Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 59

❊ ❊ ❊

Đến ngày mười bảy, khi mặt trời treo ở đầu đông, ba huynh đệ Hứa gia đề huề dắt theo con cái đều đến, ba xe bò đầy ắp người, bởi vì xe lừa không kéo nổi nhiều người như vậy, ngoại trừ nhà Hứa lão nhị có một chiếc xe bò, lão đại và lão tam đều mượn của hàng xóm.

Hứa Nghiên dẫn bọn họ vào nhà đi dạo một vòng, đợi ba huynh trưởng buộc xe bò trước cửa quan nha quay trở về, một đoàn người hùng hậu đi đến quán ăn, cộng thêm một nhà Hứa Nguyễn, ba mâm cỗ chật kín người.

Hứa đại tẩu kéo đại cô tử đi nhà xí, lén lút hỏi: “Tiểu Nguyễn, nhà muội gửi bao nhiêu tiền lễ cho Tiểu Nghiên gả đi?”

“Ta còn định hỏi đại tẩu đây, đại ca là lão đại, ta chắc chắn là theo mọi người rồi.” Hứa Nguyễn biết hoàn cảnh của bọn họ, nên nhất định không nói về tiền lễ, chỉ sợ nói nhiều sẽ gây áp lực cho huynh tẩu, tránh việc về nhà huynh tẩu lại cãi nhau.

Hứa đại tẩu thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ Đại cô tử đưa nhiều hơn, như vậy thì làm huynh tẩu sẽ mất mặt: “Ta đã thương lượng với Nhị đệ muội và Tam đệ muội, đều gửi hai trăm văn.”

Thấy Hứa Nguyễn vẻ mặt kinh ngạc, thị cười hàm ý: “Chủ yếu là tiểu muội trước đây vận may không tốt, muội ấy bị lão đầu bán cho Trần gia, cũng xem như đã đỡ tai họa cho những người làm huynh tẩu như bọn ta, lần này muội ấy lập gia đình, gả chồng, bọn ta chẳng giúp được gì, gửi hai trăm văn cũng là tấm lòng của những người làm huynh tẩu này.”

Thực ra là trước đó bị đại nhi tử làm cho xấu hổ đỏ mặt, với lại cái vẻ nửa âm nửa dương của đại nhi tử đã dọa đến phụ thân của hắn ta, sợ rằng sau này hắn ta sẽ theo gương mình, cũng đối xử như vậy với đệ đệ muội muội, lúc này mới cắn răng lấy ra hai trăm văn, còn phải tốn không ít lời lẽ đi khuyên lão nhị và lão tam.

Cần phải biết rằng, với những người có ruộng có đất có vườn rau ở thôn quê như họ, chi tiêu một tháng còn chưa đến năm mươi văn, có thể thấy việc lấy ra hai trăm văn cũng là cắn răng suy tính kỹ lưỡng.

Sau khi dùng cơm, bốn huynh muội Hứa gia giao tiền lễ cho Hứa Nghiên, năm nữ nhân đứng bên ngoài đẩy qua đẩy lại một hồi, Hứa Nghiên mới nhận lấy tiền, chợt nghe Đại tẩu nói: “Tiểu Nghiên, nói với muội điều này thật là người làm tẩu tử như bọn ta không còn mặt mũi, nói ra người ngoài sẽ cười rụng răng, sau khi mẫu thân qua đời, mấy người bọn ta đã thương lượng rằng sau này không qua lại lễ lộc nữa….”

Hứa Nghiên ngắt lời thị: “Đại tẩu không cần nói nữa, tỷ tỷ đã nói với ta trước rồi, ta cũng nghĩ vậy, chúng ta một người nam một người bắc, đi thăm họ hàng phải xuất phát khi trời chưa sáng, mặt trời lên đến đỉnh mới tới nơi, ăn cơm xong lại vội vã quay về, về đến nhà trời đã tối đen, thật sự là khó đi lại, chỉ quanh quẩn trên đường thôi. Không qua lại lễ lộc cũng là chuyện bình thường, ai muốn cười rụng răng thì đáng đời, không qua lại lễ lộc chúng ta vẫn là huynh muội, mấy tẩu tẩu đối đãi với hai tỷ muội bọn ta cũng là thật lòng thật ý, không qua lại lễ lộc chỉ trao gửi chân tình.”

“Phải, chính là ý đó, hai tỷ muội các muội gả đi thật tốt, chỉ cần không chê huynh tẩu nghèo túng, về bên mẫu gia thì tuyệt đối không để muội bỏ đói bụng mà quay về nhà chồng.” Nhị tẩu nói theo.

Sau đó huynh tẩu cưỡi xe bò trở về, Hứa Nguyễn dẫn tiểu nhi tử ở lại bên Hứa Nghiên, sáng mai chồng của nàng ta sẽ mang mấy đứa trẻ đến tiễn Tiểu Nghiên xuất giá.

Trời vừa tờ mờ sáng, Trần Kỳ đã lái xe lừa đến, đuổi lũ trẻ xuống xe, rồi đi đón Hỉ Bà đến trang điểm tân nương cho tiểu di tử, cho đến chiều khi người nhà trai đến đón dâu, hắn ta cũng không còn việc gì nữa.

Đồ Đại Ngưu cưỡi một con lừa đực mượn được, trên lưng lừa buộc hoa đỏ, trước đây hắn đấu khẩu với Tào Vạn, còn nói bảo hắn ta dắt bò cho mình, đến khi thành thân mới nhớ ra bò thấy màu đỏ lớn sẽ nổi giận, đành vội vã tạm thời đi mượn lừa.

Người chặn cửa ít, đứa trẻ lại thành thật, mấy bao lì xì lớn đưa xuống, tân nương đã được ôm lên kiệu hoa, Trần Kỳ dẫn hai đứa con lớn cùng người nhà trai khiêng đồ hồi môn lên xe bò, đợi kiệu hoa rẽ khỏi ngõ Nha Hậu, xe lừa chở đồ cưới của bọn họ mới bắt đầu di chuyển.

Mọi người đã đi hết, Hứa Nguyễn dỗ tiểu nhi tử ngủ, dọn dẹp sạch sẽ căn tiểu viện này, rồi đi xe lừa trở về nhà mình, chỉ đợi Hứa Nghiên ba ngày sau lại mặt, là sẽ trả phòng luôn.

Đám Tào Vạn, Lý Tuyên Âm không đến, bọn họ sai quản gia đến gửi lễ, không còn ai có thể gây rối, người còn lại có thể gây náo nhiệt là Cố Thanh, hắn ta chuốc cho Đồ Đại Ngưu vài chén rượu nặng, sờ sờ thanh loan đao vừa mới ủ ấm trong lòng, miệng nói không thành tâm mà tha cho tân lang quan đi, còn giúp hắn đỡ những người khác đến chuốc rượu.

Đồ Đại Ngưu bưng một bát mì đi vào phòng: “Lại đây, tức phụ, ăn mì đi, chồng nàng tự tay cán cho nàng đấy.”

Vừa cấy mạ vừa trồng khoai lang, hơn một tháng qua, mặt hắn bị nắng sạm đen đỏ, hôm nay lại mặc một bộ đồ đỏ, càng khiến hắn trông đen hơn, Hứa Nghiên muốn trêu chọc hắn, nhưng nụ cười gian xảo trên mặt hắn lại khiến nàng chùn bước.

Chỉ đành vùi mặt ăn mì, rau cải xanh non và trứng chiên vàng cháy cạnh, bên trên còn chan một muỗng tương thịt, hương vị rất không tồi, chỉ là có một con sói đói đang chống cằm bên cạnh nhìn chằm chằm, Hứa Nghiên chết sống cũng không thể nuốt trôi.

“Ăn no rồi sao? Vậy ta đi rửa bát.”

Không lâu sau, hắn đã mang cái thùng tắm mới đóng vào, từng chậu từng chậu rót nước vào: “Tắm đi, trời nóng, đổ nhiều mồ hôi, nàng tắm xong thì đến ta tắm.” Rồi hắn đóng cửa bước ra ngoài.

“…” Tự giác vậy sao?

Với tâm trạng không thể nói nên lời, nàng nhanh chóng tắm rửa, rồi leo lên giường hét vọng ra ngoài: “Ta tắm xong rồi, chàng tắm đi.”

“Ta cũng tắm xong rồi.” Cửa mở ra, Đồ Đại Ngưu vừa vuốt mái tóc ướt sũng vừa bước vào, không hề vội vã đổ nước trong thùng tắm ra ngoài, nhưng Hứa Nghiên lại cảm thấy hắn đang dẫm lên tim mình, hoảng loạn đến mức hơi run rẩy.

Tiếng ăn cỗ bên ngoài dần dần biến mất, đêm càng tĩnh lặng, nhưng không khí trong phòng lại ứng với cái nóng của tháng Sáu này, oi bức khiến người ta không thể nào đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau khi mặt trời lên cao, người trong phòng mới chậm rãi thức dậy, sân ngoài đã được quét tước sạch sẽ, bàn ghế cũng đã trả lại cho người ta, mà Hứa Nghiên ngủ mê mệt đến mức không hề nghe thấy một chút tiếng động nào.

Đồ lão hán mắt đầy vẻ vui mừng, thấy người đi ra, ông bưng bữa sáng đang giữ ấm trong nồi lên bàn, đợi nhi tức đi rồi, ông đi theo nhi tử đang bưng bát vào phòng bếp nói: “Tối nay ta sẽ ngủ ở hậu viện, lát nữa giúp ta thu xếp một chút.”

Đồ Đại Ngưu ngẩng phắt đầu nhìn lão đầu tử, bọng mắt sưng húp, tròng mắt đầy tia máu đỏ, do dự hỏi: “Người ngủ không ngon sao?”

“Ta ở hậu viện ngồi ngắm sao với lợn cả đêm.”

“…”

“Người già ít ngủ, ngủ ở hậu viện còn có thể trông nom lợn.” Đồ lão hán há miệng nói bừa.

“…” Nếu không phải con đã gọi người là phụ thân nhiều năm, thì con đã tin rồi.

“Được rồi, con giúp người, nhưng phải làm lén lút, đừng để Hứa Nghiên biết.”

“Ừ, con cũng nên chú ý một chút đi, đêm mùa hè ngắn, vẫn cần phải ngủ, ngủ ít sẽ hại thân.” Đồ lão hán ân cần dặn dò.

Nhưng nhi ử của ông đã không nghe, cho nên năm ngày sau, ông lái xe bò chở nhi tử đang phát sốt và mệt mỏi không có tinh thần đến trấn trên tìm đại phu.

“Ta đã nói với con thế nào? Bớt lăn lộn một lát, ngủ nhiều hơn một chút, người đã ở trong chăn của con rồi, con gấp gáp cái gì? Lại không phải là mượn tức phụ, hễ mà chịu nghe lời ta, thì đã không phát sốt giữa ngày hè như thế này rồi.” Lão đầu thở dài.

Yếu thật!

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »