Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6557 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 53
quyết tâm rời đi

❊ ❊ ❊

...

Nửa tháng trôi qua, ngày Từ Lạc xuất viện, lại vào ngày thường trong tuần, ai cũng bận công bận việc.

Thu Lan bởi vì công việc, nên đi công tác ngoài tỉnh. Lộ Hà bận túi bụi ở quán, không thể phân thân.

Lúc cô đi ra cửa bệnh viện, chỉ có Diệp Thành một thân chính trang chờ đợi, bộ dạng có chút mệt mỏi.

Hắn đi tới, giành lấy đồ trong tay cô, " em lên xe về Diệp trạch với tôi."

Từ Lạc muốn cướp lại đồ, " không cần, tôi nhờ bạn thuê nhà giùm cho tôi rồi."

Diệp Thành nghe cô nói, hắn một chút cũng không để ý, trực tiếp nắm tay cô dắt về phía xe hắn, " đi về nhà, tôi chăm sóc cho em."

Từ Lạc giật mạnh tay khỏi tay hắn, " thôi đi, cái trình độ chăm sóc kia của anh, tôi đây nhận không nổi, nên không phiền anh chăm sóc tôi."

Cô giật lại đồ từ tay hắn, đi sang hướng khác, không một chút có ý định muốn về Diệp trạch cùng hắn.

Diệp Thành bước nhanh theo, kéo cô quay lại, "theo tôi về đi, xin em đấy."

Dường như sợ cô đẩy hắn ra, hắn vội nói, " Từ Lạc, chuyện của Diệp Mộng một tuần trước, nó làm với em, tôi sẽ bắt nó xin lỗi em."

Nhớ lại chuyện một tuần trước, Diệp Mộng kia làm ra, Từ Lạc lại sôi máu, cả đời cô thanh sạch, trước sau một lòng với Diệp Thành.

Vậy mà con ả Diệp Mộng đầu heo kia lại tung tin sằng bậy trên facebook nói cô là gái làng chơi, được đại gia bao nuôi, rồi ngủ với bao nhiêu đàn ông, nói cô bị AIDS, HIV, đủ kiểu...đã vậy lại còn có cả hình photoshop, hại cô bị xấu mặt với tất cả mọi người...

Mẹ nó chứ, cô ngủ với ai? Ai bao nuôi cô? Thì Diệp gia đâu phải ai cũng không biết, mà Diệp Thành, hắn là người rõ nhất...

Nhưng hắn lại không có một chút động tác nào trách phạt con heo cái kia, mà chỉ dùng mọi cách ém tin đồn kia xuống...

Nói cô tin hắn, nằm mơ...

Từ Lạc khinh bỉ nhìn Diệp Thành, " yo, tôi đâu có dám để Diệp gia tôn quý phải đích thân xin lỗi tôi."

Từ Lạc ánh mắt chán ghét, cô cảm thấy thời gian mang thai, tính tình càng trở nên cáu gắt, khó ở, giọng còn chanh chua hơn bình thường, lại chửi càng hăng,

" Tôi nói này Diệp tổng, em họ anh ấy, Diệp tiểu thư ấy, trâu cái hay gì mà nói xin lỗi cũng không xin lỗi, cũng đúng, cái loại cả người suốt ngày chỉ toàn đồ xa xỉ bám trên người, ăn sung, mặc sướng quen rồi, lại cao quý như thế, làm gì biết tới hai từ xin lỗi...Mà Từ Lạc tôi, thì chả dám mong đợi cái thứ lì như trâu cái kia nhận lỗi với tôi đâu."

Diệp Thành vẫn một thái độ bình tĩnh, " chuyện của nó, tôi sẽ giải quyết, em yên tâm đi, còn hiện tại, trở về nhà cùng tôi."

Từ Lạc tức giận thật sự, cô gắt lên, " buông tay tôi ra, anh là cái máy lặp chữ à, cứ về với anh, về với anh, tôi không đi, ai về nhà nấy, anh phiền quá đi."

Diệp Thành không động đậy, một tay vẫn nắm rất chặt tay Từ Lạc.

" Mẹ nó, anh buông ra. " Cô văng tục mà chửi.

Diệp Thành khuôn mặt âm trầm, hắn không nói lời nào, trực tiếp cúi người, ôm bỗng cô lên, đi về phía xe hắn.

" Má...!!!" Từ Lạc tức đến độ túm tóc hắn, cô gằn lên, " anh thả tôi ra, anh lợi dụng tôi mang thai không thể ra tay với anh đúng không? Tên khốn này...!!!"

Diệp Thành một chút cũng không để ý đến người trong lòng tức cỡ nào, hắn cứ vậy mà ôm ngang cô lên xe, thả con mèo hoang Từ Lạc vào ghế phụ, khóa cửa xe lại, mặt lạnh mà đế cho cô một câu..

" Diệp phu nhân, thật em cũng không ngại mất mặt à."

Vừa nói trực tiếp ngồi vào ghế lái, khởi động xe.

Từ Lạc vẫn chưa xong, một đường về nhà, chắc phải chất đầy mấy chục cần xế nồi với niêu....( chửi tục ấy)

Đến Diệp trạch, dừng xe lại, động tác nhu hòa mấy phần mà bế Từ Lạc đi vào biệt thự.

Trong khuôn viên, bác Long đã sớm chờ, thấy Từ Lạc bị ôm như cục bông mang về nhà, khuôn mặt nhìu nếp nhăn không khỏi lại cười vui vẻ, " cậu chủ, cô chủ, hai người về rồi."

Diệp Thành đặt Từ Lạc lên Sô pha, nhàn nhạt đáp, "Vâng.''

Từ Lạc đứng dậy, phủi phủi áo váy, " cháu về lấy ít đồ, một chốc cháu sẽ đi."

Bác Long bê một chén canh gà tới, " đây là cậu chủ dặn chuẩn bị cho cô chủ, uống nhân lúc còn ấm đi." Loading...

Từ Lạc định kiên quyết từ chối, nhưng là một tia mùi thơm lại bay vào, làm kích thích vị giác của cô.

Thơm quá..

Bụng cũng vì thế mà đánh trống biểu tình.

Mẹ nó, đành mặt dày mà uống cho bõ ghét vậy. Cô nhận lấy bát canh, một hơi uống sạch.

Dù sao đứa bé cũng là con của Diệp Thành, uống một chén canh thôi cũng không tính là quá đáng.

Diệp Thành vừa nhìn cô uống hết bát canh rồi, sắc mặt hắn mới thay đổi một chút, đúng lúc điện thoại liền vang lên. Lôi ra nhìn, là Văn Huy gọi đến.

Hắn đi tới cạnh cửa sổ, nhận điện thoại, " Anh Huy?"

Đầu dây bên kia, " Diệp Thành, lâu rồi không liên hệ cậu."

"Ừm , vụ án có kết quả rồi hả anh?" Hắn đáp.

Văn Huy ở bên kia khẽ cười một tiếng, " ừ, anh dùng chút thủ đoạn."

Diệp Thành không nói chuyện, đợi câu tiếp của Văn Huy.

" Ài, anh cũng chả làm gì nhiều, chỉ dọa chút thôi, bất quá không ai nói nhiều." Văn Huy dừng một lát, tiếp lời, " mà bọn họ viết cụ thể giấy trắng mực đen thôi."

Diệp Thành gật đầu, " có phán quyết gì chưa?"

" Yên tâm, tội bọn chúng đủ để ăn cơm tù cả đời rồi. Bất quá còn một chuyện nữa." Văn Huy chậm rãi nói.

"Là chuyện gì?" Hắn hỏi.

" Ừm, trong lúc khai báo, bọn họ còn có một chuyện nói rằng, sẽ có người đến bảo lãnh bọn họ. Nhưng anh hỏi, thì đám người đó lại không khai." Văn Huy từ từ nói cặn kẽ.

Diệp Thành sửng sốt một chút. " Còn có loại chuyện này?"

" Ừ, anh đoán, bọn họ còn che giấu gì đó, để anh tra thêm rồi báo cậu. Thế nhé." Văn Huy cười đáp.

Diệp Thành gật gật đầu," Vậy phiền anh rồi, hôm nào có dịp, em mời anh ăn cơm."

"Ầy, chuyện nhỏ ấy mà." Văn Huy nói rồi cúp máy.

Diệp Thành thu điện thoại, nhìn bác Long, " bác mang cho cô ấy một chén nữa đi."

"Không cần," Từ Lạc lúc này thực nghiêm khắc, lời lẽ cũng quyết tuyệt, " không uống nữa, tôi về nhà. Tôi không muốn ở lại một phút nào nữa. Ý tôi đã quyết tâm rồi, anh nói gì, cũng vô dụng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »