Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Buổi trưa dùng một bữa cơm vô cùng thịnh soạn, gồm ba món mặn và hai món chay: thịt kho tàu với cải mặn, tôm xào, thịt thỏ kho tộ, gỏi củ sen và măng xào, Hứa Nghiên thấy nha hoàn đặt bát đĩa xuống vội vàng đi ra, nàng cũng không ngăn cản, nhìn những món ăn tuy ít nhưng tinh tế trên bàn, trầm ngâm một lát, rồi cầm đũa ăn sạch không còn chút gì.

Hoàng Tích nghe hạ nhân báo lại tình hình, khinh miệt cười lạnh: “Chưa từng thấy qua vật tốt.”

Sau đó lại thấy bực bội, cứ ngỡ đây là một liệt phụ trinh tiết, lén lút nghĩ ra không ít cách để trêu ghẹo, trong đầu đã diễn luyện cảnh tượng ngươi tới ta lui không biết bao nhiêu lần, mà giờ đây chỉ một bữa ăn tinh tế lại khiến nàng thỏa hiệp, cảm giác như đấm một cú vào bông, không hưởng thụ được kh*** c*m chinh phục.

Càng nghĩ càng khó chịu, gọi người tiến vào: “Đi, đem đĩa thức ăn mà quả phụ kia đã dùng vứt cho chó liếm sạch, bát đũa cũng không cần, vứt hết đi.”

Ha, quả là báo ứng. Đồ Đại Ngưu cũng có ngày bị “phân bò dán mắt”, lại đi để ý tới tiện quả phụ mềm yếu này.

Có một khoảnh khắc, Hoàng Tích không muốn tự mình ra tay cám dỗ tiểu quả phụ này, cô nương trẻ tuổi xinh đẹp ở đâu mà chẳng có? Chi bằng cứ trói nữ nhân nông cạn này vào chiếc thuyền rách Đồ Đại Ngưu, để nàng làm hại con cháu ba đời của hắn.

Nhưng cá đã cắn câu, bản thân không làm gì thì cả người khó chịu ngứa ngáy, từ khi biết quan hệ giữa Hứa Nghiên và Đồ Đại Ngưu, thân hình thành thục đầy đặn và làn da trắng nõn mịn màng của nữ nhân đối với hắn ta không còn đặc biệt hấp dẫn nữa, ngày đêm hắn ta chỉ nghĩ làm sao chiếm được quả phụ này để đả kích gã tráng hán có thù oán với mình.

Kẻ hèn nhát nhu nhược đều thích bắt nạt kẻ yếu, dù năm đó Đồ Đại Ngưu chỉ đóng vai trò là một tên đánh thuê, nhưng Hoàng Tích không dám chọc vào tên tặc tử Tào Vạn kia, nên tên tay sai xông lên trước mặt lại trở thành đối tượng mà hắn ta ghi hận.

Bây giờ cũng vậy, sợ bị đánh, không dám đối đầu trực tiếp với Đồ Đại Ngưu l* m*ng kia, liền tìm nữ tử yếu đuối tay không tấc sắt để bày mưu tính kế, hy vọng có thể cách khoảng xa mà đánh bò.

Sau khi ăn xong, Hứa Nghiên bước ra khỏi cổng Hoàng gia, không vội về nhà như thường lệ, mà nấp trong con hẻm nhỏ gần đó để rình, đến giữa giờ Mùi, cổng Hoàng gia mở ra, Hoàng Tích ôm bụng phệ được hạ nhân vây quanh bước ra khỏi cửa.

Đợi người đi xa, Hứa Nghiên gõ cánh cửa vừa đóng lại: “Lão bá, ta quên lấy đồ rồi, làm phiền cho ta vào một lát, lát nữa sẽ ra ngay.”

Rẽ vào bức tường chắn làm bình phong, nàng đi về phía chính viện, đứng chờ bên đường để đợi hạ nhân đi ngang qua, vừa lúc gặp nha hoàn hôm qua từng đến tìm nàng: “Cô nương, làm phiền ngươi giúp ta gọi phu nhân nhà ngươi một tiếng, ta có việc muốn bàn với nàng ta một chút.”

Nha hoàn kia thấy giờ này nàng vẫn còn trong phủ cũng không hỏi nhiều, nghĩ đến thái độ của lão gia và phu nhân, ánh mắt đảo một vòng rồi dẫn người đến đình nghỉ ngơi: “Chỗ này không có nắng, Hứa phu tử chờ ở đây một lát, ta đi xem phu nhân hiện tại có đang bận rộn không đã.”

“Được, làm phiền ngươi.”

“Không có gì.”

Chỉ một lát sau, tiểu nha hoàn quay lại dẫn Hứa Nghiên vào, vừa mới đối mặt, Hoàng phu nhân trực tiếp hỏi: “Hứa phu tử sao giờ này còn ở nhà ta?”

“Ta vừa vào cửa, muốn nói với phu nhân một việc.” Hứa Nghiên không chào hỏi vòng vo, trực tiếp nói ra mục đích tìm nàng ta: “Ta sắp thành hôn rồi, việc khá nhiều, e rằng không còn tinh lực như trước để đến dạy bọn trẻ nữa, chi bằng ta chủ động xin nghỉ, còn hơn là để trễ nải cho bọn trẻ rồi lại bị đuổi, cũng xem như giữ trọn cái duyên của chúng ta.”

“Ồ?” Hoàng phu nhân nghiêm túc liếc nhìn nữ nhân đang đứng ở tiền đường hai lần, thổi nhẹ chén trà nhưng không uống, có chút sắc bén hỏi: “Không biết Hứa phu tử sắp gả cho người nào?”

“Một hán tử nuôi lợn ở thôn Hậu Sơn, phu nhân có lẽ không quen biết.” Hứa Nghiên không bận tâm đến sự chất vấn của nữ nhân này, nàng ta gả cho một nam nhân như vậy quả thật khiến người ta lo lắng, phải luôn đề phòng gia đình sẽ thêm con cái.

Là chủ mẫu nắm giữ công việc nội trợ trong Hoàng gia, làm sao lại không rõ chuyện xảy ra trong phủ.

“Có nghe nói qua, nếu Hứa phu tử đã sắp có đại sự, ta cũng không thể làm kẻ cản đường, không đến thì không đến vậy, ta mời phu tử khác là được.”

Nói xong, chén trà đang được xoa xoa cũng đặt xuống bàn, Hứa Nghiên cáo từ rời đi, vừa bước ra khỏi cửa lớn, tiếng bước chân dần đến gần, nha hoàn từng dẫn đường cho nàng lúc trước gọi nàng lại: “Phu nhân nhà ta nhờ ta chuyển lời đến Hứa phu tử một câu: Hứa phu tử đã không còn đến dạy học nữa, chi bằng rời khỏi trấn đến ở nhà thân thích dưới quê một thời gian, cũng là để giải khuây, xua đi vận rủi.”

Hứa Nghiên định thần lại, muốn hỏi vì sao lại nói vậy, nhưng cánh cửa lớn phía sau đã đóng lại. Nàng về nhà luôn cảm thấy lời Hoàng phu nhân nói có ý ám chỉ, càng suy nghĩ càng kinh hãi.

Buổi tối ăn qua loa chút gì đó lấp đầy bụng, trời vừa tối nàng đã vào phòng, chốt cửa từ bên trong, dùng bàn kê ở cửa chính, còn bàn trang điểm thì kê ở cửa phòng ngủ. Tuy nhiên, nằm trên giường lại mãi không dám nhắm mắt, nghe thấy tiếng động bên ngoài là căng thẳng dựng tai lắng nghe, cả đêm ngủ chập chờn tỉnh rồi ngủ ngủ rồi tỉnh, còn kinh hãi toát mồ hôi lạnh, mãi đến khi trời sáng rõ mới dám đặt trái tim xuống, chìm vào giấc ngủ sâu.

Lần nữa tỉnh lại là bị tiếng gõ cửa đánh thức, nàng vội vàng kêu người đang đập cửa gấp gáp bên ngoài “chờ một chút”, luống cuống mặc quần áo, dời những thứ kê sau cửa, tóc tai rối bù ra mở cửa, bước ra khỏi căn phòng tối tăm, đôi mắt nheo lại vì ánh mặt trời gần lên đến đỉnh đầu chiếu vào.

Đồ Đại Ngưu nghe tiếng bước chân đến gần, còn chưa thấy người đã nửa đùa nửa thật ca thán: “Ta gõ cửa cả hàng xóm của nàng rồi mà nàng vẫn không động tĩnh gì, làm ta sợ đến nỗi muốn cạy cửa xông vào, mở cửa còn lâu như vậy, lén lút làm gì sau lưng ta thế?”

Ngước mắt lên thấy nàng kéo lê giày, tóc tai xơ xác, trông như vừa bò dậy khỏi giường: “Đây là ngủ trưa à?”

Hứa Nghiên lườm hắn một cái, nói linh tinh gì ở bên ngoài thế, sợ người khác không nghe thấy chắc?

“Vào nhà rồi nói.”

Vào nhà liền thấy vỏ trứng gà rơi rớt trong sân, lá rụng trôi nổi trong nồi không đậy nắp, vào trong lại thấy cái bàn vuông nhỏ đặt ở cửa, phòng ngủ không đóng cửa còn thấy nửa bàn trang điểm, hắn nhìn xung quanh, không giống như có người từng đến. Thuận tay bê cái bàn vuông nhỏ về chỗ cũ, hỏi nữ nhân đang dọn dẹp trong nhà: “Chuyện gì vậy? Nhìn trong nhà như vừa bị trộm vào ấy.”

“Huynh ngồi yên đó đừng đi lung tung, không thấy ta đang tự sửa soạn à, đây là thứ đại nam nhân như huynh có thể nhìn sao?”

“Hừ, nàng là người vợ lười biếng, suýt nữa bị ta chặn lại trên giường, còn dám lớn tiếng ra lệnh à, sớm nhìn muộn nhìn đều là ta nhìn, lại không thể kẻ khác được lợi.” Nói là nói vậy, hắn vẫn đá một chiếc ghế ngồi xuống, không đi lung tung nữa.

Hứa Nghiên lại đi ra ngoài rửa mặt súc miệng bằng nước lạnh, dùng khăn vải lau khô nước, nàng ngồi bên cạnh bàn mở hộp cơm, ăn mấy miếng cơm vào bụng trước: “Aiz, đói chết ta rồi.”

Đồ Đại Ngưu cũng không hỏi nàng khi nàng đang ăn, đi ra ngoài cọ nồi nấu nước sôi cho nàng, sau khi nàng ăn xong, phần còn lại đều quét vào trong bụng, thấy nàng nhấp từng ngụm nước còn hơi nóng, hắn thúc giục: “Mau nói đi, chậm chạp thêm lát nữa nàng lại muốn đi xí nữa.”

“Huynh có biết ghê tởm không hả, cơm còn chưa trôi xuống cổ họng, nói cái gì mà xí với không xí, không uống nữa.” Đặt mạnh cái bát xuống bàn.

“Đúng là không nên uống, cơm còn nghẹn ở cổ họng, nàng uống thêm chút nước nữa, ợ một cái cơm sẽ trào ra khỏi miệng mất.” Sau đó hắn cầm bát lên, uống một ngụm ở chỗ nàng vừa uống, cuối cùng còn liếm liếm mép bát.

“…” Đồ lưu manh.

Qua sự quậy phá của hắn, Hứa Nghiên hoàn toàn thả lỏng, tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều, liền kể hết chuyện hôm qua, từ việc đến Hoàng gia gặp Hoàng Tích, đến chuyện buổi chiều Hoàng phu nhân cho người truyền lời, và cả việc tối hôm đó nàng tự mình nghĩ bậy sợ hãi đến không dám ngủ.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »