Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4199 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Thấy đứa con đã về, Đồ lão hán vào nhà bếp đặt mì xuống nồi, Đồ Đại Ngưu thay giày rửa mặt rồi vào nhà thì mì vừa chín, hai bát mì đầy ụ, trong nồi chỉ còn lại nước luộc mì, mỗi người có hai quả trứng chiên vàng ươm đặt trên mặt mì, trong mì còn trộn lẫn rau dại non vừa nhú mầm đầu năm nay.

Trời đã nhá nhem tối, gió lại thổi mạnh, hai phụ tử Đồ gia ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu trước cửa bếp, nương theo ánh lửa tàn trong lỗ bếp để nhìn rõ và húp mì sùm sụp, Đồ Đại Ngưu nhét cả quả trứng vào miệng, hớp một ngụm nước mì nuốt xuống rồi thỏa mãn thở dài, quay đầu hỏi vị lão đầu nãy giờ không nói lời nào: “Người không hỏi con đi tảo mộ đốt vàng mã làm gì sao?”

Đồ lão hán nghe vậy ngẩng đầu liếc hắn một cái: “Việc này còn cần hỏi sao? Giờ con chỉ nóng lòng một chuyện, chắc chắn là Hứa nha đầu lại giận hờn con rồi, con đã hết cách, cầu thần khấn Phật không thành, đành phải đi lừa bịp quỷ mà thôi.”

“Nói thật khó nghe, sao gọi là lừa bịp quỷ? Đó là tổ tông của con.”

Lão đầu hừ lạnh một tiếng: “Lời con nói thì hay ho à, vậy con nói xem không phải ngày lễ Tết mà đột nhiên tới chỗ mồ mã đốt vàng mã thì là cầu mong điều chi?”

“Hứa Nghiên bây giờ đang làm phu tử cho người ta, có tài lại có gan, người nói xem nếu con cưới được nàng ấy về nhà, đó quả thực là tổ tông phù hộ, là chuyện tạo phúc ba đời, chẳng phải sao, con là đi xem xem tổ tiên nhà mình có đang tạo thế cho con không đó thôi?” Đồ Đại Ngưu nói lời này mà không hề cảm thấy xấu hổ, trên mặt còn cười tủm tỉm, ra dáng một kẻ lưu manh chính hiệu, lời dối lời bừa tuỳ tiện thốt ra.

Đồ lão hán cũng bị chuyện nhi tử mình nói Hứa Nghiên có thể làm phu tử làm cho kinh ngạc, nha đầu này thật sự có gan mà, một bé gái ở thị trấn nhỏ này tìm được công việc dạy học, không chỉ cần bản lĩnh mà còn phải có gan, nhìn lúc này mới chỉ hai ba tháng, người ta đã lặng lẽ lo liệu xong mọi việc, rất nhiều nam nhân đọc sách ở tuổi nàng còn chưa dứt khoát như vậy.

Nhưng lại bị hành động kỳ quái của nhi tử làm cho nghẹn lời, vỗ mạnh một cái vào lưng hắn: “Gặp được nha đầu tốt như vậy, ngươi không đi theo đuổi cho đàng hoàng, không tỏ vẻ ân cần với người ta, ngược lại vừa về nhà lại lục tung hòm rương rồi chạy ra mồ mả đốt vàng mã, ngươi có phải là thằng đần không hả, chỉ làm những chuyện không ra đâu vào đâu.”

Bị đứa nhi tử ngốc nghếch này chọc tức đến nỗi ăn cơm cũng không ngon, ông s* s**ng trong bóng tối, lục trong tủ ra một cái hũ, múc một thìa thịt băm trộn vào bát, nhưng lại phớt lờ cái bát của nhi tử cũng chìa ra trước mặt, ông đậy nắp lại, đẩy nó vào sâu nhất trong chạn, bực bội nói với hắn: “Ngươi ăn cái rắm ấy, càng ngày càng đần còn muốn ăn thịt, ta thấy ngươi trước hai mươi tuổi còn chút lanh lợi, mới mấy năm mà ngươi bị lợn nuôi truyền nhiễm rồi sao? Trong đầu không còn uốn cong vòng vèo gì nữa hả?”

“Thịt băm cũng là con nấu mà.” Hắn lẩm bẩm một câu, nhưng cũng không đi lấy nữa. Nói đến chuyện này hắn cũng thấy phiền muộn, trước đây không cảm thấy, nhưng từ khi gặp Hứa Nghiên mấy tháng trước, hắn phát hiện đầu óc mình quả thực không đủ dùng, không biết ăn nói, không biết làm việc. Hễ thấy nàng không vui là không dám nói lời nào, sợ chọc giận người ta, cứ dây dưa mấy tháng trời, chẳng được tích sự gì, giờ lại càng khó gặp người.

Cho nên phụ thân mắng hắn cũng không sai, cũng tự nhủ trong lòng, có lẽ bản thân mình ở nhà nuôi lợn nên trở nên đần độn thật rồi.

Bị mắng nhưng vẫn không quên ăn uống, húp xong ngụm mì cuối cùng, hắn đặt bát xuống nói với lão đầu đang mặt mày đen sạm: “Có lẽ là do con níu chân ở nhà quá lâu nên giờ phản ứng chậm chạp. Từ ngày mai, con sẽ quay lại đám đông, đi lấy lòng tức phụ của con.”

“Ngươi ở trong nhà nói cho sướng miệng thì thôi, ra ngoài thì ngậm chặt cái miệng thối của ngươi lại, kẻo bị người ta đánh rụng răng thì lão tử cũng mất mặt theo.”

Hắn không để ý đến lời chế giễu của lão đầu, tự mình suy nghĩ việc của bản thân: “Vậy trước khi con cưới được thê tử về nhà, việc này trong nhà người hãy lo lắng nhiều hơn. Cũng đừng đi cắt cỏ lợn nữa, nếu không xuể thì mướn một bà tử trong thôn đi tìm cỏ lợn, người ở nhà trông coi là được, đợi con về thì người hẵng ra ngoài tìm người tán gẫu.”

Đồ lão hán không hề do dự mà đồng ý, tiểu tử này cuối cùng cũng chịu ra khỏi nhà, trước khi mình bị thương, hắn không tới nửa đêm thì không thấy bóng người, suốt ngày lang thang bên ngoài, nhưng kể từ năm đó, lúc mình giết lợn thì con lợn chạy mất, bị nó đá vào ngực một cú, tay trái bị con dao chọc tiết lợn sượt qua cào rách một đường ở hổ khẩu, mấy năm nay hắn không ra ngoài lêu lổng nữa, làm xong việc bên ngoài là chạy về, ngày đêm quần quật bên bầy lợn.

May mắn là không uổng công, hiện tại mỗi năm nuôi năm sáu mươi con lợn thịt, nhà cửa càng ngày càng mở rộng, tiền bạc trong tay cũng không ít, nhưng nhi tử lại bị chậm trễ. Tiểu tử trưởng thành cao to vạm vỡ bị cột chặt ở nhà, cũng ít gặp những huynh đệ chơi thân trước đây, hắn còn không gấp gáp, muốn chọn tức phụ vừa ý, thế mà cả năm rồi cũng chẳng thấy bà mối nào đến nhà.

Đồ lão hán nghĩ hai đứa này cũng coi như có duyên, sáu năm trước ông thấy hai đứa đã có chút ý tứ, có lẽ còn chưa hiểu ra thì đã gặp chuyện, mấy năm nay Đại Ngưu đã xem mắt vài cô nương, nhưng cứ chưa kịp tìm hiểu chính thức thì đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, giờ Hứa nha đầu cũng góa bụa, lòng dạ Đại Ngưu lại sống dậy, hy vọng lần này hai đứa có thể nên duyên được.

Đồ lão hán rửa bát xong thở dài một hơi, nuôi một đứa nhi tử đáng lo, tiền bạc trong nhà mốc meo mà chẳng thấy nhi tức đâu, nhi tử nhà người ta không có tiền thì tôn tử đã lớn đến nhường nào rồi, than ôi, thật gian nan.

Đồ Đại Ngưu suy nghĩ cả đêm cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, không có phụ mẫu không người mai mối, nữ nhân muốn cưới lại không hề tình nguyện, người ta lại có tiền có lương thực, thật là bạc cất trong lòng nóng ran cũng không tiêu đi được.

Cả đêm trằn trọc trên giường, trời vừa hửng sáng hắn đã ngồi dậy, bốn quả trứng trộn vào bột mì, thêm chút nước khuấy thành hồ, hấp một chậu bánh trứng chiên. Hắn vội vàng nhét mấy cái lấy đầy bụng, nhìn sắc trời định vào trấn. Vừa bước ra khỏi cửa lại quay vào, muốn mang vài cái bánh trứng cho Hứa Nghiên nếm thử. Lục lọi khắp nhà mà không tìm thấy một tờ giấy dầu nào, còn làm lão đầu tỉnh giấc.

“Giấy dầu con chuẩn bị lúc bán thịt trước Tết đâu?”

Đồ Đại Ngưu cười hì hì, liếc phụ thân một cái: “Dùng hết rồi.”

Đồ lão hán không tin, làm gì có chuyện trùng hợp đến vậy, chắc là không muốn làm nữa nên đã đem giấy dầu cho người ta hoặc ném đi rồi: “Đáng đời, phá gia chi tử, cút đi, trong nhà không có giấy dầu.”

Hắn chạy mất hút rồi mà ông vẫn còn lẩm bẩm: “Ban ngày lục, tối cũng lục, lục ra rồi lại không chịu đặt về chỗ cũ cho lão tử, ôi má nó, lão tử dọn ổ lợn còn kiếm được chút tiền, dọn dẹp trong ngoài cho ngươi thì xem như làm không công, mau cưới vợ về, lão tử cũng được yên tĩnh.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »