Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Cố Thanh đã hứa với Đồ Đại Ngưu là khi rảnh rỗi sẽ ghé qua ngõ Nha Hậu, từ chỗ ban đầu là một ngày ba chuyến, sau này thành một ngày một chuyến, và giờ thì là cách dăm ba bữa lại đi một chuyến, lúc nào nhớ ra thì đi dạo một vòng. Ngày hôm đó hắn ta cảm thấy trong nha môn thật buồn bực, bèn đi ra ngõ dạo một chút, trời sắp chuyển mưa, trong ngõ có gió, thổi vào người cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Từ xa hắn ta dường như thấy quả phụ mà Đồ Đại Ngưu đang hiến ân cần đã trở về, hắn ta có chút nghi hoặc, không phải buổi sáng đều không có ở nhà sao? Sao lại vội vã như vậy? Hắn ta nghi ngờ huynh đệ của mình bị đội nón xanh, quả phụ này trông xinh đẹp, lại là người đọc sách, làm sao có thể vừa mắt Đồ Đại Ngưu thô lỗ kia chứ?

Hắn ta không vội vàng đi theo, mà ẩn mình ở góc tường, quả nhiên không lâu sau, một nam nhân dáo dác liền đi theo vào, trong lòng hắn ta trơ trẽn, “Hê, tiểu quả phụ này lại thích loại này sao? Nam nhân này còn không bằng Đồ Đại Ngưu nữa, cá lùn miệng vẩu, quần áo tụt xuống mắt cá chân, nhìn cứ như mặc trộm của Đồ Đại Ngưu vậy.”

Ước chừng một lúc, Cố Thanh cũng nhanh chân đi theo, đến chỗ rẽ thì thò đầu ra nhìn, liền thấy nam nhân kia chổng mông ra bạt khe cửa nhìn vào bên trong, nhìn thấy cái tư thế này, hắn ta liền biết mình đã đoán sai, vừa định đi ra quát mắng, không may là quả phụ kia đã mở cửa.

Mặc dù Cố Thanh đến kịp thời, Hứa Nghiên vẫn bị nam nhân xông vào theo lực mở cửa làm cho sợ chết khiếp, lúc mới thuê nhà ở đây nàng còn có tâm phòng bị, khi ra ngoài sẽ cúi xuống nhìn xem dưới cửa có chân của người nào không. Nhưng đã ở đây gần nửa năm, lại có Đồ Đại Ngưu ra ra vào vào, nghĩ rằng sẽ không có người nào ngu ngốc đến gây chuyện, ai ngờ hôm nay đột nhiên quay về lại gặp phải.

Cố Thanh đi vào một tay kéo Cố Tam Oai, đạp hắn ta hai cái rồi lôi ra ngoài, nói với nữ nhân đang kinh hoàng chưa trấn tĩnh lại bên trong cửa: “Tẩu tử, ta là huynh đệ chơi thân với Đồ Đại Ngưu, tên là Cố Thanh, tẩu đi với ta một chuyến đến quan nha đi, ta ném cái thứ này vào trong lao chơi vài ngày, đồ thứ mắt chó mù, dám đến phía sau quan nha gây chuyện, đây không phải là vào mặt bọn ta sao?”

“Ây, được”, Hứa Nghiên hoàn hồn lại, khóa cửa rồi đi theo nhân đến quan nha phía trước, hắn ta trực tiếp rơi vào tay nha dịch, lại có Hứa Nghiên là đương sự nói rõ tình hình, đại nhân tùy tiện hỏi vài câu liền cho vào nhà lao.

Hứa Nghiên ra khỏi nha môn đợi ở cửa một lúc, Cố Thanh liền đi ra, “Tẩu tử, tẩu có biết Cố Tam Oai không?”

“Cố Tam Oai?” Hứa Nghiên nghĩ đi nghĩ lại, chắc chắn lắc đầu, “Không biết, ngươi cũng đừng gọi ta là tẩu tử, ta còn chưa gả cho Đồ Đại Ngưu đâu, cứ gọi thẳng ta là Hứa Nghiên là được rồi.”

Cố Thanh cười cười, “Hắn nói tẩu đã mắng hắn, vẫn luôn ôm lòng oán giận, hôm nay bày quán vừa nhìn thấy tẩu, liền nảy sinh ý đồ xấu, à, ông ta là kẻ bán rau đó.”

Cuộc sống của Hứa Nghiên quá đơn giản, người nàng tiếp xúc có hạn, Cố Thanh vừa nói nàng liền nhớ ra, chuyện này hình như xảy ra lúc nàng mới thuê nhà ở đây, đã lâu như vậy rồi mà ông ta vẫn còn ôm hận trong lòng sao? Hơn nữa còn là do ông ta kêu giá loạn trước.

Nàng kể lại tiền căn hậu quả, Cố Thanh gật đầu, nhưng vẫn dặn dò nàng: “Tẩu ở một mình vẫn nên cẩn thận một chút, có chuyện gì thì nói với Đồ Đại Ngưu, để huynh ấy đi làm, đừng gặp phải ngươi lòng dạ độc ác nhỏ nhen, trả thù tẩu như hôm nay. Nếu không phải huynh ấy nhờ ta thỉnh thoảng đi dạo một chuyến, hôm nay tẩu đã phải chịu thiệt rồi.”

“Thật sự đa tạ Cố nha dịch, nếu không phải hôm nay ngươi xuất hiện, ta coi như là… Cho dù kêu lớn tiếng, giờ này người ở nhà cũng ít, ngày khác ta mời ngươi đến tửu lâu ăn cơm tạ ơn, để Đồ Đại Ngưu đi cùng, ngươi đừng chối từ nha”, Hứa Nghiên hơi cúi người nói, thành tâm thành ý cảm ơn.

“Được, tẩu và Đại Ngưu huynh đệ của ta mà thành, chúng ta cũng không phải người ngoài, tùy tiện tìm một quán nhỏ ăn uống chút là được, tẩu cũng đừng quá để tâm.” Sau đó Cố Thanh đi vào nha môn, Hứa Nghiên chầm chậm đi về nhà.

Khóa cửa lại, nàng cảm thấy trong nhà âm u lạnh lẽo, lại thêm trời sắp chuyển mưa, đứng trong sân nhìn vào trong phòng, đen kịt, giống như có thứ gì đó ở bên trong.

Nàng như bị quỷ đuổi, mở cửa xông ra ngoài, bậc cửa còn làm vướng và rơi mất chiếc hài thêu của nàng, nhặt lên đi vào, khóa cửa rồi chạy đi. Dù sao cũng được nghỉ tạm thời, hay là đi thăm người thân đi, trời âm u thế này, Đồ Đại Ngưu cũng sẽ không ngu ngốc mà dầm mưa chạy đến đây đâu.

Hứa Nghiên đến nhà đại ca nàng, vừa mới đặt chân đến thì trời liền đổ mưa, cơn mưa này kéo dài liên tục ba ngày, nàng cũng ở lại ba ngày.

Hứa đại tẩu nhìn thấy nàng liền hỏi: “Nghỉ tháng hả?”

“Không phải, ông chủ Hoàng sắp trở về, Hoàng phu nhân cho ta nghỉ mấy ngày.”

Hứa đại tẩu ở nông thôn cũng biết chuyện của ông chủ Hoàng, nhìn tiểu cô xinh đẹp, cũng tốt, cho nghỉ vài ngày tránh đi để khỏi rước họa vào thân.

Đến tối, Hứa Nghiên nói với đại ca đại tẩu chuyện nàng và Đồ Đại Ngưu, hai người nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, “Sau này có người đến hỏi, bọn ta coi như là có lý do đường hoàng để từ chối rồi.”

Hứa Nghiên đáp lại vài tiếng, trong lòng có chút phức tạp. Trước kia còn định nếu thành hôn, sẽ xuất giá từ nhà đại ca, nhưng bây giờ nghĩ lại dường như không cần thiết. Tình cảm huynh muội nhạt nhẽo này không chịu được sự tranh chấp về tiền tài, nếu không phải hôm nay nói đến, nàng còn không biết họ đã từ chối tất cả bà mối đến cửa, chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh.

Sợ bị phiền phức quấn thân, không muốn xen mồm, không muốn gánh trách nhiệm, cũng không hề nghĩ đến việc ta sẽ vì hận gả mà không gặp được lương nhân, hoặc là vì không có người để lựa chọn mà mãi không chịu gả.

Nàng hồi tưởng lại một chút, hình như đại tỷ mà nàng cảm thấy có quan hệ thân cận nhất từ trước đến nay cũng chưa từng đề cập đến chuyện nàng tái giá.

Thôi vậy, ta cũng không quan tâm họ, đều là người như nhau cả.

Nàng không thể không lý giải cho họ, đặt sự phẫn hận nhất thời lên lão đầu tử đã thành hủ cốt.

Đây có lẽ là mối quan hệ huynh muội kỳ lạ nhất mà nàng từng thấy trong đời này.

Quan tâm là thật, xa cách cũng là thật.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »