Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6485 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 54
một sự thất tín, vạn sự chẳng tin

❊ ❊ ❊

Diệp Thành cũng nghiêm túc không kém, hắn nghiêm giọng, " nơi này chính là nhà em, phòng cũng đã chuẩn bị xong cho em rồi.

Dứt lời hắn kéo tay cô lại.

Từ Lạc kéo tay hắn ra, " cảm ơn ý tốt của Diệp tổng, nhưng tôi không nhận nổi, ở thì không cần đâu, tôi đã thuê được nhà rồi. Sau này cũng không phiền anh quan tâm, còn về đứa bé, anh đến thăm thì tốt, mà không đến thăm cũng không sao cả, tôi đây cũng không bận tâm."

Diệp Thành nhíu mày, " Từ Lạc, tôi đây cũng muốn đối tốt với em, sao em cứ muốn đi khỏi tôi?"

Từ Lạc đang muốn nói thêm, thì từ ngoài cửa lớn, tiếng giày cao gót vang lên. Cô quay đầu lại nhìn,

Là Diệp Mộng.

Đôi mắt kẻ chân mày thật đậm của Diệp Mộng liếc xéo Từ Lạc một cái, cô ả trực tiếp đi qua mặt Từ Lạc đến chỗ Diệp Thành đứng, vui vẻ, " Anh họ à."

" Có việc gì, nếu đến không phải xin lỗi Từ Lạc, vậy em về đi." Diệp Thành lạnh nhạt nói.

Diệp Mộng cười gượng gạo, bộ dạng có chút lúng túng, " anh họ, chuyện đó, em ....thật sự không có mà...em.."

" Diệp Mộng." Thanh âm của Diệp Thành đột nhiên lạnh lẽo hơn, " anh nói rồi, anh không phải công an điều tra, anh không cần nói bằng chứng, nhưng có một số việc, tự lòng con người ta phải hiểu rõ, em đừng có chạm đến sự nhẫn nhịn cuối cùng của anh giành cho em."

Diệp Mộng nghe thanh âm của Diệp Thành, trong lòng lại run rẩy, nhưng lại không cam tâm, cô ả tức tối quăng túi xách ở một bên, đầy kích động hét lên, " anh họ, em không có, tại sao anh cứ muốn thiên vị cô ta, tin lời cô ta mà không tin em."

" Đã làm sai, còn không hối lỗi." Sắc mặt Diệp Thành âm trầm hẳn xuống, ngữ khí càng lạnh hơn mấy lần bình thường. " Diệp Mộng, anh nói lần cuối, hiện tại nhận lỗi với Từ Lạc, ngược lại, nếu không xin lỗi, liền cuốn gói rời khỏi Diệp thị."

Diệp Mộng oán hận mà nhìn Từ Lạc, cô ả giậm dật ngồi trên sô pha, " không nhận, em không sai."

"Nếu vậy, cút !!" Diệp Thành tức giận đuổi.

Diệp Mộng tức đến nghiến răng trèo trẹo. Đôi mắt đỏ lên vì uất ức mà nhìn chằm chằm như muốn nuốt sống Từ Lạc.

Cô ta vụt đứng lên, nắm ống tay áo của Diệp Thành, lắc lắc làm nũng, " Anh họ, cô ta rốt cuộc có cái gì tốt, vậy mà anh từ bỏ chị Tâm Nhã, lại đi ở cùng với cái thứ không cha không mẹ, không biết xấu hổ như vậy. Anh họ, anh đuổi cô ta đi được không? Em không muốn cô ta ở Diệp gia nữa, anh đuổi cô ta đi, em hứa sẽ không gây phiền toái nữa...em..."

" Câm miệng, em thôi đi, anh nói một lần nữa, xin lỗi Từ Lạc." Diệp Thành hất tay của Diệp Mộng ra, vẫn một lời kiên định. " Bằng không, mau cút."

"Anh họ.!!" Diệp Mộng nước mắt rưng rưng, đầy ủy khuất, " anh biết chị Tâm Nhã hiện tại khổ thế nào không? Anh không an ủi chị ấy, lại kêu em đi xin lỗi con đĩ nhà quê này, anh bị bùa mê sao?"

" Vậy thì cút khỏi đây đi." Diệp Thành lạnh lùng ngắn gọn đáp.

Cả mặt của Diệp Mộng tức đến đen, cô ta điên lên mà liếc Từ Lạc, " ha, muốn em xin lỗi cái đồ có cha mẹ sinh mà không có ai dạy sao, em nói cho anh biết, em không làm."

Dứt lời, cô ả sải bước nhanh khỏi cửa, tay cũng quệt nước mắt, rõ ràng là vừa ức mà khóc.

Từ Lạc nhìn bóng lưng của Diệp Mộng biến mất ở cửa, cô cười khinh bỉ, giọng đầy châm chọc mà nói với Diệp Thành. Loading...

" Diệp tổng à, tôi nói anh nghe, đã nói rồi, cô ả kia, em họ anh đấy, muốn cô ta xin lỗi tôi, là chuyện khó hơn lên trời. Chuyện đó, chưa xong với tôi đâu, tôi sẽ có đủ bằng chứng để kiện cô ta đấy."

Diệp Thành từ tốn đáp, " yên tâm, tôi sẽ giải quyết tốt chuyện này, giúp em lấy lại trong sạch. Em đừng làm lớn chuyện được không?"

Từ Lạc bật cười lạnh, " ha, vậy sao?"

Diệp Thành bước tới trước mặt cô, hắn hạ giọng, " Lạc Lạc, anh bảo bác Long dọn phòng cho em, ngày mai, anh dẫn em đi khám thai lại."

Từ Lạc lạnh lùng lùi lại phía sau, " không cần nói nhiều nữa." Cô hít một hơi sâu, " tôi sẽ không, ở lại đây nữa."

Diệp Thành lúc này cũng hết kiên nhẫn, hắn bực bội, " Lý Từ Lạc, bảo em ở thì em ở, em ít nói nhảm, trước kia là tôi không đúng, hiện tại tôi cũng tốt với em rồi, em đừng có bướng nữa được không?"

" Không bao giờ." Từ Lạc ánh mắt sắc lạnh, "Diệp Thành, nói cho anh biết, tôi hôm nay xem như đã tường tận anh đối với tôi ra sao? Haha, anh xem, tôi làm vợ anh, có con với anh, xem anh là chồng là cha, anh thế nhưng lại chuyện lớn hóa nhỏ khi tôi bị người ta vu tội, lương tâm của anh bị chó gặm rồi...

...Tôi đâu có nợ Diệp gia các người, 5 năm qua, tôi còn chưa đủ tận tâm tận lực sao? Lưu Tâm Nhã kia đã làm được cái gì, anh em các người lại đối tốt với cô ta, còn tôi thì tính là gì? Các người vậy mà còn ép tôi đến đường cùng, tôi nợ anh sao? Anh đừng có khuyên tôi nữa, một sự thất tín, vạn sự chẳng tin."

Từ Lạc hai tay quẹt đi nước mắt, mắt đỏ hoe...

Diệp Thành thấy cô khóc, hắn cắn răng, nhẫn nhịn, " được, là tôi nợ em, tôi sai rồi, trước kia làm em khổ, hiện tại tôi là ba của con em, tôi nhận lỗi với em,được rồi chứ?"

Từ Lạc ngước cặp mắt hồng hồng lên nhìn hắn,

" Muộn rồi, Diệp Thành, đã trễ để tôi có thể tha thứ cho anh, tôi không còn đủ can đảm để tin anh một lần nữa, mong anh đừng tìm mẹ con tôi nữa. Tôi chỉ muốn bắt đầu an ổn cho một cuộc sống mới mà thôi."

Dứt lời, cô đi lên phòng, thu đồ đạc, rồi trở xuống lầu. Cô bình tĩnh nói, " Diệp Thành, nói với Diệp Mộng em họ của anh giùm, rằng tiền của Diệp gia các người, tôi một chút cũng không cần, mà tiếp xúc với các người tôi cũng phiền. Chúng ta sau này, cứ như người dâng đi."

Đoạn cô quyết tuyệt mà rời đi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »