Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Đồ Đại Ngưu còn chưa kịp ra tay, người này đã xử lý xong vua gà trong thôn, cuối cùng hắn đã chứng kiến sự lợi hại của nữ nhân đang nổi giận, thấy nàng lại quay lại đấu tranh với cánh cửa, hắn cũng biết giằng co ở cửa là không được.

Hắn dứt khoát một tay kẹp nàng lên chạy vào nhà, mặc cho nàng đá loạn đấm loạn, vào nhà rồi ấn nàng ngồi xuống ghế, sau đó tỏ ra yếu đuối khổ sở, ôm lấy vai đang thõng xuống hít hà: “Nàng nghe ta nói, không phải là ta không có tâm, mà là thực sự gặp chuyện, tối hôm đó ta trở về gặp một con bê phát điên, nó hất tung xe bò của ta xuống rãnh, cả cánh tay này của ta đều bị trật mất, hai ngày trước còn sưng đến mức không mặc được quần áo, đây, nàng xem, hôm nay vẫn còn sưng.”

Hứa Nghiên giương mắt nhìn lên, lúc này mới thấy cánh tay trái sưng vù đến mức ống tay áo không còn nếp nhăn, hắn xắn một đoạn tay áo lên, nàng thấy từ khớp khuỷu tay trở xuống đều là vết bầm tím. Tình thế đảo ngược quá nhanh, nàng không khỏi cảm thấy xấu hổ vì hành vi vừa mắng vừa đánh vừa rồi, nhưng vẫn cứng miệng nói: “Đáng đời, lúc vào cửa huynh nói rõ ràng với ta không phải xong rồi sao? Bị mắng bị đánh đều là huynh tự làm tự chịu.”

“…”

Đồ Đại Ngưu lần đầu tiên chứng kiến sự vô lý của nữ nhân, nhưng trong lòng vẫn ngọt ngào sung sướng, không ngừng gật đầu: “Tự làm tự chịu ta cũng vui vẻ, không có chuyện này làm sao biết trong lòng nàng quan tâm đến ta?”

Đây là vừa mới được sắc mặt lại bắt đầu ba hoa.

Đồ lão hán nghe thấy trong nhà không còn khẩu chiến nữa, khom lưng ra sân nhặt con gà trống vẫn còn đang thoi thóp, mang nó ra hậu viện dùng dao thái cỏ lợn cắt cổ: “Mi bảo mi xem cái đồ không có mắt, gặp phải kẻ cứng cựa rồi phải không.”

Gà đã lên thớt, lại không giữ được khách, thằng ranh con què một tay lại còn đưa cô nương nhà người ta đi mất, đây là ông nghe không còn tiếng động, lén lút ra nghe trộm mới phát hiện tiền viện không có ai.

Tức giận đến nỗi cơm cũng không thèm để lại cho nhi tử, đồ ranh con, lão tử là người sống sờ sờ bận rộn trước nhà sau bếp, còn phải đổ mồ hôi thót tim cho ngươi, đồ chó nhà ngươi lại quên trong nhà còn có một phụ thân.

Hứa Nghiên đi dọc theo lối mòn lúc đến ra khỏi thôn, thì thấy Đồ Đại Ngưu đang cưỡi xe bò đợi ở ven đường, nàng hừ một tiếng leo lên xe: “Đi nhanh lên, đừng để trời tối lại trở về, lại gặp bê đến lật xe, cánh tay huynh coi như hỏng hoàn toàn mất.”

Đồ Đại Ngưu không phải là người một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, hắn còn tự mãn nói: “Thực sự mà gặp lại bê, vậy thì ta ngày ngày đi đường đêm, cũng không nuôi lợn nữa, nhặt bò cũng có thể phát tài.”

Lúc này nàng mới biết, đêm đó xe bị lật xuống rãnh, trời tối hắn không kịp phản ứng, cánh tay va vào thanh kéo xe. Cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng hắn là người thô bạo, không sợ trời không sợ đất, vứt con bò nhà mình bên rãnh, đứng dậy đuổi theo con bê đã lật xe hắn, không biết đã chạy bao xa mới kéo lê con bê về, sau đó đẩy xe ván gỗ lên, lùa hai con bò về, đụng phải Đồ lão hán ra ngoài tìm hắn.

“Tức là, đêm đó huynh nhặt được một con bò, ngoài huynh và phụ thân ra không ai biết?”

“Đúng vậy, bây giờ còn có thêm nàng, phải giữ bí mật đó.”

Hứa Nghiên tặc lưỡi khen ngợi, một con bê còn đắt hơn hai con lợn béo, đây là vận may gì vậy? Người l* m*ng, tiền tài vượng?

“Ban đêm huynh không sợ hả?” Hứa Nghiên hỏi.

“Có gì mà sợ? Con đường này ta nhắm mắt cũng đi về nhà được, còn có thể lạc được sao?”

“Bò đó nha, thứ quý giá này làm sao có thể vô chủ, huynh đuổi theo bò lại đuổi vào hang ổ nhà người ta, chắc chắn còn phải đền luôn người, huynh gặp chuyện cũng không ai biết.” Hứa Nghiên nghĩ đến khả năng này thì lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Nam nhân đang cầm cương xe phía trước cười nàng: “Đầu óc nhỏ bé của nàng đang nghĩ gì vậy? Đều là người dân quê làm ruộng, ai có cái sức liều lĩnh đi làm cái việc không cần mạng này? Đều là có gia đình vợ con cả. Hơn nữa, thực sự đến bước đó, ta đánh không lại thì chạy không được sao? Cỏ sâu cây rậm, tùy tiện chui vào đâu đó, đen tối như vậy ai tìm thấy ta.”

Hứa Nghiên cũng không biết mình có bị thoại bản ảnh hưởng hay không, cho dù Đồ Đại Ngưu nói như vậy, nàng vẫn cảm thấy ban đêm không an toàn, nhưng cũng không phản bác hắn, hắn là người đã quen lăn lộn bên ngoài, nghe nói trước đây còn đánh cược với người ta đêm khuya đi ngủ qua đêm ở phần mộ.

Mà chính những trải nghiệm và cách đối nhân xử thế khác biệt với nàng này lại thu hút nàng, không ai muốn sống một cuộc sống bất biến, khi còn nhỏ cũng từng ảo tưởng về một cuộc sống vô tư lự, muốn nhảy nhót vui đùa, muốn rủ bạn bè đi chơi bời…

Đến trấn, Hứa Nghiên bảo hắn dừng xe: “Ta xuống ở đây đi, huynh cũng rẽ về đi, tiết kiệm thời gian, đi đường tối vẫn không an toàn.”

Đồ Đại Ngưu không nghe, còn vung roi một cái trong không trung, bảo bò đi nhanh hơn một chút, “Ta không sợ trời tối, ban đêm hay ban ngày đối với bò không có gì khác biệt cả, nó có thể nhìn rõ đường.”

Hắn ngừng lại một chút: “Nàng không cho ta đưa nàng đến tận nhà, có phải là muốn đổi ý hay không?”

Hứa Nghiên không nói gì.

Trong lòng Đồ Đại Ngưu lộp độp một tiếng, quay đầu nhìn nàng một cái, thảm thương nói: “Ta chưa từng qua lại với nữ nhân, rất nhiều chuyện không nghĩ tới. Giống như lần này ta gặp chuyện mà không nói cho nàng biết, một là vai ta sưng không ra khỏi nhà được, hai là không muốn nàng phiền lòng.” Cuối cùng giọng càng lúc càng nhỏ: “Hơn nữa là ta nghĩ nàng không quan tâm ta, dù sao nàng cũng là do ta mặt dày quấn lấy mà có được.”

Mặc dù xe lăn bánh, xen lẫn tiếng gió, Hứa Nghiên vẫn nghe rõ lời hắn nói, lời đến miệng lại nuốt xuống.

Cho đến tận cửa nhà, lúc Hứa Nghiên đóng cửa, nàng nhìn thấy nam nhân đang thõng vai, co chân nhìn chằm chằm vào mình, rốt cuộc cũng mở lời: “Không hối hận, huynh cứ tiếp tục thể hiện đi.”

Đồ Đại Ngưu nghe xong mặt mày hớn hở, Hứa Nghiên dựa lưng vào cửa cũng mỉm cười.

*Tác giả có lời muốn nói:

Đồ Đại Ngưu: Lúc quan trọng ta cũng ăn nói lưu loát lắm chứ.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »