Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6450 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 33
oán tôi? tôi trị cô!

❊ ❊ ❊

Từ Lạc nheo mắt nhìn Lưu Tâm Nhã, " Lưu Tiểu thư, cô đừng có cúi người với tôi, tôi không nhận nổi."

" Rất xin lỗi, thật sự rất xin lỗi,'' Trong đôi mắt của Lưu Tâm Nhã tràn đầy ủy khuất và tự trách, cô ả nói tiếp, " đều là năng lực của tôi không được, mang đến cho chị nhiều phiền toái như vậy, còn phiền chị hướng dẫn..tôi..tôi.." Cô ta vừa nói vừa muốn khóc..

" Cô ấy hướng dẫn em là nên làm." một giọng nam trầm thấp vang lên, không ngoài dự tính, chính là Diệp Thành, " đây là công việc của cô ấy, Tâm Nhã, em không có gì phải nói xin lỗi, em qua đây."

Vừa thấy Diệp Thành, Lưu Tâm Nhã thẳng người, đi tới bên cạnh hắn, hai mắt như lóe sáng, đầy vẻ được sủng mà kiêu.

" Thành, anh đừng nói như vậy, chị Từ hướng dẫn em rất cẩn thận, bản kế hoạch này, chị ấy vừa xem lại cho em, không thấy vừa lòng nên mới kêu em viết lại, vất vả thì vất vả chút, nhưng có thể học được rất nhiều. Em rất vui."

Diệp Thành xoa đầu cô ả, " em không cần vất vả như vậy."

"Em không sợ vất vả." Lưu Tâm Nhã cười đến cực kỳ rạng rỡ. " Em biết năng lực của em còn thiếu xót, cho nên chị Từ mắng em cũng nên, em biết chị ấy làm vậy là muốn tốt cho em."

"Đừng, đừng, tôi không nhận nổi." Từ Lạc nhìn bộ dáng giả tạo kia củ Lưu Tâm Nhã, cô như muốn nôn cả đồ ăn ra ngoài, " Lưu tiểu thư, cô đừng đội cái huy hiệu lớn cho tôi như thế, tôi nhận không nổi, tôi thái độ thuần túy chỉ là trong công việc mà thôi."

Lưu Tâm Nhã nắm bàn tay của Diệp Thành, nụ cười liền trở nên ngượng ngùng.

Diệp Thành lúc này mới lên tiếng, " được rồi, Từ Lạc, em cũng ít hành hạ Tâm Nhã thôi, khoan dung với em ấy một chút."

Từ Lạc nghe hắn nói xong, suýt bật cười, "tôi? hành hạ cô ta? Thế nào, tôi ngay bảo cô ta viết bản kế hoạch, viết không được thì viết lại, anh liền đau lòng?"

Quả nhiên vẫn là đãi ngộ khắc biệt... vợ cũ thua tiểu tam.

Từ Lạc cô từng chịu đựng bao nhiêu là đêm, thức đến hai mắt trắng dã chỉ để sửa những lỗi ở bản kế hoạch cho dù là nhỏ nhất, liều mạng mà lao tâm làm việc, khi đó lại không thấy Diệp Thành hắn đau lòng cho cô chút..

Lưu Tâm Nhã làm chút việc như vậy, Diệp đại tổng tài lại đích thân lên tiếng yêu cầu khoan dung với cô ta.

Đúng là khốn nạn.

" Xin lỗi, xin lỗi," Lưu Tâm Nhã khom người, " đều là tôi không phải, chị Từ đừng tức giận, tôi viết lại là được, anh đừng tức giận."

Từ Lạc điên tiết đập bàn một cái.

"Rầm," mọi người kinh hãi đều nhìn đến bọn họ.

Từ Lạc mắt nhìn hai con người trước mặt, cô gằn lên, " Lưu Tâm Nhã, cô bớt giả bộ dùm đi, nếu muốn viết thì viết lại đi, ít lảm nhảm, ở chỗ này giả yếu gủa đuối, thêm dầu vào lửa, cô diễn cho ai xem, cô cảm thấy tôi đây là con ngu còn không thể nhìn ra cái ý đồ kia của cô phải không?"

" Tôi.." Lưu Tâm Nhã nghẹn họng, trong mắt lại tràn oan ức, " tôi không có ý gì khác, chị đừng nghĩ nhiều, tôi biết là lỗi của tôi, tôi đi sửa, được không?"

Diệp Thành kéo cô ta ra phía sau lưng hắn, " Từ Lạc, đừng có dọa người, làm việc của em đi." Loading...

" Hứ, tôi dọa người?" Trong mắt Từ Lạc toàn là khinh bỉ, " Diệp Thành, tôi biết anh thích cô ta, thiên vị cô ta, nhưng anh cũng đừng có quá đáng. Chuyện hôm nay, tôi không thẹn với lòng mình, Lưu Tâm Nhã kia, cô ta cũng đừng bày ra cái bộ dạng làm như tôi đang bắt nạt cô ta, hai người nên biết, mọi người ở trong phòng này đều là nhân chứng, và người đang làm, trời đang nhìn đấy."

Sắc mặt Lưu Tâm Nhã có chút khó chịu, cô ta không nhịn được mà thốt lên, " tôi cũng đâu có nói chị sai, tôi nói đều là lỗi của tôi mà, như vậy còn chưa hài lòng sao?"

Từ Lạc thẳng thắn nhìn chằm chằm Lưu Tâm Nhã.

A..ngôi sao hạng A vẫn còn diễn phim à, giả bộ vô tội, giả bộ đáng thương, giả bộ thuần khiết ngây thơ, khiến Từ Lạc cô đây cư nhiên thành vai ác giống như Dung ma ma trong hoàn châu công chúa ăn hiếp cung nữ trong cung.

Được, được lắm nha.

Nếu như hôm nay mà là người khác, có lẽ khẩu khí này có thể nhịn, vì công việc và tiền đồ quan trọng hơn.

Nhưng tiếc là không phải ai khác mà là Từ Lạc cô?

Đụng đến cô...ha..." nhịn cái con..** mày."

Dù sao không lâu nữa cô sẽ từ chức, cũng chả thèm Diệp Thành hắn quan tâm mà nhìn cô như thế nào, Lưu Tâm Nhã kia, diễn tốt như thế, hóa ra là hay. Từ Lạc cười lạnh..

Ha..nếu đã vậy, hôm nay, cô đại khai sát giới mà khẩu nghiệp một lần, cùi rồi thì không sợ lở, muốn chơi, bà đây chơi cho biết mặt.

Lưu Tâm Nhã, muốn oán tôi? Tốt lắm, nếu vậy, tôi đây liền trị cô.

Để xem cô làm thế nào mà qua tôi, tôi không làm gì, càng nhịn, cô lại càng lấn tới, hôm nay không xé nát cô, thì tôi không phải là Từ Lạc..

Ở chẳng lành độc canh phải tội. Được thôi, tôi chiều cô..

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »