Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 93

❊ ❊ ❊

Lúc đó Đồ Đại Ngưu bị gọi dậy, hắn ngồi dậy thấy phân bên gối, dính đầy trên chăn đệm, mặt hắn lập tức tái xanh, khi bị chỉ ra trên cổ còn dính nữa, mặt hắn lập tức cứng đờ, nhưng hắn lại không hề đánh khuê nữ của mình, nói là con bé không hiểu chuyện, đánh cũng không nhớ lâu.

Hứa Nghiên thấy cảnh đó, buổi sáng không ăn cơm, Đồ Đại Ngưu cái tên nam nhân này tắm rửa thay quần áo xong lại uống hai bát cháo loãng, trông như thật sự không thấy ghê tởm.

Sau đó Hứa Nghiên còn nói đùa: “May mà chàng không ngửa mặt lên ngủ, nếu không khuê nữ nhà chàng đã giật miệng của chàng rồi.”

Hắn sầm mặt lại, đè nàng xuống hôn một trận.

Lúc mới nhắc đến chuyện này, mặt hắn cứng ngắt vờ như không nghe thấy, không nghe thấy thì không phải nói hắn, sau này bị nói nhiều, da mặt hắn dày lên, còn cắn răng nói Tiểu Quỳ Hoa của hắn không thối, chỗ nào cũng thơm.

“Ái chà”, Đồ Đại Ngưu đang ôm tức phụ giật mình kêu lên, lật chăn lên nhấc đứa đứa bé ở chân lên, “Khuê nữ nhà nàng cắn ngón chân ta.” Hắn mách tội với mẫu thân đứa trẻ.

“Phi, con cũng không chê thối, chân thối của phụ thân con mà con cũng dám cắn à, cái mũi nhỏ này không hoạt động rồi sao?” Hứa Nghiên không để ý đến Đồ Đại Ngưu, mà tách miệng tiểu nha đầu ra, lấy khăn tay lau hết nước bọt trong miệng của con bé.

Tiểu nha đầu còn vặn đầu không cho chạm vào cái miệng nhỏ của mình, Hứa Nghiên vỗ vào mông nhỏ của bé hai cái, lật bé nằm ngửa trên đùi phụ thân, nói với nam nhân: “Đúng là cha con hai người, chàng không chê con bé thối, con bé nó cũng không chê chàng thối.”

“Đương nhiên rồi, nữ nhi ta giống ta mà.” Hắn cười toe toét đi giành gặm chân tiểu nha đầu.

Hứa Nghiên cau mày, vẻ mặt ghét bỏ nhìn hai cha con này, thật sự là không còn cách nào với một lớn một nhỏ này.

Đồ Tiểu Quỳ nhìn kỹ thì giống mẫu thân nhiều hơn, nhưng về thần thái, đặc biệt là đôi mắt, khi tức giận khóc lóc thì lại có thần thái của phụ thân mình. khung xương lớn, tay chân dài, theo lời Hứa Nguyễn nói, tiểu nhi tử của nàng ta lúc bằng tuổi này còn chưa dài bằng thân hình của con bé, nha đầu này giống khung xương của phụ thân mình, sau này thân người sẽ cao to.

Cuối cùng tiếng ồn bên ngoài cũng tắt, Đồ Tiểu Quỳ cũng chơi mệt rồi, nằm sấp trên người phụ thân nheo mắt lại, hai người không dám động đậy, cho đến khi con bé ngủ say mới cởi áo bông, quần bông nhỏ ra nhét vào trong chăn.

Đôi phu thê trẻ tuổi nằm trên giường, Đồ Đại Ngưu thở phào một hơi, có chút bực bội nói: “Không nên nuôi chó, ta thấy nhà bên cạnh một lúc cũng không yên được, cứ ầm ĩ suốt đêm thế này, chó chịu nổi ta cũng không chịu nổi.”

Hứa Nghiên không tiếp lời hắn về chuyện đuổi chó đi, ba con chó vừa béo vừa thông minh, mỗi lần theo nàng đi chăn bò dê, số lần nhiều, nửa buổi sáng, nửa buổi chiều chúng nó tự đi dạo một vòng, đặc biệt là bám nhà, nhất là dê, đoán chừng đều coi như là do chúng nó nuôi, có đứa trẻ sờ một cái cũng không cho, rất keo kiệt, cũng rất buồn cười.

Quả nhiên bị Đồ Đại Ngưu miệng quạ đen nói trúng. Trương gia thỉnh thoảng lại cất giọng la hét, đứa trẻ Tôn Hạc ngày càng nhút nhát, không thấy mẫu thân là khóc, còn Trương Mạn thì sao, hai huynh trưởng trong nhà đều đã cưới vợ sinh con, trong thời gian ngắn thì được, nàng ta trở về mấy tháng, dù theo nam nhân xuống đồng, khi thì thu hoạch vội, khi thì nhổ cỏ, vẫn khiến hai tẩu tử ngứa mắt, lúc rảnh rỗi ngồi nghỉ một lát là bị châm chọc bằng những lời âm dương quái khí: thân thể tiểu thư, cái số nha hoàn.

Trương Mạn cũng là người có tính khí, bị mắng thì mắng lại, phụ mẫu nàng ta ở giữa hòa giải, cả hai bên đều tức chết mà không làm gì được, có người làm mối cho nàng ta, nhưng không cho mang nhi tử theo, nàng ta làm sao cam lòng, từ chối thẳng thừng, đến bây giờ cũng không còn bà mối nào đến cửa nữa.

Trương lão cha cũng khó xử, ông ta mừng vi cô nương không vứt bỏ ngoại tôn cho ông ta nuôi, nhưng lại khó xử vì nàng ta mang theo nhi tử nên không gả đi được, bản thân ông ta có hai nhi tử, ba tôn tử và hai tôn nữ, làm sao có thể chăm sóc được ngoại tôn này, lại không đành lòng đưa đứa trẻ về nhà gia gia nãi nãi của thằng bé chịu người ta bắt nạt, đành phải cứ lơ lửng kéo dài thời gian.

Trương Mạn quan sát vài ngày, lại hỏi thăm đôi chút, sáng hôm đó, nàng ta gặp Hứa Nghiên trên đường chăn bò dê đi ăn cỏ, khi đi ngang qua, nàng gật đầu chào, rồi bị đi theo.

“Tẩu tử, nhà ngươi còn thuê người không? Ta tay chân lanh lẹ lại có sức, cắt cỏ chăn bò xẻng phân lợn đều làm được.” Nàng ta ánh mắt mong đợi nhìn nữ nhân đang ôm đứa trẻ, còn cúi người nhặt dây cương bò đang kéo lê trên đất lên.

Hứa Nghiên lắc đầu, ngại ngùng từ chối: “Những việc này đều làm xuể, Bạch thẩm tử đã cắt cỏ lợn nhiều năm rồi, thẩm ấy cũng có kinh nghiệm, biết chỗ nào có cỏ tốt, lợn thích ăn cỏ gì.”

Không thể vì chiếu cố nàng ta mà lấy công việc của Bạch thẩm tử được, người ta đang làm tốt như vậy.

“Tẩu tử, không sợ ngươi cười, ta bây giờ ở nhà không được yên ổn, lại không có bản lĩnh để dọn ra ngoài ở, trong thôn chỉ có nhà ngươi thỉnh thoảng thuê người làm việc, nên ta mới mặt dày đến tìm ngươi, nghe nói trước đây ngươi cũng là… cho nên có thể chỉ cho ta cách nào không? Ta muốn dọn ra ngoài, phụ mẫu ta cũng không phải khó xử nữa.”

Hứa Nghiên nghĩ một lát, quyết định nói thêm vài lời, chỉ vì nàng ta thà ở nhà chịu mắng cũng không bỏ nhi tử tái giá, nên đáng để giúp một tay, nàng ta là một người mẫu thân có trách nhiệm. “Trên người ngươi còn tiền không? Đi tìm trưởng thôn, thuê một căn nhà không có người ở, nếu sợ thì đi lên trấn mua một con chó để lấy can đảm, mặt dày xin phụ mẫu một ít gạo và bột mì, chịu khổ vài tháng, xem có thể tìm được nam nhân tái giá không?”

Trương Mạn lắc đầu, “Phụ thân Tiểu Hạc bị chém đầu mà chết, con của huynh tẩu ta đều mắng thằng bé là mầm mống xấu, làm sao có nam nhân nào chấp nhận nó được, ta tái giá, nó cũng bị bắt nạt, chi bằng ta cứ ở vậy nuôi nó, trồng vài mẫu ruộng nuôi nó lớn lên.”

Sau đó nàng ta thăm dò hỏi: “Tẩu tử, ta nghe nói nhà ngươi có căn nhà cũ đang để trống, có thể cho ta thuê không?”

À, ra là đợi ta ở đây, Hứa Nghiên buồn cười, mình còn ngốc nghếch thật lòng bày mưu cho người ta.

“Có lẽ không được, ngươi đừng thấy nó xây bằng đá xanh kiên cố, tường gồ ghề con nít cũng có thể trèo vào được, hơn nữa bên cạnh còn có một gia đình vô lại đang sống, Mâu Tử và nhi tử của ông ta đều không phải người lương thiện, đặc biệt là nhi tử ông ta, gần hai mươi tuổi rồi mà chưa cưới vợ, ngươi mà dọn đến đó thì đúng là chui vào ổ trộm, dù ngươi không bị thiệt thòi, với cái miệng Xuân Miêu cũng có thể bịa ra một câu chuyện có đầu có đuôi về ngươi.” Đây là lời thật lòng của Hứa Nghiên, nàng ta là một quả phụ dắt theo đứa bé tuổi còn nhỏ, ở bên cạnh lưu manh chắc chắn sẽ không được yên ổn.

“Không sao, Mâu Tử thúc là đường huynh của phụ thân ta, là đường thúc của ta, bọn ta là cùng một lão tổ tông, sẽ không gây sự với ta đâu.”

Thôi được rồi, lại mắng đường thúc người ta ngay trước mặt đường chất nữ người ta.

Hứa Nghiên ngây ngô không nói nên lời, đành mặt đơ ra nói: “Ngươi đi hỏi phụ thân ta đi, ông ấy đồng ý thì dễ nói, nhà đó là của ông ấy.”

Đồ lão hán đồng ý, chỉ vì muốn ngủ một giấc yên ổn, hàng xóm ngày nào cũng cãi nhau, họ cãi xong thì hả giận, còn hai bên hàng xóm bị làm phiền thì trong lòng đầy uất khí.

Trước khi Trương Mạn dọn vào ở, Hứa Nghiên bảo Đồ Đại Ngưu cầm cuốc đào cây nho đó về, trồng ở góc tường sân sau, bản thân nàng thích ăn, đợi Tiểu Quỳ lớn muốn ăn nho cũng không phải thèm thuồng của người khác, cho người ta thuê nhà, sau này vào hái nho sẽ có chút khó xử, giống như mình là người mặt dày vậy.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »