Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4199 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Hứa Nghiên ở nhà đại tỷ đến ngày mùng năm tết, có mấy đứa cháu níu kéo đòi nghe kể chuyện, nghe những điều viết trong sách về thế giới bên ngoài, trải qua một tháng, nàng vừa kịp chép xong một cuốn tạp văn, sau khi thêu xong mấy chiếc khăn tay, nàng còn bị tỷ tỷ năn nỉ thêu cho đứa bé trong bụng một chiếc yếm có thêu chữ “Phúc.”

Hứa Nghiên thẳng thừng từ chối: “Tỷ, ta là một quả phụ, là người mới chết chồng, chuyện như thế này tỷ không để tâm nhưng ta không thể nhận lời, sinh con là chuyện vui, ta làm tiểu di đưa một cái hồng bao lớn cũng được, nhưng vẫn nên chú ý một chút, quy củ do tổ tông truyền lại, hai tỷ muội cúng ta có vô tâm vô phế không để ý, nhưng trưởng bối Trần gia nhìn vào trong lòng cũng sẽ khó chịu.”

Mới ban đầu Hứa Nguyễn không nhớ tới, chỉ nghĩ tiểu muội có tài văn chương, nàng tặng cho đứa trẻ một đôi giày làm quà mừng cũng là cầu một cái may mắn, bây giờ muội muội vừa nói, trong lòng nàng ta cũng thấy hối hận, lại cảm thấy muội muội hiểu lễ biết điều, không đưa ra ý sai.

Nhưng miệng vẫn nói: “Muội chính là chú trọng vớ vẩn, Trần Bảo Vũ kia vẫn luôn ốm yếu, lại không phải cưới muội về mới chết, là phúc khí của muội lớn nên mới giúp hắn sống thêm sáu năm.”

Hứa Nghiên cười cười không đáp lời, phàm là nói đến Trần gia, nàng đều không muốn nói nhiều, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, cũng đừng bàn đến đúng sai. Mối liên quan duy nhất giữa nàng và Trần gia đã xuống mồ rồi, những chuyện cũ cũng nên cát bụi về cát bụi, đất về đất.

Hứa Nghiên nghĩ nghĩ, cái Tết ăn ở nhà đại tỷ là những ngày thoải mái nhất của nàng trong mấy năm nay, như thế này mới giống một gia đình, không có ai đưa sắc mặt cho nàng xem, cũng không cần phải nơm nớp lo sợ nghe tin xấu.

Nàng lén lút hỏi thăm, so với tỷ phu và tỷ tỷ tặng tiền mừng tuổi cho bọn trẻ, mỗi đứa nàng bao một bao lì xì mười đồng tiền, đẩy bầu không khí lên một đỉnh điểm mới, bọn trẻ vui vẻ, người lớn cũng vui vẻ.

Mùng năm tết, Hứa Nghiên trở về trấn, Hồng Quả đặc biệt không nỡ, muốn theo tiểu di về ở cùng, nhưng mẫu thân lại không cho phép, bụng mẫu thân đã lớn làm gì cũng không tiện, trong nhà lại chỉ có mình có thể phụ giúp, mình mà chạy theo đến ở cùng tiểu di, mẫu thân sẽ không xoay xở nổi.

Mãi đến khi Hứa Nghiên ngồi lên xe, Hồng Quả vẫn giận mẫu thân mà trốn trong phòng, mẫu thân gọi thế nào cũng không ra cửa, Hứa Nguyễn cảm thấy hơi mất mặt, nàng ta vịn bụng, âm thầm nghiêm mặt than vãn: “Cô nương mười tuổi rồi mà một chút cũng không hiểu chuyện, không có tinh ý gì cả, đều là bị phụ thân và hai ca ca của con bé làm hư hết.”

“Mới hơn mười tuổi đầu, vẫn chỉ là một tiểu nha đầu, lúc chúng ta còn nhỏ chẳng phải cũng mong ngóng được ra ngoài thăm họ hàng sao? Cái mong muốn chính là mới mẻ và náo nhiệt, điều kiện nhà tỷ lại tốt, đâu phải là không có cơm ăn, tại sao phải nuôi dưỡng cô nương thành bộ dạng giống như ta và tỷ, thấp thỏm nhìn sắc mặt người khác? Hơn nữa, Hồng Quả là yêu thích ta, mới muốn đi cùng tiểu di cho có bạn, tỷ cũng đừng có than vãn về cháu ngoại của ta trước mặt ta đấy.” Thấy sắc mặt đại tỷ dịu đi, nàng tiếp tục bổ sung một câu: “Than vãn cũng vô dụng, ta chỉ xem như tỷ đang ghen tị thôi, cũng sẽ không vô ý mà hùa theo tỷ, làm phật lòng ngoại sanh nữ của ta.”

“Được rồi được rồi, chỉ có muội là người tốt, mau đi đi, ở thêm vài ngày nữa cô nương của ta cũng sẽ muốn đi làm nữ nhi của muội luôn.”

Hứa Nghiên đắc ý hếch hếch cằm, vẫy tay với đại tỷ cùng ba đứa cháu: “Chậc, lời này thật chua ghê, ta đi đây, Tết Nguyên Tiêu gặp ở nhà đại ca.”

Trần Kỳ đưa tiểu di tử về đến nhà, tiện thể nhận mặt cửa, trên đường đi, hắn ta còn nói: “Tiểu Nghiên, đừng để lời tỷ tỷ của muội ở trong lòng, nàng ấy tâm tư nông cạn, nói chuyện thẳng thắn, nhưng không có tâm địa xấu, nàng ấy rất vui khi muội đến ở. Nếu muội rảnh rỗi thì cứ đến nữa, mấy đứa nhỏ đều thích muội, ta và tỷ tỷ muội đều không hiểu đạo lý gì lớn, không biết dạy con cái, muội vừa đến là chúng đều trở nên văn nhã hơn.”

“Đúng thế, tỷ tỷ của ta tâm tư nông cạn, lòng dạ của tỷ ấy đều mọc trên người huynh rồi, khi nào tỷ tỷ của ta nói lời nào khó nghe mà cần ta không để vào lòng chứ? Nếu trong lòng ta so đo thì có thể ở nhà huynh một tháng à?” Nói xong, nàng nói đùa: “Tỷ phu, huynh mà nói lời này nữa ta sẽ xem như huynh đang chia rẽ tình cảm tỷ muội bọn ta đấy, nói cái gì mà bọn trẻ thấy ta thì nhã nhặn hơn, huynh là muốn giữ ta lại làm phu tử lâu dài cho nhi tử cô huynh nhà huynh đây, chậc chậc, tâm tư sâu biết bao nhiêu nha.”

Trần Kỳ đón gió cúi đầu cười: “Lòng dạ tiểu nhân, ta là đang giúp muội tìm cách kiếm tiền đấy chứ.”

“Thôi đi, ta không tranh luận với huynh nữa, người làm ăn thì không ai là không tính toán tinh tường cả, huynh không dính dáng đến tiểu nhân nhưng cũng không phải là người chịu thiệt.” Hứa Nghiên quang minh chính đại trợn mắt lườm nguýt, cáo già còn giả vờ người thật thà gì chứ.

Xe lừa dừng ở đầu ngõ, thấy nàng đã vào nhà rồi Trần Kỳ mới cưỡi xe lừa rời đi.

Hứa Nghiên bước vào nhà, liền thấy cái lều tranh chắn mưa cho bếp lò đã đổ, chắc là bị tuyết đè sập, vốn dĩ chỉ là chống hai cây gậy ở mái hiên dựng lên thôi, không có người quét dọn tuyết thì căn lều đổ cũng không có gì kỳ lạ. Nàng cũng không hoảng loạn chạy ra ngoài kêu tỷ phu quay lại, có tỷ tỷ nàng ở đó thì không sao, nhưng tỷ phu và tiểu di tử ở riêng với nhau bị người khác thấy sẽ có lời đàm tiếu. Hứa Nghiên dọn cỏ tranh và gậy trúc sang một bên, thấy bếp nhỏ vẫn còn tốt, chỉ là trong nồi toàn bã cỏ tranh. Thời tiết này mà trời quang, bếp lò không có lều cũng có thể tạm xoay sở đun nước được, nàng không cố sửa sang nữa, mà cũng không sửa sang nổi, cứ để như vậy đã.

Ngày hôm sau, Hứa Nghiên dọn dẹp trong nhà ngoài sân sạch sẽ, liền ra ngoài giao hàng, một xấp khăn tay đưa cho Thái nhị nương, nhận được nửa lượng bạc và một xấp khăn tay trơn, còn có hai chiếc khăn thấm mồ hôi chỉ định thêu hoa văn và chữ. Hứa Nghiên ước gì có người chỉ định mẫu thêu, chữ càng nhiều thì giá càng đắt, nàng đến tiệm sách giao cả sách gốc và sách đã chép cho chưởng quầy, nhận lấy sách và đồng tiền do tiểu nhị đưa, chép sách đều là chỉ định, sách nào bán chạy thì chưởng quầy tiệm sách sẽ lấy loại đó ra cho người chép sách chép, loại có thời hạn thì giá cao hơn, nếu quá thời hạn mà chưa chép xong thì phí sẽ giảm một nửa.

Hứa Nghiên cũng không có lựa chọn mà đã xem không ít sách tạp nham: linh dị ma quái, tìm kho báu trên núi tiên, chàng thư sinh và tiểu thư khuê tú bỏ trốn, phong thổ, chuyện phiếm hài hước….

Ra khỏi cửa tiệm, nàng lật xem một lát, chuyện linh dị ma quái này lại bắt đầu bán chạy nha, nàng thở dài một hơi, chỉ mong người viết này văn phong kém một chút, đừng quá có cảm giác gây ám ảnh.

Qua thêm hai ngày, bên tỷ phu vẫn chưa có tin tức, Thái nhị nương ở đây thăm dò được một người, là thương nhân họ Hoàng, nhà của hắn ta muốn mời một phu tử dạy con cái nhận mặt chữ, yêu cầu đối với phu tử thấp, chỉ cần có kiên nhẫn, dạy cho tất cả con cái biết chữ, đừng để đi làm ăn rồi bị người ta lừa.

Hứa Nghiên thầm thở ra, nàng cũng chỉ có thể dạy nhận mặt chữ, còn chuyện có bị lừa hay không thì ai dám đảm bảo.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »