Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6420 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 4
hợp đồng trước hôn nhân

❊ ❊ ❊

Chị ơi, chị có sao không? Tụi em xin lỗi ! Đám học sinh sắc mặt đứa nào đứa nấy tái mét mà bò dậy, vội vàng đỡ Từ Lạc đứng lên.

"Chị ổn không?" Một cậu nhóc đưa khăn giấy cho cô.

Đầu cô chảy máu, đau chết đi được, cô lừ đám nhóc, khiến cả đám sợ mất mật.

"Cô chủ, cô chủ !" Phía sau thanh âm vang lên. "Cô không sao chứ? May quá tôi đuổi kịp theo cô được."

Từ Lạc mệt mỏi quay lại nhìn, người gọ cô là bác Long, quản gia của Diệp trạch.

"Bác Long, cháu không sao." Rõ ràng Từ Lạc cảm thấy rất đau, đầu cô ong ong, muốn bể, nhưng vẫn mạnh mẽ chống đỡ nói.

Bác Long nhíu mày, " sao lại không có gì? Chảy máu rồi kìa. Nào, đi theo bác về Diệp trạch đi. Ở nhà có bác sĩ riêng, cô đến để hắn xem tình hình một chút." Vừa nói, ông kéo tay cô đi tới xe, rồi cho cô ngồi ở ghế sau.

Sắc mặt Từ Lạc tái nhợt, nhưng vẫn ngoan cố, "cháu thật là không sao mà, bác Long, để cháu đi xuống, cháu còn phải tìm nhà trọ nữa."

Bác Long quay đầu nhìn cô, im lặng một lúc, thở dài, " tôi biết, cô và cậu chủ đã ly hôn, cậu chủ hôm nay sẽ đón con nhỏ tình nhân kia về, nhưng mà.....Haizz, cô dù sao đã là cô chủ ở đây 5 năm, tôi mặc kệ, tôi chỉ xem cô là cô chủ duy nhất, bảo tôi không quan tâm, tôi không làm được."

Vừa nói, ông vừa khởi động xe, quay đầu về Diệp trạch.

Quay lại Diệp Trạch, Diệp Thành vẫn chưa trở lại. Bác sĩ tới, băng bó vết thương đâu đấy cho cô.

Cô ngồi trên sôpha, nghỉ ngơi một hồi, tiếng cửa mở vang lên, vừa ngẩng đầu, là Diệp Thành trở về.

Chà, còn ôm thêm, thế mà còn ôm công chúa cục cưng của hắn, Lưu Tâm Nhã.

Từ Lạc theo bản năng liếc Lưu Tâm Nhã một cái.

Chiều cao 1m60, da trắng, môi mắt hoa đào, răng trắng, đúng là mĩ nhân.

Diệp Thành vừa nhìn thấy cô, lông mày anh tuấn nhíu chặt lại. " Sao cô vẫn chưa đi?"

Bác Long vội vàng nói đỡ, " Cậu chủ, cô chủ trên đường xảy ra tai nạn, tôi mang cô ấy về xử lý vết thương."

Diệp Thành lạnh lùng ừ một tiếng, nhẹ nhàng đặt Lưu Tâm Nhã trên chiếc sô pha đối diện. " Vừa hay, khi nãy Tâm Nhã xuống xe, không cẩn thận bị trẹo chân rồi, để bác sĩ khám xem sao."

Bác sĩ kia vẫn chưa đi, lại xách đồ tới khám cho Lưu Tâm Nhã. Cởi giày khỏi chân cô ta, ông nhìn nhìn rồi cười nhẹ, nói " không hề gì, xoa chút dầu gió xanh là được rồi."

Diệp Thanh ừ một tiếng, lại nói, mang dầu xanh tới cho tôi. Vừa nói vừa đặt chân của Lưu Tâm Nhã lên đầu gối mình, chấm dầu vào chân cô ta, vừa bôi tỉ mỉ vừa hỏi, "Tâm Nhã, còn đau không?"

Lưu Tâm Nhã, mặt đỏ xấu hổ, lắc lắc đầu.

Diệp Thành cười với cô ta, em đó, rõ ràng thân thể yếu ớt còn cậy mạnh. Hắn thường ngày lạnh nhạt với Từ Lạc. Thế mà lúc này lại ôn nhu thế kia.

Từ Lạc mắt cay cay, quay đầu ra hướng khác.

Còn may, là Diệp Thành chưa bao giờ thật sự quan tâm cô, bằng không cô lại chết bởi nổi da gà mất.

Bôi dầu cho Lưu Tâm Nhã xong, hắn rốt cuộc cũng đặt sự chú ý đến Từ Lạc. Quay sang bác Long, hắn nói, " bác Long, lát nữa đi tìm chung cư cho cô ấy." Loading...

Bác Long do dự, "nhưng mà cô chủ còn đang bị thương, vẫn nên...."

"Tôi không liên quan tới cô ta, tôi và cô ta đã ly hôn rồi." Ánh mắt Diệp Thành u ám, " huống hồ, Tâm Nhã cũng về rồi. Bác Long, bác nên quan tâm Tâm Nhã nhiều hơn mới đúng."

Lưu Tâm Nhã bộ dạng rộng lượng nói,

" Anh Thành, em không sao. Nhà này để cho chị ấy ở đi, bị thương rồi vẫn là đừng đi lại nhiều, em không có hẹp hòi như vậy. Hơn nữa chị ấy chăm sóc anh lâu như vậy, có vài chuyện em cũng muốn chị ấy giúp."

Diệp Thành không nói chuyện chỉ béo má cô ta một cái. Đầy cưng chiều.

Chậc...Từ Lạc ôm bụng, "cha mẹ ơi, hai người đừng có sến súa thế được không? Bà đây buồn ói mất." Cô mắng chửi trong lòng.

Diệp Thành nhìn Từ Lạc quấn băng trên trán, " vậy cô ở lại đây trước. Vừa nói hắn vừa đi đến ban công, lập tức bốn chữ " Diệp Thành-Tra Nam" đập ngay vào mắt hắn. Cả khuôn mặt lạnh hẳn xuống. Thật may, là hôm nay, hắn tâm tình tốt, không có lên cơn.

Lúc sau, hắn quay lại, ánh mắt hình viên đạn bắn tới chỗ Từ Lạc. " Cô hôm nay, không có tới đi làm?"

"Đi làm?"

"Đi làm cái đầu anh đấy? Lưu Tâm Nhã kia không phải thay tôi rồi sao?" Từ Lạc cười lạnh. Cô chả muốn đi làm cho hắn, ngược lại muốn đi viếng mồ mả cho hắn hơn.

Khóe môi Từ Lạc câu lên, cô nở một nụ cười giả dối đủ chuẩn, nói : "Diệp đại tổng tài, chúng ta ly hôn rồi, tôi lấy cái tư cách gì mà làm trợ lý cho anh nha."

"Công là công, tư là tư." Diệp Thành lạnh lùng nói. Trầm mặc vài giây, hắn lại nói tiếp,

"Từ Lạc, cô kết hôn với tôi năm năm, tuy chúng ta li hôn, nhưng hợp đồng công việc của tôi và cô vẫn còn thời hạn nửa năm nữa. Bây giờ muốn nghỉ, là cô vi phạm hợp đồng, cô xác định, cô đền bù được hợp đồng?"

Mắt Từ Lạc híp lại, "Tiền vi phạm hợp đồng sao? "

"Con bà nó, tên đểu này, lại dám chơi xỏ cô...."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »