Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4212 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Hứa Nghiên tức giận đến mức đầu bốc khói, trên đường về kiên quyết không thèm đếm xỉa đến hắn, mãi đến khi về đến đầu thôn mới miễn cưỡng chỉ đường cho, khi gặp những người nhàn rỗi dạo ở ngoài, nàng lại thực lòng vui vẻ bắt chuyện. Xa nhà nửa năm, đột ngột trở về, nhìn thấy cảnh vật quen thuộc khiến lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả, lòng bàn tay thậm chí còn rịn mồ hôi.

Đồ Đại Ngưu thấy có người trên đường nên không còn dám trêu chọc nàng nữa, an phận làm một phu xe dắt bò, đưa vị cô nương không quen biết này về nhà theo sự chỉ dẫn của nàng.

Giữa hai người không hề có sự trao đổi nào, cho nên mấy tam cô lục bà nhìn thấy cũng không bàn tán lung tung, chỉ thầm cảm thán người thanh niên đánh xe thật khỏe mạnh, và thầm cười trộm vì sự lực lưỡng của hắn.

Khác với ngày thường, khi có người lạ đến thôn, mấy người rảnh rỗi buôn chuyện muốn hỏi rõ cả tám đời tổ tông người ta, cho đến khi về đến cửa nhà, cũng chưa có ai hỏi Hứa Nghiên: “Tiểu tử đánh xe này là tiểu tử nhà ai vậy?”

Đương nhiên, Hứa lão tú tài càng không hỏi, thậm chí còn không cho người lẳng lặng giúp xách gói đồ một sắc mặt tốt.

Chỉ thấy lão ngồi dưới gốc hồng trong sân, mặt lạnh lùng cười nhạt, cố ý giả vờ mắt kém, đưa tay che trên mắt: “Ôi chao, đây là cô nương nhà ai chạy đến nhà lão già ta vậy? Trông không giống như khuê nữ mặt dày mày dạn đi làm khách nhà tỷ phu ta đâu he.”

Thấy hai người bên ngoài đều không để ý đến lão, thậm chí còn đang tươi cười cảm ơn người kia, ngay cả khi gã thô kệch kia đã nói không có gì, nàng vẫn cố níu kéo cảm tạ thêm lần nữa.

Lão nhất thời tức giận, lớn tiếng châm chọc một cách mất kiểm soát: “Ngươi thế thật không thực tình, nếu thật lòng cảm ơn thì giữ người ta lại ăn bữa cơm rồi ngủ lại một đêm….”

Bỗng nhiên nhìn thấy ánh mắt hung dữ của tên vô lại ngoài cửa, toàn bộ cái trán lạnh toát, tỉnh táo ngay lập tức, nuốt những lời không phù hợp với thân phận xuống, còn giả vờ như không có chuyện gì quay đầu đi, miễn cưỡng buông một câu “Giả mù sa mưa” để giữ lại chút thể diện.

Hứa Nghiên cảm thấy vô cùng mất mặt, dưới sự chế giễu châm chọc bất chấp hoàn cảnh và người nghe của phụ thân nàng, lưng vốn đang thẳng cũng sụp xuống, nam nhân trước mặt, trước đó nàng còn vì một miếng ăn mà còn đang lựa lựa chọn chọn người ta, giờ phút này lại cảm thấy may mắn vô cùng, không ai biết suy nghĩ của nàng, có một người phụ thân như vậy, chỉ có thể là người khác lựa lựa chọn chọn mình mà thôi. Nàng cố gắng gượng cười, đợi đến khi xe bò đi xa, mới nhẹ nhàng bước chân đi vào trong nhà.

Khi đi ngang qua lão già đang ngồi trên ghế rung quạt giả vờ giả vịt, nàng siết chặt nắm đấm, muốn quay lại tung một cú thật mạnh vào đầu lão, muốn lớn tiếng mắng lão sao còn chưa chết để giải tỏa cơn giận, nhưng cuối cùng ý niệm “Sau khi gả đi mọi chuyện sẽ tốt hơn” đã chiếm ưu thế, bước chân vẫn không dừng, xách gói đồ của mình đi vào phòng mà không chào hỏi.

Hứa Lão đầu lúc trước còn có chút chột dạ, việc để nam nhân lạ mặt ngủ lại nhà khi trong nhà còn có đại cô nương, ý tứ ẩn chứa trong đó không ai là không hiểu, điều này khiến lão cảm thấy mất thể diện của một tú tài, và cũng biết đây không phải là lời mà một người phụ thân nên nói, nhất thời cảm thấy khó xử, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Hứa Nghiên lại thấy tức giận, càng cho rằng lão bị coi thường, sống nửa năm ở bên ngoài sung sướng, trở về liền tự cho bản thân là cao quý, không còn dựa dẫm vào mình nữa, xem ra nàng còn chưa nhận ra ai là lo liệu cơm áo cho nàng.

Rốt cuộc là đã già rồi, trong lòng nghĩ nhiều như vậy, tự làm mình run rẩy, nén giận nửa ngày, mắng một câu “Nha đầu chết tiệt không nên trò trống gì.” Vẫn chưa hả giận, lão đứng dậy đi vài bước, đá đổ chiếc ghế đang ngồi xuống đất, nhìn chiếc ghế gỗ tùng nặng nề lăn lộn vô định trên mặt đất, trong lòng thấy thoải mái. Lão liếc nhìn vào trong nhà, cười khà khà quái dị vài tiếng rồi chắp tay sau đít đi ra khỏi cửa.

Gần đến trưa, mẫu thân của Hứa Nghiên không biết từ nhà ai buôn chuyện trở về, chưa đến cửa đã thấy hai gói đồ vứt ở cửa. Bà nhặt lên mở ra xem, bên trong là một số đồ ăn và đồ dùng, đứng dậy nhìn quanh, rồi lặng lẽ nhặt vào trong. Bà đỡ chiếc ghế ngã dưới đất dậy, luống cuống gọi lão tú tài vài tiếng, không ai trả lời, bèn lần lượt mở các phòng để tìm người.

Hứa Nghiên nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra đóng vào loảng xoảng, thở dài một hơi, mở cửa bước ra: “Đừng tìm nữa, phụ thân đã ra ngoài rồi, không có chuyện gì đâu.”

Sau đó, nàng thấy mẫu thân mềm nhũn chân trượt ngã trên bậu cửa, thở dốc vỗ ngực, Hứa Nghiên bước đến đỡ bà dậy, ấn bà ngồi xuống ghế, hơi cúi người: “Ông ấy không ốm đau gì, ăn ngon uống tốt, có thể có chuyện gì chứ? Mẫu thân cứ thỉnh thoảng bị những suy nghĩ vớ vẩn của mình dọa đến chết khiếp.”

Vị lão phu nhân đã hoàn hồn véo nha đầu cao ráo trước mặt một cái: “Không phải vì bị những đứa con không nên trò trống gì như các con chọc tức sao? Một tú tài công đường hoàng giờ bị chọc tức thành ra bộ dạng thần hồn nát thần tính, đúng là tạo nghiệt mà.”

Hứa Nghiên bật cười một tiếng ngắn ngủi, không phản bác gì nữa, nhặt gói đồ nửa rơi vãi dưới đất: “Đây là đại cô nương không nên trò trống gì của người mua cho hai người đấy.”

Nói xong, nàng quay về phòng mình, mặc kệ bên ngoài tiếng va đập, tiếng người về rồi lại ra đi, nàng cũng không ra ngoài tìm kiếm sự khó chịu.

Đồ Đại Ngưu đánh xe đi đến thôn Đại Tú mà phụ thân hắn nói, quả thật ở đó có vài nhà nuôi lợn, hắn đến hỏi thăm thì chủ nhà tự mình giết lợn, không thuê thợ mổ.

Trên đường đi, hai con bò thỉnh thoảng cúi đầu ăn cỏ, dù đi gần nửa ngày trời, bụng chúng vẫn căng tròn, còn bụng hắn thì kêu ầm ĩ. Lại đi dưới ánh nắng mặt trời, hắn bị phơi nắng đến mức mặt đầy dầu đen đúa, người bực bội đến nỗi muốn vác bò lên mà chạy, nhìn đâu cũng thấy không thuận mắt.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »