Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

Xong xuôi công việc nhà, Hứa Nghiên ngồi thêu khăn tay ở nhà chính, may mà nàng không phải người ra mồ hôi tay, cái nóng này vẫn có thể cầm kim được, chỉ là trong lòng thấy bứt rứt. Gà kêu, lợn ủn ỉn, cửa động, nàng đều không nhịn được muốn ra ngoài nhìn xem, một chiếc khăn tay phải thêu mất ba đến năm ngày mới xong.

Cửa lại phát ra tiếng “kẽo kẹt”, lần này không phải do gió thổi, Bạch thẩm tử mang rau lợn đến, nàng bỏ kim chỉ xuống, rót một bát nước đậu xanh để nguội rồi đi vào hậu viện: “Thẩm tử, mời thẩm uống bát nước nghỉ chân chút nhé.”

“Được, ta rửa mặt trước đã”, bà ấy dùng nước trong thùng rửa mặt, rửa mồ hôi trên cổ, thở ra một hơi, “Mát mẻ hơn nhiều rồi.” Nhận lấy bát và uống cạn một hơi.

Bà ấy trêu chọc Đại Ngưu đang khiêng giỏ cỏ: “Trước đây ta đến đưa cỏ, khát đến mức môi nứt nẻ cũng chẳng ai thèm rót cho bát nước. Nhà cửa vẫn cần có nữ chủ nhân, chưa nói gì khác, giờ có cả nước đậu xanh để uống rồi.”

Đồ lão hán cười chê bà ấy: “Bà suýt nữa uống cạn cả giếng nhà ta, còn nói không ai rót nước cho. Ta thấy cái lão bà tử nhà bà chỉ biết nói bậy thôi.” Rồi chỉ vào Hứa Nghiên nói với bà ấy: “Nhìn kỹ vào, đừng học theo thẩm tử của con.”

“Ha ha ha, đừng học theo ta, hãy học theo công phụ thân ngươi ấy, cái miệng này của ông ta còn lợi hại hơn cả mấy bà tử lắm mồm trong thôn chúng ta nữa.”

“Ta chưa từng thấy, không tin lời thẩm tử nói đâu.” Hứa Nghiên cười tiếp lời.

“Ôi chao, ta quên chưa dắt bò đi rồi. Thẩm tử, ta không ở lại với thẩm nữa, trời nóng, ta phải nhanh chóng đi dắt bò ra bờ đập.” Nàng là tức phụ mới gả về, không hiểu rõ tình hình dễ nói sai lời, tốt nhất là nên mượn cớ rời đi.

“Đi đi, cái giỏ trống rồi ta cũng về nhà thôi.” Bạch thẩm tử cười tủm tỉm nhìn tức phụ xinh đẹp vội vã rời đi, rồi mới ngồi xuống ghế đẩu nói với Đồ lão hán: “Lão ca, ngày tháng của ông giờ sung sướng quá rồi, có nhà có nghề, nhi tử lại cưới được tức phụ tốt. Bộ quần áo ông đang mặc chắc cũng là do nhi tức may cho phải không? Thật là một nha đầu khéo tay, nhìn xem, trong nhà dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, quần áo của hai phụ tử nhà ông cũng không còn nhăn nhúm nữa, chậc chậc, giờ trong thôn ai mà chẳng hâm mộ ông chứ.”

Nhắc đến chuyện này, mặt Đồ lão hán tràn đầy niềm vui, cười toe toét không khép miệng được, lộ cả lợi ra: “Ha ha, quả thật là rất tốt, không còn gì hài lòng hơn nữa. May mà Đại Ngưu cưới được Nghiên nha đầu, hiểu lễ nghĩa, không gây chuyện, tay chân nhanh nhẹn, còn xử lý Đại Ngưu dễ bảo, hiện giờ ta không sợ hắn lại làm điều hồ đồ nữa.”

Bạch thẩm tử nhìn lão đầu trước mặt mặt mày hồng hào, cũng vô cùng hâm mô, bà ấy đã chứng kiến con đường hai phụ tử này đi lên, ngày trước tuy cũng nuôi lợn chăn bò, ngày ba bữa, không khác gì bây giờ, nhưng tinh thần con người đã thay đổi là điều ai cũng thấy. Ngày trước bà ấy đến đưa cỏ, luôn cảm thấy căn nhà gạch xanh mái ngói lớn này thật buồn bã, giờ căn nhà như sống lại, chỉ cần thêm một người thôi, trong nhà đã náo nhiệt hơn rất nhiều.

Bất kỳ ai thấy cũng biết cuộc sống hiện tại của ông đang rất tốt.

Và sau này sẽ còn tốt hơn: “Ông phải dốc hết sức mình mà làm, năm sau có thêm tôn tử, chẳng phải ông lại phải mua thêm ruộng đất cho nó hay sao?”

Nhắc đến tôn tử còn chưa thấy đâu, mắt Đồ lão hán đã sáng lên, cười cong cả miệng, còn xua tay nói: “Có phụ thân nó ở đó, ta không lo chuyện này, ta chỉ chờ bế tôn tử thôi.”

Đúng vậy, ông còn có một đứa nhi tử chịu khó làm việc, lại có chủ kiến biết kiếm tiền, thật là chỉ việc ngồi đợi ôm tôn tử mà thôi.

Không còn gì để nói nữa, Bạch thẩm tử đi đến chuồng lợn hỏi: “Đại Ngưu, cái giỏ dọn xong chưa? Ta cũng nên về nấu cơm rồi.”

“Không chơi thêm lát nữa ạ?” Hắn ném cái giỏ ra.

“Hây, thằng nhóc ranh nhà ngươi cẩn thận đó, cái giỏ sắp bị ngươi làm hỏng rồi.” Bà ấy nhặt cái giỏ lên, xách đi ra khỏi hậu viện.

“Sao thế? Ngày trước cũng ném không ít mà.”

Đồ lão hán cười tủm tỉm ngồi bên bếp đun nước, không biết có nghe thấy động tĩnh bên này không.

Sau khi mặt trời xuống núi, Hứa Nghiên đi cùng hai phụ tử bọn họ ra ruộng, Đồ Đại Ngưu đi trước, nắm lấy cổ tay nàng, vừa giẫm lên đám cỏ tranh mọc giữa bờ ruộng, vừa dặn dò người phía sau: “Nàng đi cẩn thận đấy, đừng để cỏ tranh cắt vào chân, đừng để bị dây leo vấp ngã…”

“Phụ thân, người đi nhanh thế làm gì? Có nhìn rõ rãnh ruộng nào bị tắc không?”

“…” Lão tử thấy ngấy quá.

“Hay là con cõng Nghiên nha đầu đi? Cũng không cần phải lo lắng cho con bé nữa.” Đồ lão hán thở dài, nhi tử ta cũng có lúc tỉ mỉ như vậy sao.

Lời vừa dứt đã thấy nhi tử ông ngồi xổm xuống và vớt người ta cõng lên, “… Ta nói, không phải là con đang chờ ta nói câu này đó chứ?”

“Lời phụ thân nói con nhất định phải nghe, tức phụ con chắc chắn cũng không dám gây thêm phiền phức cho chương phụ, đành phải để con cõng thôi.” Hắn nói những lời hiếu thuận như vậy với vẻ mặt thỏa mãn.

Đồ lão hán với vẻ mặt ấm ức như sắp bị nghẹn đến chết: “Hai đứa thật là hiếu thuận.”

Đồ Đại Ngưu còn định nói nữa thì bị Hứa Nghiên nhéo tai, đành ngậm miệng lại.

Khi hai người bọn họ đang xúc đất, Hứa Nghiên đứng trên bờ ruộng, phóng tầm mắt ra xa, thấy một vùng xanh mướt, địa phương của bọn họ thổ nhưỡng tốt, địa thế lại bằng phẳng, sản lượng lương thực không tồi. Nghe nói đám đại nhân trong nha môn còn đặt ruộng đất ở đây, như Hoàng gia, Tào gia, Lý gia ở trấn dù không phát tài nhờ làm ruộng, vẫn mua ruộng đất ở đây, có những người như bọn họ ở đây, phương diện thủy lợi cũng được trông coi tốt, mỗi thôn ít nhất cũng có một con đập lớn.

Cách thôn Hậu Sơn khoảng năm sáu dặm có một con đập sâu, trữ rất nhiều nước, trong thôn còn có một con đập khác, không sâu, nhưng dài, bao quanh nửa thôn.

“Lúc xả nước có cá có tôm không?” Nàng hỏi.

“Ừ, cá thì thôn chia đều, tôm, lươn, trạch thì ai bắt được là của người đó, nàng muốn ăn sao?” Đồ Đại Ngưu hỏi.

“Muốn, muốn ăn lươn hầm, hầm với dầu mè, gần ra lò thì đập thêm mấy quả trứng chần vào.” Thèm quá, chỉ nghĩ thôi mà miệng đã ch** n**c dãi.

“Được, bảo phụ thân hầm cho, ông ấy làm ngon lắm.”

Đồ lão hán: “…” Hai đứa cứ hỏi qua đáp lại như vậy, coi ta như không tồn tại sao? Không cần hỏi ý kiến ta à?

“Thật sao? Phụ thân, người biết nấu canh hầm ạ? Con chưa từng nếm thử, canh lươn con mới chỉ ăn một lần. Không biết có phải vì dầu mè không, mà bây giờ con nghĩ đến đã thấy thơm đến ứa nước miếng rồi.”

“Không cần thêm dầu mè, ta cũng có thể hầm cho thơm đến rụng lưỡi, đợi nước rút khô, bảo Đại Ngưu ra đáy đập mò lươn, ta hầm cho hai đứa ăn.” Đồ lão hán lập tức đồng ý, tuyên bố có nguyên liệu là sẽ hầm.

Buổi tối, cửa sổ đóng kín, Đồ Đại Ngưu đốt ngải khô để xông đuổi muỗi trong phòng, đợi Hứa Nghiên tắm xong đi ra, hắn cũng nhanh chóng lau rửa bằng nước trong bồn tắm.

Hứa Nghiên vừa ngồi lên giường, hắn đã bước vào: “Chàng vừa lăn một vòng trong nước đấy à? Mùi mồ hôi chắc chưa rửa sạch đâu?”

“Nàng ngửi xem, toàn là mùi hương của nương tử thôi.” Hắn c** tr*n lên giường, thầm nghĩ dù sao lát nữa cũng phải tắm lại.

Đá chăn xuống bên chân, đầu gối nửa đè lên nửa thân dưới của người đang nằm, vừa x** n*n vừa chất vấn: “Đêm qua ta tỉnh giấc, nàng kẹp chân ta không buông, nàng nói xem là ý gì?”

“À, thành thói quen rồi, ta thích kẹp chăn khi ngủ.” Hứa Nghiên nói sự thật.

“Thật sao? Ta còn tưởng nàng toàn giả vờ, nửa đêm qua ta không ngủ được.” Hắn nói với vẻ ấm ức.

“Không có, chàng nghĩ nhiều rồi.”

Thái độ này của nàng khiến ta không thể không nghĩ nhiều mà.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »