Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4199 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Sau khi quen biết một người, hình như đi đâu cũng thấy người đó.

Cuối năm, người viết thư, viết câu đối nhiều. Hứa lão tú tài vì muốn có một cái Tết ấm no, mỗi phiên chợ lão đều không bỏ sót, tất nhiên thu nhập cũng khá. Dù tay bị lạnh đến đỏ ửng, thấy người phía sau chen chúc ồn ào, lão cũng vui vẻ cười híp híp mắt.

Hứa Nghiên rụt tay vào trong ống tay áo, mài mực cho phụ thân, tiết trời này, phải liên tục mài trong nghiên mực, tránh bị đóng băng làm chữ viết không trôi chảy mà phí giấy.

Hai tay luân phiên thay nhau mài, không ngừng xoay tròn, nhưng cổ tay vẫn đau nhức, để phân tán sự chú ý, những lúc khác nàng hoặc là thầm bắt chước nét bút viết chữ của lão đầu trong lòng, hoặc là nghe người bên cạnh ríu rít nói chuyện về thân nhân ở phương xa, hay là thu hoạch trên ruộng đồng.

Nhưng bầu không khí hòa hợp không giữ được bao lâu đã bị lão đầu đáng ghét phá vỡ. Bởi vì có người khen câu đối lão viết đẹp, lão liền vui vẻ nhe răng vẩu, vung mực trên giấy đỏ, trực tiếp bỏ qua người muốn viết thư, chỉ nhận đơn viết câu đối.

Đại thẩm vây quanh bên ngoài hét lên với lão: “Lão đầu nhi, lão đây là chỉ viết câu đối không viết thư nữa sao? Thế nào? Đồng tiền của bọn ta bị thiếu góc hay có mùi hôi?”

Lão ngay cả đầu cũng không nâng, trực tiếp coi như không nghe thấy.

Người nọ lại gọi lần nữa, lão ngẩng đầu lên một chút, gọi người tiếp theo nhưng vẫn không để ý đến bà ta. Hứa Nghiên biết, lão tự hào về thân phận tú tài của mình, tự xưng là tiềm tài chưa gặp thời vận, trong xương cốt chứa đựng sự thanh cao, khó ngửi mùi tiền bẩn thỉu, khinh thường nông thương. Nghe người ta gọi mình là tú tài lão gia, lão còn chịu trò chuyện với họ một lúc, trong lòng lại nghĩ rằng mình đã ban cho người ta một thể diện lớn lao. Thẩm tử này trực tiếp gọi lão là lão đầu nhi, chắc chắn bây giờ lão đang tức nổ phổi, nhưng lại tự giữ thân phận, không chịu cãi cọ với lão nông lão phụ.

Để tránh lát nữa bị người ta lật bàn, Hứa Nghiên cười làm hòa, nói lảng sang chuyện khác: “Thẩm tử, phụ thân của ta già rồi, tâm trí lú lẫn, chắc là thấy viết câu đối tiền nhiều chữ ít, lại muốn mượn việc viết câu đối đỏ để cầu một cái đầu may mắn. Thâm xem hay là đi lên phía trước vài bước, ở đó có học trò của Đồng Cử nhân cũng đang viết thư thuê, đại ca đó bộ dáng rất được, thẩm đi viết một bức thư cũng là để rửa mắt, đừng lãng phí thời gian vào lão đầu nhi tóc hoa râm này.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người xung quanh đều bật cười, thẩm tử kia cũng không còn giận nữa, cúi người xách cái giỏ đựng hàng tết, lườm lão đầu mắt đục ngầu đang phồng mang trợn má, rồi nói với những người xung quanh: “Người mắt chó lòng bò lại nuôi được một nữ nhi lanh lợi, miệng lưỡi khéo léo, đều là người ăn xin cả thôi, khinh thường ai chứ? Đi, ai muốn viết thư, chúng ta cùng đi xem hậu xinh mà tiểu nha đầu này khen nào.”

Năm sáu người nối đuôi nhau bỏ đi, trước bàn thoáng hẳn, biết lão đầu đang trừng mắt nhìn mình, Hứa Nghiên cũng coi như không thấy, giả vờ bình tĩnh đổ vài giọt nước vào, tiếp tục mài mực.

Bận rộn cho đến khi chợ tan vào buổi trưa, Hứa Nghiên mang bàn về, rồi đút đồng tiền vào túi, đi tìm quầy thịt heo, trước đó, nàng thấy ông chủ nhỏ trên mặt đã hồi phục bình thường, nhàn rỗi đi lang thang trên phố, hôm nay hắn không bày quầy, việc mua thịt lại phải tìm một quầy thịt khác.

Đến muộn, người bán thịt cũng đã dọn hàng, chỉ còn lác đác hai quầy thịt bày ra, cũng chỉ còn lại thịt nạc, người bán cũng không đứng giữ quầy. Xem ra giò lợn không mua được rồi, nàng định rẽ sang phía trước mua hai cái bánh bao, sáng sớm châm chọc lão đầu, về nhà chắc chắn không có cơm ăn, may mà tiền đồng tiết kiệm mang theo bên người, đành ăn tạm lấp bụng vậy.

Đi thêm vài bước về phía trước, không có quầy hàng nào khác chắn tầm mắt, nàng nhìn thấy ngay người nọ thế nhưng lại đang bày quầy, thịt trên giá vẫn còn khá nhiều.

Nàng vui vẻ chạy tới, “Ca, sao huynh còn nhiều thịt thế này? Huynh bày quầy muộn sao? Hay là sáng sớm thịt lợn chưa được giao đến nên lỡ mất thời gian?”

Đồ Đại Ngưu nhìn nha đầu ăn mặc kín mít trước mặt, nghĩ thầm nha đầu này thật là mặt dày, nhiều mưu mẹo lại còn thành thục, lần trước chế giễu hắn lông chưa mọc đủ, lần này gặp mặt lại như quên hết. Sáng nay còn thấy nàng giọng thanh thúy giải vây cho phụ thân nàng, nhưng thấy lão đầu là một con lừa cứng đầu không biết ơn, về nhà chắc chắn còn bị đánh, bây giờ lại lon ton chạy đến mua thịt của hắn, đúng là một nha đầu vô tâm.

Sáng nay hắn dậy muộn, lại đi ăn cơm rồi dạo chơi một vòng, quay về bày quầy thịt thì thời gian đã muộn rồi. Nhưng không cần nói với nha đầu này, với cái miệng lanh lợi của nàng không biết còn chế giễu hắn thế nào, hắn giả vờ không kiên nhẫn: “Tuổi còn nhỏ sao nói luyên thuyên không dứt vậy? Mua bao nhiêu thịt? Thịt nạc, thịt mỡ hay thịt ba chỉ?”

Hứa Nghiên không để ý đến hắn, ngược lại còn nhón chân tìm kiếm bên trong quầy thịt: “Giò lợn, có giò lợn không? Lần này ta mua giò lợn.”

Tiểu tử cao lớn vạm vỡ suy nghĩ hai giây, vẫn móc cái rổ dưới quầy ra, nhặt bốn cái giò lợn lên, vì định để dành ăn, giò lợn chặt rất to, còn kèm theo một khúc chân lợn nhỏ. “Ngươi ăn hay phụ thân của ngươi ăn? Giò lợn nướng lên thơm lắm, mà nướng kiểu này không còn chút lông nào, đây, ngươi được lợi rồi đó.”

Nếu hôm nay không làm mất mặt lão đầu, giò lợn này ít nhiều nàng cũng được nếm thử, nhưng bây giờ thì không cần nghĩ nữa, nàng đánh giá đoạn chân lợn nhỏ dư ra đó, “Ca, bốn cái bao nhiêu tiền?”

“Nói rồi là ngươi được lợi rồi mà, giá cũ, năm văn một cái.”

“Hì hì, ca, huynh thật là người tốt, vậy huynh chặt giò lợn giúp ta luôn nhé, dao bếp ở nhà ta cùn lắm, ta sợ chặt hỏng mất.”

Nhìn người xách gói giấy dầu đi xa trong gió lạnh, Đồ Đại Ngưu hây một tiếng, “Nha đầu này cũng không ngốc, biết cách kiếm lợi từ giữa đường.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »