Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 94

❊ ❊ ❊

“Xong chưa?” Đồ Đại Ngưu đã chuẩn bị xe bò xong hết mà người vẫn chưa ra, không khỏi đi vào trong nhà xem nàng còn đang lề mề chuyện gì.

“Sắp xong rồi, Tiểu Quỳ không chịu ngoan ngoãn mang giày.”

Hôm nay là ngày đầy tháng của khuê nữ nhà Cố Thanh, mấy hôm trước hắn ta đã sai người nhắn lời mời Đồ Đại Ngưu dẫn theo vợ con tới ăn tiệc, hôm nay là mùng ba tháng Tám, cách sinh nhật của Tiểu Quỳ ba tháng, sáng sớm thức dậy, đầu tiên đã dọn dẹp chuồng lợn sạch sẽ, mãi cho đến khi mặt trời đã treo giữa không trung mới ra cửa.

Cả ba người đội nón rơm vội vã đi về phía trấn, lúc mới ra khỏi nhà, Đồ Tiểu Quỳ còn hớn hở nhảy nhót trên xe gỗ, nhưng ra khỏi thôn không lâu thì bị nắng làm cho mệt mỏi, liền chui vào lòng phụ thân mình muốn quạt gió cho.

Đồ Đại Ngưu ôm nữ nhi vào lòng, tháo nón rơm của con bé xuống quạt cho bé, lau đi mồ hôi rịn ra từ tóc bé, nói với Hứa Nghiên: “Làm ướt khăn tay rồi đưa cho ta, ta lau cho con bé, ra mồ hôi nhiều quá.”

Trên xe có nửa thùng nước, là chuẩn bị cho bò, Hứa Nghiên làm ướt khăn tay, vắt khô nước, “Đây, lau cả cổ và mặt đi.”

Chạm vào nước, tinh thần lại phấn chấn, tự mình cầm khăn che lên mặt, cảm thấy hết lạnh rồi lại đưa cho mẫu thân, giọng sữa non nớt dặn dò: “Mẫu, thân, nhúng nước.”

“Đây, nhúng nước rồi.”

Khăn che trên mặt, lại dặn dò: “Phụ, thân, mau.” Nói không nên lời, đành nhắm mắt lại và vung tay ra hiệu cho phụ thân xem.

“Mát mẻ mát mẻ, con thì mát mẻ, còn lão tử thì sắp đứt cổ tay rồi.” Miệng thì than vãn nhưng tay hắn vẫn cầm nón rơm ra sức quạt.

Hứa Nghiên cố ý nói: “Ghét con bé phiền phức thì đánh một trận đi, đừng có cằn nhằn, nghe mà phiền lòng.”

“Không phải khuê nữ của nàng thì nàng không xót sao? Đúng là lòng dạ kế mẫu độc ác, ta mới không nỡ đánh khuê nữ của ta, ta thích quạt cho con bé đó.” Nói rồi, hắn tăng biên độ quạt nón lên, cúi đầu hỏi: “Khuê nữ, có mát không?”

“Mát, hi hi.”

“Nịnh đi, chàng cứ tiếp tục nịnh.” Hứa Nghiên cố nén cười lườm hắn, “Chàng có nịnh rách cả da miệng, nha đầu này cũng không hiểu, không nhớ đâu.”

“Khuê nữ của ta tinh lắm, ai đối tốt ai không tốt với con bé, trong lòng đều biết rõ, chỉ là không nói ra được thôi. Bây giờ không phải nó tìm ta quạt gió sao, sao không tìm nàng?” Đồ Đại Ngưu tiếp tục lấy lòng cô nương của mình.

Hứa Nghiên mong tiểu nha đầu không tìm mình, con bé này đúng là đồ tinh nghịch không ngồi yên được, ngoại trừ lúc ngủ, chỉ cần mở mắt ra là có thể trèo lên bàn ghế trong nhà, miệng thì cứ lẩm bẩm không ngừng, a gia của con bé cũng không trông được, chó trong nhà cũng phải trốn tránh con bé.

“Chàng đã nói ta là kế mẫu rồi, con bé còn dám tìm ta sao? Chọc ta phiền rồi ta vả cho mấy bạt tai đấy.” Hứa Nghiên nguýt một cái trắng dã, thấy nha đầu kia lại định cởi giày ra, nàng liền nắm lấy bàn chân nhỏ của con bé, khẽ vỗ vào lòng bàn chân, giơ chiếc giày thêu màu xanh biếc có thêu hoa vàng nhỏ lên, nhìn con bé hỏi: “Sao lại cởi giày nữa? Có phải mẫu thân đã nói con ra ngoài phải mang giày hay không? Không mang giày, chân sẽ chảy máu, rất đau rất đau.”

Lại lần nữa mang giày vào, đề phòng con bé đến nhà người khác lại cởi giày vứt đi, nàng bèn khum lòng bàn tay vỗ mạnh một cái vang dội vào cánh tay Đồ Đại Ngưu, rồi nói với tiểu nha đầu: “Còn cởi giày nữa, mẫu thân sẽ đánh phụ thân con.”

Nàng còn hích vào Đồ Đại Ngưu một cái, Đồ Đại Ngưu lập tức hiểu ý, ôm lấy chỗ bị đánh, kêu đau một cách khoa trương, Đồ Tiểu Quỳ nhìn bên trái, nhìn bên phải, rồi ôm cánh tay phụ thân la lên: “Không đánh phụ thân.”

“Còn cởi giày thì ta còn đánh.”

Tiểu nha đầu hậm hực không thèm để ý đến mẫu thân nữa.

Đồ Đại Ngưu cười, “Khuê nữ của nàng làm sai, tại sao ta lại phải chịu đánh?”

“Bởi vì ta là kế mẫu, đánh khuê nữ nhà người ta, cả hai cha con đều sẽ giận, thế thì đành đánh lão tử của con bé thôi, chẳng phải thấy lão tử của con bé bị đánh vẫn cười tươi như hoa sao?”

Trong nhà có ba người lớn và một đứa bé, hai nam nhân đều cưng chiều Đồ Tiểu Quỳ, chỉ cần rơm rớm nước mắt là họ đã vội vàng chạy tới dỗ dành, số lần nhiều, Hứa Nghiên trở thành người đóng vai ác, hơn nữa giống như bây giờ, nàng đẩy cha con hai người vào cùng một chiến tuyến, bảo vệ lẫn nhau, Đồ Đại Ngưu càng yêu thương khuê nữ ruột của hắn, sau này dù có thêm nhi tử, hắn cũng sẽ không hết tình cảm với tiểu nha đầu này.

Còn về phần mình ư, hừ hừ, một tiểu nha đầu phải sờ ti mới ngủ yên được, liệu có hận mẫu thân đã đánh phụ thân mình không?

Quả nhiên là thương phụ thân, mãi cho đến khi vào trấn không hề cởi giày nữa.

“Chờ đã”, Hứa Nghiên “hu” một tiếng, bò dừng lại, “Lại đây, rửa mặt đi, chúng ta đầu bù tóc rối đi vào, người ta lại tưởng là đi ăn xin.”

“Nàng từng thấy ai cưỡi xe bò đi ăn xin chưa?” Đồ Đại Ngưu lại không nói vài câu là trong lòng khó chịu.

Hứa Nghiên không để ý đến hắn, lấy chiếc khăn tay bị tiểu nha đầu nắm suốt dọc đường, chà xát vài cái, tránh lông mày và môi, lau mặt và cổ, kéo Đồ Tiểu Quỳ lại và rửa mặt cho con bé, đến lượt Đồ Đại Ngưu thì nàng ném khăn vào tay hắn, dặn dò: “Lau sạch sẽ, Cố Thanh mà chê chàng bẩn, lười tiếp đãi thì người ta cười cho.”

Nàng cúi đầu hỏi Đồ Tiểu Quỳ: “Có muốn đi tiểu không? Hóp bụng lại cảm nhận xem.”

“Ừm ~ muốn đi tiểu.”

Thấy con bé nhấc chân nhỏ lên là biết muốn được bế, Hứa Nghiên kẹp nách con bé, đi về phía sau gốc cây, giúp bé vén váy lên và kéo quần nhỏ xuống, “Xong rồi, ngồi xổm xuống mà tiểu.”

Ngồi xổm tiểu còn phải nắm lấy váy của mẫu thân, nhào nặn đủ kiểu, mắt cũng không yên, khi thì nhìn chằm chằm vào chỗ nước tiểu làm ướt đất, khi thì nhìn những con côn trùng nhỏ trong bụi cỏ.

“Xong chưa?” Mẫu thân hỏi.

“Xong rồi.”

“Xong rồi sao không gọi mẫu thân? Lại không sợ nóng rồi sao?” Nàng kéo quần lên, ôm con bé đi về phía đường cái, “Đến nhà bá bá mà muốn đi tiểu thì phải nói với mẫu thân, nếu tiểu ướt quần, người ta sẽ nói: ôi chao, tiểu nha đầu xinh đẹp như thế này mà lại tiểu ra quần, hôi quá, sẽ cười con đấy.”

Lần này con bé chỉ gật gật đầu, Hứa Nghiên biết mình đã nói quá dài, con bé nghe không hiểu, hoặc là đã hiểu mà chưa kịp phản ứng, không biết nên trả lời thế nào, nên chỉ gật đầu biểu thị rằng bé đang nghe.

Hứa Nghiên cũng không lặp lại nữa, chờ bò uống nước xong, cả gia đình ba người ngồi ổn định, vội vàng đánh xe bò vào trấn, trước tiên đến cửa hàng mua một đôi vòng bạc, rồi sau đó đi thẳng đến Cố gia.

Cố Thanh đang ở bên ngoài tiếp đón khách, Đồ Đại Ngưu được dẫn đến khu dành cho khách nam, Hứa Nghiên đi theo mẫu thân Cố Thanh đến gian nhà bên cạnh, nơi tiếp đãi khách nữ, nàng bước tới và chào hỏi Triệu Ngôn Liễu, người đang nói chuyện với người khác: “Tẩu tử, xin chúc mừng nha, có cả trai lẫn gái rồi, lần này không còn hâm một ta có áo bông nhỏ tri kỷ nữa chứ?”

Nhân tiện nhét chiếc vòng bạc trong tay vào tay nàng ta, ngượng ngùng vuốt tóc, nói: “Một đôi vòng tay nhỏ cũng là chút lòng thành của người làm thúc thẩm bọn ta, cũng đừng chê.”

“Đệ muội nói đùa rồi, làm gì có ai chê bạc đâu, vậy ta xin nhận lấy, thay Tiểu Điệp cảm ơn muội và Đại Ngưu.” Nàng ta biết Đồ Đại Ngưu có khuê nữ, Cố Thanh cũng chưa tặng gì, mà Đồ gia cũng không thông báo.

Triệu Ngôn Liễu không có da mặt dày như Cố Thanh, không làm ra cái vẻ như không có chuyện gì mà nói câu: “Đây là khuê nữ của ngươi sao? Đã lớn thế này rồi.” Lại đang ở nhà mình, làm sao có thể tặng gì làm lễ gặp mặt, đành vờ như đang bận không nhìn thấy, vội vàng nói: “Đệ muội, ta còn phải tiếp đãi khách khứa khác, muội cứ dẫn đứa bé đi dạo một chút.”

“Vâng, tẩu tử cứ lo việc đi.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »