Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4157 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Sau đó Hứa Nghiên liền trở lại bình thường, cũng không nhận được thư thúc giục về nhà của lão phụ thân nữa, nàng ở nhà tỷ tỷ dốc lòng chăm sóc ba đứa trẻ, cùng ăn cùng uống cùng tập viết. Sáng sớm và chiều tối khi mặt trời không gay gắt thì dìu lão bá mẫu ra ngoài đi dạo, nói chuyện, có lẽ là do gia đình tỷ phu là người tốt, cũng có lẽ là do nàng làm đúng mực, làm khách nửa năm trời không bị người ta chán ghét và cô lập, cũng không nghe thấy có người nói lời chua chát. Tỷ tỷ thì khỏi phải nói, tỷ phu đối đãi với nàng cũng rất tốt, xem tiểu di tử kém mình một vòng tuổi như đứa trẻ của mình mà nuôi dưỡng.

Khoảng thời gian này thỉnh thoảng lại thấy phụ tử Đồ gia đánh xe bò chầm chậm đi lại trong thôn, con bò đen bụng lớn kia đã sinh con, là một con bê đực rất hoạt bát. Gặp nhau trên đường, Hứa Nghiên sẽ cùng ba tiểu ngoại sanh/nữ cắt cỏ non đã tìm sẵn đặt lên xe bò, mắt không nhìn người nhưng vẫn dặn dò: “Đồ đại thúc, thúc phải nhớ cho bò con ăn trước khi cỏ héo nhé, răng nó còn non.”

Việc ở cùng với Đồ đại thúc giọng to thô lỗ là một điều rất dễ chịu, ông đối đãi với mọi người nhiệt tình, nói chuyện không kỳ lạ quái gỡ, khi cười ha ha đặc biệt có sức lôi cuốn, còn thích đứa nhỏ. Từng ôm Hồng Quả cưỡi lưng bò, cũng từng kẹp Tiểu Nguyên nhỏ con ngồi trên vai, hiện tại ba huynh muội chúng chỉ cần thấy Đồ đại thúc từ xa đã chạy tới chào hỏi.

Theo lời phụ thân chúng nói: “Còn nhiệt tình hơn cả gặp đường gia ruột.”

Hứa Nghiên qua sinh nhật mười lăm tuổi liền tính toán nên về nhà. Ngày thường thì không sao, nhưng giờ Tết Trung Thu sắp đến, đây là ngày một nhà đoàn tụ, không thích hợp có khách trong nhà. Hơn nữa nàng cũng lo lắng thời gian lâu, lão đầu ở nhà tính khí ngang bướng lên không cho nàng vào cửa nữa, phụ thân nàng quả thực có thể làm ra được chuyện đó.

Nàng nói rõ với đại tỷ trước, ngày hôm sau khi nàng đề nghị về nhà, tỷ phu và mẫu thân của hắn ta cũng không khuyên giữ lại. Chỉ có ba huynh muội Tiểu An lúc nàng đi thì khóc một trận, ôm chân tiểu di không chịu buông, phát hiện không giữ được thì cũng đòi thu dọn hành lý đi nhà tiểu di.

Hứa Nguyễn kéo đứa này lại thì đứa kia chạy, tiểu muội còn chưa đi mà nàng ta đã bị hành hạ đến toát mồ hôi đầm đìa, giận đến mức nói thẳng muốn tặng ba đứa ranh nuôi không thân được này cho tiểu muội làm con.

Trong sân ồn ào náo nhiệt, bọn họ không hề hay biết khi nào thì một chiếc xe bò đã dừng ngoài cửa. Mãi đến khi người bên ngoài xem đủ trò vui mới mở lời, Đồ lão hán đứng trên xe bò nhìn vào trong sân: “Nghiên nha đầu ngồi xe bọn ta đi, phụ thân Tiểu An ở nhà giữ hai tiểu tử lại, không cần ngươi tiễn.”

Nói xong còn cười toe toét: “Ôi chao, không ngờ mấy đứa trẻ này lại nghịch ngợm thế, tình cảm với tiểu di tốt, là đám trẻ tốt trọng tình nghĩa.”

Giọng điệu hơi có vẻ ngưỡng mộ, có thể thấy rõ qua bàn tay ông siết chặt bắp tay nhi tử mình.

Hứa Nghiên nghe vậy, xách hành lý trên xe lừa trong sân đặt lên xe bò, mắt đỏ hoe chào hỏi hai người trên xe bò rồi nhìn vào sân ngẩn người. Trần Kỳ ôm đại nhi tử đang vùng vẫy cũng đi ra nói vài câu, cảm ơn rất chân thành, rồi dặn dò Đồ lão hán: “Thúc, làm phiền thúc đến trấn trên giao tiểu muội ta cho người quen đưa về, muội ấy có mang theo quà biếu nhạc phụ ta, một tiểu cô nương xách nhiều đồ như vậy đi bộ không nổi.”

“Đại chất tử ngươi yên tâm, chúng ta đều là người quen cả rồi, đến lúc đó không tìm được xe thì để nhi tử ta đưa Nghiên nha đầu về.” Ông vỗ vai nhi tử, thấy hắn gật đầu rồi, lại nói với Trần Kỳ: “Được rồi, bọn ta cũng đi đây, ngươi mau ôm con vào đi, bụng Tiểu An lộ ra hết rồi.”

Ông hô “giá” một tiếng, con bò đen lớn đang cúi đầu gặm cỏ liền cất bước, bê con có hơi lớn bên cạnh đeo vòng mũi cũng đi theo bên cạnh mẹ của nó, đi lệch nửa thân hình, thong dong bước nhỏ.

Ra khỏi thôn, đi được một đoạn đường, rẽ lên đường lớn quay đầu lại thì không còn thấy cái thôn xóm đầy tình ấm áp kia nữa, Hứa Nghiên mới dịu lại. Bị Đồ đại thúc trêu chọc nhi tử ông, hoặc là bàn tán về chim hoang trên cành cây chọc cười khúc khích không thôi.

Khi ông lại nói nhi tử mình “Cả ngày mặt đần thối, bán thịt lợn lỗ vốn mà cũng không lấy lòng được một người trượng mẫu, lợn bị ngươi bán còn không mặt mũi đầu thai”, Hứa Nghiên không nhịn được cười ha ha, cũng không còn kiêng dè người nam nhân đang đi bộ đánh xe nữa.

Đồ Đại Ngưu, người vẫn không mấy để ý đến lão đầu, bỗng quay đầu lại, nhìn chằm chằm nha đầu đang khoác hành lý. Hứa Nghiên dưới ánh mắt không rõ ý tứ của hắn chậm rãi ngậm miệng lại, âm cuối cùng không thu lại được, chữ “ha” không có ý cười biến mất trong tiếng chim râm ran ngoài đồng.

Đồ Đại Ngưu hừ một tiếng quay đầu tiếp tục đi bộ, Hứa Nghiên che miệng lại, sau đó mới nghĩ: “Ta há miệng cười trông như thế nào? Hắn có thấy cả cuống họng không? A… Xấu đến tận nhà rồi.”

Đồ lão hán mặt mày cười xấu xa, nhìn bên trái bên phải, trong lòng vui vẻ ngân nga điệu nhạc nhỏ, ngón tay còn thỉnh thoảng gõ vào ván xe gỗ.

Đến trấn trên, Đồ lão hán tự giác xuống xe, thu dọn công cụ trên xe, vui vẻ sai khiến nhi tử khờ đang im lặng không lên tiếng: “Ta đột nhiên nhớ ra thôn Đại Tú có người bán lợn, con đi hỏi giá cả, tiện đường đưa luôn Nghiên nha đầu về nhà đi.”

Nói xong, ông không hề chớp mắt vỗ mông bỏ chạy. Bên đường chỉ còn lại hai người không nói chuyện với nhau, cùng với hai mẫu tử bò đen nhàn rỗi đang húc sừng.

Đồ Đại Ngưu quay xe bò lại, liếc nhìn người đang đảo mắt lung tung, ho khan một tiếng, mở lời với chút ý cười: “Ui, biết xấu rồi, biết ngại rồi à?”

Tâm tình vui vẻ nhìn mặt nàng dần dần đỏ bừng, vô cùng đáng đánh tiếp tục nói: “Hồi còn là nha đầu ran ta đã gặp qua rồi, làm sao bị cái dáng vẻ há to miệng của ngươi làm cho xấu hổ được? Đừng ngại, ta không có ý gì khác, chỉ là muốn xem mặt ngươi còn đủ dày hay không thôi.”

Hắn hài lòng nhìn người trên xe căng mặt trừng mắt nhìn hắn, lúc này mới mỹ mãn đánh bò đi. Xem kìa, vẫn là cái dáng vẻ hận không thể ăn tươi nuốt sống này khiến người ta thoải mái. Ôi chao, cô nương lớn rồi động một tí là thẹn thùng, biết xấu rồi thì không còn vui nữa.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »