không ai chăm sóc nó, người làm trong nhà ít, có mấy người thì họ làm xong việc cũng về rồi, căn bản cũng chỉ có mình bác mà thôi."

Từ Lạc do dự một lát, nhìn đến chú cún trên tay, đôi mắt nó lóng lánh nước, rõ ràng là không muốn rời cô, nói thẳng ra là nó như linh tính chuyện gì đó sẽ xảy đến nguy hiểm nên mới không muốn rời xa cô chủ của nó. Loading...

Từ Lạc thở dài, đành thỏa hiệp.." Thôi thì cho em đi với chị vậy, nhóc con không nghe lời này, thật hết cách với em."

Từ Lạc vẫy tay tạm biệt bác Long rồi ôm chú cún lên xe, lái xe rời khỏi Diệp Trạch. Trong lòng dấy lên một loại cảm xúc khó nói được...

Cũng không biết là vì sao cún con của cô lại bất thường như thế.

Bình thường nó chưa bao giờ trở nên ương bướng đến vậy.

Nhắc mới nhớ, con cún này là của mẹ chồng cô, tức mẹ của Diệp Thành mua cho cô khi ngày đầu tiên gả vào nhà họ Diệp.

Bà khi đó thương cô hiền lành, đáng yêu nên mới mua tặng chú cún lông xù này cho cô, để cô có bạn mà quên đi nỗi buốn khi Diệp Thành không ở nhà.

Chú cún này là loại cún lông xù, chân hơi lùn, lại nhỏ con, đặc biệt rất thông minh. Có lẽ nó cũng có cảm giác như cô sao, lo sợ chuyến đi này có gì đó xảy ra..

Vậy nên, hành động của nó ban nãy chính là vì linh tính nên mới cảnh báo cho cô sao?

Từ Lạc một tay lái xe, tay còn lại vuốt ve đám lông xù như bông của chú cún mà cảm thấy cũng an tâm phần nào...

"Bé cưng à, cảm ơn em nhé."

Mặc kệ có chuyện gì, nên làm gì và không nên làm gì, cô đều phải về quê để hoàn thành đạo hiếu cuối với ba mình...

Dẫu sao thì ông ta vẫn là cha của cô..

Cho dù cô biết là sẽ không tốt đẹp gì khi cô quay trở lại cái nơi đau buồn kia, nhưng cô buộc phải về, giải quyết hết thảy mọi việc rồi tính sau. Cô không muốn liên qua gì đến cái đám người thân kia làm gì nữa...

Một đám làm biếng ngồi chờ xung rụng, so với cún bông của cô, cả bọn thua xa...

Chỉ mong rằng, mọi thứ sẽ ổn, nếu thế sau tang lễ, cô sẽ yên tâm mà sống tiếp, không phải lo bận tâm chuyện gì.

Mỗi ngày sống vui vẻ với cún bông. Và nhất là, cô còn vui và đặc biệt hơn khi cô có thêm bảo bảo nữa cơ...

Xe tăng tốc một đường hướng về ngoại ô thủ đô, rồi mất hút trên quốc lộ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »