Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4157 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Trên phố không còn người, đều đã trốn về nhà sưởi ấm, Đồ Đại Ngưu không phải là kẻ để cho bản thân chịu thiệt, bán không hết thì không bán nữa thôi. Cái lạnh thế này, thịt lợn có để năm sáu ngày cũng không hỏng được.

Hắn thu dọn quầy hàng, quăng cái bàn vào trong cổng, nhấc gánh thịt lợn đi về nhà, chưa đi được bao xa thì gặp phải đám bạn nhậu cùng đi thu phí bảo kê: “Đồ ca, lão gia tử nhà huynh vẫn chưa tha cho huynh sao? Lâu thế này rồi, còn bắt huynh ra ngoài bán thịt, tiền kiếm được còn chưa bù lỗ, lão gia tử sao lại cứng đầu thế, huynh không phải là người làm mấy việc vặt này, ông ấy toàn bày ra mấy trò ngu xuẩn, thiếu huynh ở đây bọn ta thấy làm việc cũng chẳng còn thú vị gì nữa.”

Đồ Đại Ngưu đấm hắn ta một cái, “Lão tử của ta mắng thì không sao, các ngươi nói luyên thuyên có phải là muốn đánh nhau không?”

“Lỡ lời lỡ lời.” Người nói cười gượng, đá vào tên gã sai vặt sau lưng: “Không có mắt nhìn à, không thấy Đồ ca còn đang gánh thịt lợn sao? Nhận lấy mà mang về, nói với quản gia sau này đến ủng hộ việc làm ăn của Đồ ca.”

“Đi, ca, ta mời huynh uống rượu, đám Tiểu Lục đều ở đó, bọn ta lại nhận được một mối làm ăn mới, huynh đến xem giúp bọn ta một chút, xem có làm được không.”

“Đi, đi uống rượu thôi, lão đầu cứ chòng chọc làm con sâu tham ăn của ta béo cả lên rồi, hôm nay nhất định phải uống cho các ngươi nằm gục dưới gầm bàn mới thôi.”

……

Hứa Nghiên đi được nửa đường, mở gói giấy dầu ra, lấy phần dư ra bên trong, đặt lên gói giấy dầu bọc bánh bao, gần đến nhà thì nhét vào trong ngực, lại sờ sờ mặt, tránh dính vụn bánh bao.

Vào cửa liền gọi lớn: “Phụ thân, giò lợn mua được rồi, năm văn tiền một cái, tiền đồng đã tiêu hết rồi.”

Lão không nói gì, cũng không nhận lấy, chỉ trừng mắt nhìn nàng một cái đầy hung dữ, người đang ngồi trong bếp đi ra nhận lấy giò lợn, miệng lẩm bẩm “Toàn xương là xương, mua cái thứ này còn không bằng mua thịt.”

Xem ra lão đầu chưa kể lại lời nàng chê lão già lú lẫn cho bà nghe, nếu không nàng đã bị lôi đi trách mắng ngay khi vừa bước vào cửa, lão đầu chỉ có mỗi điểm này còn được, giữ sĩ diện trước mặt vợ, không giở trò sau lưng xúi giục bà đến dạy dỗ con cái. Lại tự giữ sự thanh cao của kẻ sĩ, không đánh không mắng con cái, chỉ cần chọc giận lão là lão không cho ăn cơm, cứ để đói.

Đợi hai người đều vào bếp, Hứa Nghiên không vội vàng bước vào phòng ngủ của mình, căn phòng này trước đây là nơi ba huynh trưởng của nàng ngủ, phòng rộng, bọn họ lập gia đình dọn đi, nàng liền dọn vào. Ngày thường không có ai vào, nàng yên tâm lấy gói giấy dầu ra, đặt vào trong giỏ tre nhỏ, định buổi chiều sẽ ra ngoài nướng ăn, tránh để mèo hoang được lợi.

Nghe thấy tiếng xẻng gỗ cọ vào chảo sắt, Hứa Nghiên biết thức ăn đã xong. Nàng ra khỏi phòng đi về phía bếp, thấy cửa đóng, đẩy không ra, là đã chốt bên trong.

Chậc, thật là nhẫn tâm, thật là vô sỉ.

Nàng bực tức cũng không gọi mở cửa, quay về phòng nằm trên giường, đợi hai người họ ăn xong nàng sẽ lén lút tìm chút muối, đá đánh lửa nàng tự chuẩn bị sẵn có. Lúc dỗ mấy đứa tiểu chất nhi, nàng thường dẫn chúng ra bờ ruộng đào hố nướng khoai lang hoặc nướng trứng chim. Nếu có thể nhặt được trứng vịt hoặc trứng ngỗng nhà người ta đánh rơi trong bãi sậy, thì coi như gặp may và sẽ có một bữa tiệc lớn.

Nằm trên giường suy nghĩ lung tung, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào. Cảm thấy có người đẩy mình, nàng bật dậy ngay lập tức, thấy đồ trong giỏ tre vẫn còn mới thở phào nhẹ nhõm, xoa mặt ngáp một cái, “Mẫu thân, sao người lại vào đây? Có chuyện gì không?”

“Con lại chọc giận phụ thân con gì nữa? Khiến ông ấy ăn cơm cũng ít đi. Trong nồi còn cơm thừa, ăn rồi rửa bát đi.”

“Ôi, mẫu thân ơi, người dám lén lút giữ cơm cho con sau lưng phụ thân sao? Thật không tầm thường, không tầm thường. Nếu ông ấy biết được chắc phải giận đến ba ngày không ăn được cơm mất.” Nói xong, nàng đứng dậy đi giày vào, đẩy mẫu thân ra khỏi phòng.

Cơ hội hiếm có, không ăn thì phí, mấy huynh muội trong nhà từ nhỏ đã được rèn luyện, không còn giữ khí tiết gì trong chuyện ăn mặc, chỉ có ăn vào bụng mới là của mình.

Đến phòng bếp mở vung nồi ra nhìn, “Hèn chi dám giữ cơm cho mình, còn nói phụ thân ăn ít đi vì giận, hóa ra là nhóm lửa lâu quá bị cháy thành cơm cháy rồi, ông ấy muốn ăn cũng không được…”

Rửa sạch nồi bát, nàng lén lút quay về phòng lấy xương thịt ra, rửa bằng nước ấm, nhúm một chút muối, mang theo con dao chặt củi trên cửa bếp, bước ra khỏi cửa lớn gọi lớn: “Mẫu thân, con ra ngoài chơi đây.”

Đi vòng qua vài nhà, ra khỏi thôn đến sau gò đất khuất gió, đây là nơi trẻ con trong thôn chơi trò nhà chòi, đào hố nấu cơm. Nàng cào sạch tro tàn trong hố, ra bờ ruộng chặt một bó củi khô nhỏ. Lửa nhóm lên cháy không còn khói xanh nữa, nàng liền gác miếng thịt đã xiên vào cành cây lên. Dần dần mỡ lợn chảy ra, rơi xuống đống lửa, phát ra tiếng “bộp” khẽ, Hứa Nghiên nhìn thấy xót xa hít vào, thịt mỡ béo thế kia, lãng phí rồi.

Tài nấu nướng của nàng theo mẫu thân, nhưng còn tệ hơn mẫu thân, xào nấu không phân biệt được sống chín, lúc thì rau cháy khét lúc thì cơm còn nguyên lõi gạo, lần nghiêm trọng nhất là giúp mẫu thân nhóm lửa hấp bánh màn thầu, lão tú tài chỉ ra ngoài nói chuyện với người ta một lát, quay về đã thấy tấm vỉ đậy nồi bốc cháy. Hai mẫu nữ vội vàng dập lửa làm đáy nồi sắt bị nứt một lỗ, từ sau lần đó, nàng không được phép nhóm lửa trong bếp nhà mình.

Hễ nàng cãi lại phụ thân, lão lại mắng nàng “Ngu ngốc cứng đầu cứng cổ, lại còn không biết nấu ăn, ta dễ tính không đánh người, đợi đến khi con về nhà chồng, lão bà tử đó sẽ đánh chết cái đứa hậu đậu, tham ăn, lười biếng nhà con…”

Bây giờ cũng vậy, ngửi thấy mùi thịt thơm nhưng không biết thịt bên trong đã chín chưa. Muốn lấy dao cắt ra xem, nhưng lại thấy dao chặt củi dơ bẩn, đành phải giơ cành cây lên tiếp tục nướng, thấy thịt đã cháy xém rồi mới nhớ ra còn chưa rắc muối. May mắn thay, thứ này là thịt, dù dở đến đâu cũng ngon hơn cải muối, nàng cắn một miếng, chấm chút muối cũng ăn sạch sẽ thơm ngon, xương còn gói lại mang về, lấy đất lấp tàn lửa, phủi mông, xách dao chặt củi đi về hướng trong thôn.

Vào tới thôn liền gọi chó, “Tiểu Hắc, Tiểu Hắc, lại đây, chốc chốc chốc, đúng là một con chó ngoan.” Thấy con chó đen cao đến đầu gối đã nhai sạch xương, nàng v**t v* đầu Tiểu Hắc, cảm thấy mỹ mãn nhà.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »