Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6534 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 27
xé rách cái thể diện

❊ ❊ ❊

Thu Lan tiếp tục nói " Bên nhà em nói, gọi điện cho em không được, cho nên gọi đến phòng làm việc của chúng ta."

Từ Lạc phiền muộn mà ừ một tiếng, " em biết rồi."

Thu Lan nghiêng đầu nhìn cô, tiếp lời, " chị nghe giọng điệu bà kia hình như rất hung, có vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta á, rốt cuộc là có chuyện gì với em vậy."

Từ Lạc khua khua tay, " không sao đâu, em tự lo được."

Đoạn cô đứng dậy đi tới ban công ở sát văn phòng.

Mở điện thoại ra, có tới mấy cuộc gọi nhỡ. Ban nãy, cô để chế độ im lặng, nên cũng không nhận được.

Từ Lạc nhìn màn hình điện thoại, do dự một lát, liền gọi lại.

Bên kia hình như đang đợi cuộc gọi của cô, mới đổ chuông một tiếng, đã bắt máy.

Không cho Từ Lạc mở miệng, tiếng chửi rủa liền vang lên, [Lý Từ Lạc, tao gọi điện thoại cho mày, mày cũng không nhận? Mày ở bên ngoài sống sung sướng quá, liền khinh thường thân thích chúng tao phải không?]

Sắc mặt Từ Lạc trùng xuống, " dì, có chuyện gì?"

[Tao hỏi mày, tiền tháng này, mày đã gửi chưa?] Người đàn bà kia gắt lên.

"Chưa gởi." Từ Lạc lạnh lùng đáp.

Bà dì bên kia cười lạnh một tiếng, [ba mày hiện tại nằm trên giường bệnh, mày không gửi tiền tới, mày muốn ông ta chết phải không? Bà ngoại mày và em họ mày cần tiền gấp, mày cũng định làm lơ?]

Từ Lạc siết chặt điện thoại. " Dì à, từ ban đầu, dì nói với tôi, ba tôi bị bệnh, tôi đã gửi qua cả gần 100 triệu (vnd). Ông ta từ khi tôi còn nhỏ đã bạo hành gia đình, coi tôi và mẹ tôi không khác nào súc sinh...

" ông ta bị bệnh, tôi nể tình huyết nhục mà gửi tiền cho ông ta đã là tận tình tận nghĩa, các người còn muốn sao?"

Bà dì bên kia cứng họng, bà ta không có nghĩ đến, Từ Lạc vẫn luôn dễ nói chuyện lại dám trực tiếp lớn lối với trưởng bối là bà ta như vậy, nhất thời tức điên lên, cười lạnh,

[Ai dô, xem ra, ở thành đô, lăn lộn được thành tựu rồi, dám trực tiếp lên giọng với người trên như vậy? Trong mắt mày còn có trên dưới hay không? Còn biết hiếu thuận hay không?]

Sắc mặt Từ Lạc lạnh tới dọa người.

Nhớ lại chuyện năm đó, cô không khỏi oán hận. Cha cô năm xưa, ông ta bạo hành gia đình, đánh mẹ cô, đập con gái là cô, dùng dao mà cứa cổ cô, lại còn đem gái về nhà chơi, mẹ cô muốn ly hôn, nhưng cái đám thân thích kia lại một mực ép bà không được ly hôn.

Nào là nói, phụ nữ phải nhẫn nhịn, cho gia đình hạnh phúc, phải giữ thể diện cho gia đình, ly hôn sẽ mất mặt bọn họ.

Vậy mà mỗi lần mẹ cô bị đánh cho mặt đầy tím bầm, đến lết đi còn không nổi, đám người gọi là thân thích kia, đã đứng ra mà ngăn cản một lần nào hay chưa?

Sau khi mẹ mất, cái đám khốn nạn này lại quăng ánh mắt về phía cô, lấy cớ người cha bệnh tật kia, mà vòi tiền cô. Loading...

Mà tiền cô gửi về, ai là người sài, chỉ có đám khốn nạn đó là biết.

Một đám thân thích khốn nạn, bạch nhãn lang, chỉ biết tư lợi.

Từ Lạc giận tới mức phải cười lạnh một tiếng, ngày hôm nay, cô nhất quyết phải xé rách cái thể diện với những đám khốn nạn này, " ha, bà cảm thấy tôi không có hiếu cũng không sao. Tôi không quan tâm. Ba tôi năm sưa, ông ta đối xử với tôi và mẹ tôi thế nào, hiện tại còn muốn tôi báo hiếu? Thôi đi, Từ Lạc tôi vốn không có cha, chỉ có mẹ, Tôi mang họ Từ, không phải họ Lý."

Ngừng một lát, cô nói tiếp, " còn về em họ, dì à, dì không thấy mình nực cười lắm sao? Ồ, hay là dì cố tình không hiểu, nó là con trai dì, nó thiếu tiền thì dì lo chứ, dựa vào cái gì mà lại đòi tiền tôi."

Đầu dây bên kia, bà dì kia dường như là kinh hãi, bà ta không có ngờ tự mình gọi điện đến đòi tiền lại bị từ chối thẳng thắn, [Lý Từ Lạc, mày có biết thế nào là đối nhân xử thế hay không? Được, nếu mày không gửi tiền thì cả gia đình sẽ xóa tên mày khỏi Lý Gia.]

"Buồn cười, tôi sớm đã không còn là người của Lý Gia, Lý Gia đều là cái thứ phế vật như các người, tôi thật sự còn không muốn làm người nhà Lý Gia đâu, thứ mất mặt." Từ Lạc khinh bỉ mà gằn lên vào điện thoại.

Bên kia, bà dì hung tợn mà quát lên, [ tao cho mày một cơ hội cuối cùng, mày có gửi tiền về hay không?]

Từ Lạc cười lạnh, " haha, tiền polime thì tôi chả có đâu, nhưng mà tiền âm phủ thì nhiều lắm đấy! Bà có muốn lấy không?"

[Mày....] Bà dì còn chưa kịp nói thêm lời nào thì Từ Lạc đã cúp điện thoại.

Đám khốn nạn này, còn muốn dùng huyết thống để vòi tiền cô, xem cô là ATM tự động, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu sao?

Lũ khốn nạn.

Không mang họ Lý thì không mang, dù sao thì cô cũng không ưa gì cái họ kia. Từ Lạc cô hiện tại không cha không mẹ, đám thân thích này, với cô mà nói, chỉ là người dưng, khác máu thì tăn lòng, vì cớ gì mà cô phải quan tâm quản chi bọn họ..

Từ giờ cô là Từ Lạc, sống cho bản thân, cho bảo bảo của cô.

Không sống cho một ai khác nữa cả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »