Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 79

❊ ❊ ❊

Liên tục nửa tháng, Đồ Đại Ngưu ngày nào cũng chạy ra ngoài, từ đầu thôn đến cuối thôn, chỗ nào có nam nhân tụ tập là hắn đi tới, mang một vẻ bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ra tay đánh người, trong thôn không còn ai dám bàn tán chuyện hắn đánh Mâu Tử nữa, thậm chí còn không nhắc đến chữ Đồ, dù có ai đoán già đoán non rằng liệu hôm đó hắn về nhà có gây gổ với gia đình không, thì cũng chỉ dám lén lút bàn tán sau cánh cửa nhà.

Mâu Tử được nhị ca của ông ta đánh xe lừa đưa đến y quán trong trấn, đại phu nắn hai cánh tay cho ông ta, lại khiến ông ta la oai oái vì đau, giống như trút hết cơn tức bị người khác giẫm lên mặt, ông ta gào thét không ngừng trong y quán, những người đến khám bệnh bốc thuốc đều ngoái lại nhìn, nhị ca của ông ta là một lão đầu đã ngoài năm mươi tuổi cũng phải đỏ mặt vì hành động này của ông ta.

Đại phu ngồi trong phòng khám kê cho mấy thang thuốc, nhìn cái miệng sưng vù không khép lại được của ông ta, cũng thắc mắc sao lúc nãy ráng sức gào thét mà không thấy đau?

“Không có gì nghiêm trọng lắm, vết thương trên mặt qua một thời gian sẽ tự nhiên tiêu đi, hỉ là hai cánh tay, đã nắn lại rồi, nhưng phải tĩnh dưỡng thật tốt nửa tháng, trong nửa tháng này không được dùng sức ở cánh tay, nếu cử động mạnh rất có thể sẽ lại trật khớp, lúc ngủ phải nằm ngửa, không được nằm nghiêng.” Đợi bọn họ trả tiền đồng lấy thuốc xong thì bị đại phu đuổi đi.

Đợi họ đi khuất bóng, đại phu mới lộ vẻ ghét bỏ, suýt chút nữa bị mùi hôi miệng làm cho ngất đi, nghe thấy có người đang cười, quay đầu nhìn lại, nói: “Ai da, đừng cười, ta biết động tĩnh vừa nãy giống như ta đang giết lợn vậy.”

Chính ông ấy cũng không nhịn được muốn cười.

Đưa Mâu Tử về đến cửa, nhị ca của ông ta cũng lười phải quan tâm đến gia đình ông ta, lặp lại những lời đại phu đã dặn một lần, rồi đánh xe lừa quay về nhà mình.

Xuân Miêu nghe nói còn phải hầu hạ cái lão quỷ này nửa tháng, lập tức không chịu nữa, ngồi phịch xuống đất đập chân khóc lóc than thân trách phận: “Lão tử là một kẻ nhu nhược, bị người ta giẫm dưới đất như một con giun, nhi tử cũng là một kẻ vô dụng, nhìn phụ mẫu bị đánh bị mắng mà cũng không dám thở mạnh một tiếng, chính là một con rùa rụt cổ, ta còn trông cậy được vào ai đây?”

Ngày thường bà ta cũng mắng như vậy, nhưng Mâu Tử ngoài ăn và ngủ ra thì không mấy khi ở nhà, bà ta mắng chửi ầm ĩ ông ta cứ xem như gió thoảng bên tai, nhưng hôm nay, chính vì cái miệng thối tha của bà ta mà ông ta bị ăn một trận đòn, cái cảm giác bị người khác giẫm dưới chân không hề dễ chịu, hiện giờ bà ta còn có mặt mũi mà mắng chửi, nam nhân rụt cánh tay ác độc lườm bà ta một cái, vì không thể động thủ, ông ta đành quay về phòng nằm trên giường.

Không đánh không mắng, ông ta chỉ bắt bà ta hầu hạ hết mức, đại phu nói tay không được dùng sức, ông ta liền hoàn toàn không dùng tay nữa, ăn cơm bắt bà ta đút, uống nước bắt bà ta bưng bát, đi tiêu còn bắt bà ta cởi dây lưng quần.

Chưa đầy hai ngày đã khiến bà ta không chịu nổi, muốn ra ngoài chửi bới nhưng lại sợ Đồ Đại Ngưu hung thần ác sát kia, đành phải ở trong phòng chỉ gà mắng chó, nửa đêm thì ra ngoài đá vào bức tường đá xanh bên cạnh để xả giận.

Đồ Đại Ngưu biết người này không thể yên ổn, qua hai ba ngày đoán chừng gan của bà ta lại béo lên, bèn đi về phía này dạo chơi, vừa lúc ăn cơm trưa xong thì bắt gặp bà ta đang đá tường nhà mình, tốt lắm, hắn liền ngay trước mặt bà ta, đạp nứt một lỗ trên bức tường đất nhà bà ta, cũng không nói lời vô nghĩa nào với bà ta, chỉ liếc nhìn cổng lớn, nói: “Thẩm tử có cần ta đạp hỏng cổng nhà ngươi luôn không? Cũng tiện cho ngươi đi vụng trộm với ông già.”

Bị tìm đến tận nhà, lão bà không dám đáp trả nữa, hàng xóm ở cạnh đều đóng chặt cửa, rõ ràng là sẽ không ra mặt, bà ta không tin cái đồ khốn nạn này không đánh nữ nhân, tất cả đều là làm cho người ngoài xem, lại sợ động tác nào đó chọc giận hắn, hắn lại đạp đổ cổng, đành phải bực tức câm miệng, vòng qua tường viện đi ra phía sau, cũng không có ý định về nhà nữa, vừa đi vừa quay đầu lại, sợ hắn đuổi theo.

Mâu Tử nghe thấy động tĩnh bên ngoài, vội vàng đứng dậy chốt cửa phòng ngủ từ bên trong, nằm trên giường im lặng như gà mắc thóc, không biết bao lâu, bên ngoài không còn tiếng động nữa, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm, thầm mắng một tiếng: “Đồ nữ nhân thối.”

Sau đó, Đồ Đại Ngưu lại đến thêm bốn năm lần, chẳng làm gì cả, không đạp tường cũng không đánh người, hắn chỉ đứng ở cửa hỏi: “Thẩm tử, có ông già nào hay thúc bá nào vừa mắt không, nói cho ta một tiếng, tối ta sẽ đưa người đến giường cho thẩm.”

Hắn làm loạn một phen như vậy, hoàn toàn dồn cái lão bà miệng thối độc ác này vào hang chuột, cũng không còn mặt mũi ra ngoài vênh váo nói xấu lung tung nữa, những người khác trong thôn nhìn thấy cái tên côn đồ này cũng đều sợ hãi, người cần thể diện cây cần vỏ, ai cũng sợ bị cái thái độ du côn của hắn làm cho gia đình bất an, chẳng phải bốn huynh đệ nhà Trương Mâu Tử bị hắn chỉ đích danh mắng cũng không dám gây sự đó sao? Từ đó, những phụ nhân hay nói dài nói ngắn trong thôn cũng yên tĩnh đi không ít.

Đúng như lời đại phu nói, Mâu Tử dưỡng bệnh nửa tháng, nửa tháng trôi qua, việc đầu tiên ông ta làm là đè nữ nhân đã hại ông ta bị đánh xuống đất, đánh cho một trận tàn bạo, hễ bà ta ngứa miệng chửi bới, ông ta nghe thấy là đánh cho một trận, lâu dần ông ta cũng quen với việc đánh vợ để xả giận, nhi tử của ông ta có thấy cũng làm như không thấy, người ngoài càng không quản chuyện nhà ông ta, trong thôn lại khó nghe thấy được âm thanh quái gở khó nghe của Xuân Miêu nữa.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »