Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4157 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Vào ngày thứ năm Hứa Nghiên đến nhà đại tỷ nàng, sáng sớm phu thê hai người bọn họ đã lái xe lừa đi. Trong nhà lương thực dầu mỡ đều đã chuẩn bị đầy đủ, bà mẫu và muội tử đều có tiền, trong thôn lại có thân tộc, không có gì đáng lo lắng nữa.

Trần gia phát đạt nhờ buôn bán hàng hóa Nam Bắc, khi Trần lão đầu còn sống, đã dẫn nhi tử Trần Kỳ chạy đi xa hơn một chút, mua vào giá thấp bán ra giá cao, kiếm được không ít. Trong nhà xây nhà lớn bằng gạch xanh ngói lớn, nhưng đó cũng là tiền mồ hôi nước mắt, ở ngoài ngay cả giấc ngủ cũng không dám ngủ say. Sau khi ông ấy qua đời, Trần Kỳ đã hiểu rõ tình hình và địa thế quanh vùng, cộng thêm muốn có thêm hai nhi tử nữa, để tránh như mình, chỉ là con độc nhất, một cây chẳng chống vững nhà, nên quyết định làm ăn ở mấy huyện phía Bắc núi. Thu nhập không cao như trước, nhưng khi nhớ vợ đẹp con thơ thì có thể về bất cứ lúc nào, cuộc sống cũng xem như thỏa mãn.

Đoạn thời gian trước biết được ở huyện Kỳ Nam xa nhất có một lô than không khói bị ẩm giảm giá bán. Huyện của họ ít cây thành tiền tài, toàn là cây tạp, than củi không phong phú. Cơ hội khó có, nên hắn ta dự định đi mua về bán lại kiếm lời một chuyến, đường xá lại xa, một mình đi đường khó tránh khỏi sợ hãi, cho nên mới có chuyện đón tiểu di tử đến trông nom già trẻ, phu thê cùng nhau ra ngoài.

Hổ không ở nhà khỉ xưng vương, phụ mẫu đều đi xa, a nãi phần lớn thời gian nằm trên giường, tiểu di mới đến lại là một tiểu nha đầu nhỏ hơn chúng không bao nhiêu tuổi. Trần Bình An và Trần Bình Nguyên giống như chim mọc cánh, trời không tối không về tổ.

Hứa Nghiên cũng không ép chúng ở nhà, mỗi ngày làm xong việc nhà liền kéo tiểu ngoại sanh nữ chưa đầy bốn tuổi ra ngoài tìm người, chỉ cần xác nhận không bị lạc, nàng liền mặc kệ cho hai đứa chơi, còn đẩy cả tiểu nha đầu vào chơi cùng, đỡ cho con bé đứng một bên ngậm ngón tay nhìn ngóng trông mong.

Quan sát mấy ngày thấy hai đứa quen thuộc với nàng, Hứa Nghiên liền chủ động đề nghị đưa ba huynh muội chúng cùng những bạn nhỏ khác cùng chơi. Hừm, những trò chúng nhiệt tình chơi đều là những trò nàng đã chơi chán rồi, nào là thổi lá hành, thổi còi lá liễu, đan mũ tóc, lại còn biết thổi sáo miệng bằng cách cong lưỡi, chưa đầy hai ngày, mấy tiểu tử đã bị chinh phục, mở to mắt lấp lánh đòi học theo.

Vật nhỏ còn non nớt lắm, còn muốn có ý đồ xấu ư?

Mỗi ngày ăn no uống kỹ, không có việc gì liền ra ngoài dạo chơi. Hứa Nghiên soi mình trong vại nước, cảm thấy mặt mình có huyết sắc rồi, vì thế rất hài lòng.

Ba tiểu huynh muội ngoại trừ mấy ngày đầu buổi tối sẽ ủ rũ nhớ mẫu thân, sau khi chơi thân với tiểu di chúng thì cũng quen với những ngày phụ mẫu không có ở bên. Dù sao cũng là ở nhà mình, a nãi vẫn ở bên cạnh.

Qua tám chín ngày, Hứa Nghiên dự định dạy chúng nhận chữ, dù sao phụ thân chúng cũng đã đích thân đề cập, không nên làm ngơ. Hai đứa lớn phỏng chừng đã học qua, Hồng Quả nhỏ nhất hẳn là chưa.

“Nào, mấy đứa qua đây, có biết chữ không?”

Hai huynh đệ lập tức mặt mày khổ sở, vừa gật đầu vừa lắc đầu. Hồng Quả nhìn hai bên cũng gật đầu lắc đầu theo.

Hứa Nghiên chống cằm cười: “Ý của mấy đứa là sao?”

“Từng học qua, nhưng không nhớ được.” là Tiểu An nói.

“Đúng vậy, khó quá tiểu di, chữ mẫu thân của cháu viết còn nhiều hơn chân tay con rết.” Tiểu Nguyên kéo giọng than phiền.

Ca ca của cậu nghe xong gật đầu lia lịa, còn bổ sung thêm: “Bảy ngoặt tám khúc, cháu thuận theo nét của mẫu thân viết để đồ cũng dễ bị ngoặt sai. Nhưng phụ thân cháu xem còn lớn tiếng khen tốt, sau đó cháu liền không biết viết như thế nào nữa.”

“……”

Hứa Nghiên bị chọc cười ha ha, cười xong còn dặn dò chúng sau này không được nói lời này cho người khác nghe: “Người khác nghe thấy lời này sẽ cười phụ thân mấy đứa đấy.”

“Thế, tiểu di vừa nãy cũng đang cười phụ thân của cháu sao?” Tiểu Hồng Quả ngẩng đầu hỏi với vẻ mặt nghiêm túc.

“…… Không có, ta đang cười đại ca nhị ca của cháu.” Đưa tay v**t v* chỏm tóc nhỏ của con bé: “Thảo nào phụ thân cháu cưng chiều cháu, đúng là áo bông nhỏ của huynh ấy.”

“Được rồi, không nói chuyện phiếm nữa. Chiều nay ta dạy mấy đứa ba chữ, Tiểu Hồng Quả một chữ, đều học thuộc và sáng mai còn biết đọc biết viết, ta sẽ đưa mấy đứa đi chợ.” Nàng hài lòng thấy chúng nuốt lại từ “a” đến miệng, khuôn mặt ủ rũ cũng trở nên phấn chấn.

Bốn chất tử đi theo lão đầu học chữ, nàng đều học theo, cũng rõ ràng nên dạy những đứa trẻ mới học chữ như thế nào, liền dạy chữ “Trời”, “Đất”, “Nước”, còn dạy Hồng Quả nhi là chữ “Nhỏ”.

Rất dễ nhớ và dễ học. Sáng hôm sau thấy mặt trời lên liền dẫn mấy đứa trẻ cùng người trong thôn ra ngoài đi chợ. Để tránh chúng nghịch ngợm chạy lạc, nàng còn lấy dây cột ngang eo chúng, đầu dây buộc vào cổ tay mình.

Đứa trẻ thôn quê được nuôi dưỡng hoang dã, lại còn đi cùng người trong thôn, Trần lão nương biết cũng không ngăn cản không cho đi, còn cho chút tiền để chúng đi chợ mua kẹo ngọt miệng.

Đi được nửa đường vừa lúc gặp Đồ đại thúc đánh xe bò cũng đi về hướng trấn trên, nhi tử của ông sải bước dài đi bên cạnh.

Vung vẩy cánh tay hơi mỏi, chân Tiểu Hồng Quả ngắn đi một đoạn đường lại phải bế một lát, cũng không thể giao hoàn toàn cho người trong thôn, nàng cũng thỉnh thoảng bế một lúc, nên cánh tay như nhũn ra, hiện tại thấy người quen đánh xe bò, chẳng phải kích động như ruồi thấy máu rồi sao.

Kéo một hàng đứa trẻ chạy vọt qua làm quen: “Ca ca, chúng ta lại gặp nhau rồi, huynh cùng đại bá cũng lên trấn trên đi chợ sao?” Nàng còn không quên cười chào Đồ đại thúc.

“Ai ôi, nhi……”

Những lời còn lại bị nhi tử chó má của ông trừng mắt nhìn nên nuốt trở lại, chợt tỉnh ngộ, suýt chút nữa lại lỡ lời.

Đồ Đại Ngưu rủ mắt nhìn xuống một chuỗi củ cải non dưới đất, rất hiểu sự nhiệt tình đột ngột của tiểu nha đầu này, chỉ không mặn không nhạt hỏi: “Ây da, ngươi đây là tính đi bán trẻ nhỏ à? Đứa trẻ ở tuổi này quả thật là đáng tiền.”

Xoa xoa tiểu nha đầu rõ ràng đã tin lời nói bậy của hắn: “Đừng nghe hắn nói bậy, chúng ta ra ngoài a nãi của cháu đều biết.”

“Ngươi thật vô vị, lớn vậy rồi còn hù dọa đứa trẻ.” Nói xong cũng không thèm để ý đến hắn nữa, quay sang nói chuyện với người trên xe bò: “Đồ đại thúc, con bò nhà thúc nuôi thật tốt, vừa đen vừa khỏe, bụng còn to như vậy, mang thai rồi ạ?”

“Tiểu nha đầu tinh mắt thật, quả thật là có bò con rồi.”

“Thảo nào Đồ đại ca thà tự đi bộ cũng không ngồi xe, thúc dạy hắn thật tốt.”

Cái dáng vẻ nói bậy bạ một cách nghiêm túc này chọc cho Đồ lão hán cười ha hả, cười xong ông xuống xe bế đám trẻ con bị buộc bằng một sợi dây lên xe bò, còn mình thì xuống đi bộ, vừa đi vừa trò chuyện với tiểu nha đầu này để dò hỏi xem nàng và nhi tử của ông quen nhau như thế nào.

……

Nói là nửa tháng, nhưng phải đến hơn hai mươi ngày, Hứa Nguyễn và chồng của nàng ta mới về. Về đến nhà nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau lại đi. Mãi đến sáu ngày sau mới về, kéo hai xe lừa than củi dỡ xuống sân sau, hai người trông như vừa chịu khổ thật lớn, mặt mày đều gầy gò hốc hác.

Hứa Nghiên tranh thủ lúc hai người rảnh rỗi cũng bồi bổ, hai tháng trôi qua, thân hình cao lên không ít, nhìn ra là một đại cô nương rồi, nhưng vẫn chưa mập ra, song lại nhìn tốt hơn lúc mới đến rất nhiều.

Vào lúc Hứa lão tú tài nhờ người gửi thư gọi Hứa Nghiên về, nàng đã có kỳ kinh đầu tiên, thời điểm sắp tròn mười lăm tuổi.

Hứa Nguyễn hận lão đầu làm khổ người, lại cậy do phu gia cách xa mẫu gia, lão đầu cũng không đến cửa nhà của cô gia, nên liền nhờ người gửi thư nói giữ tiểu muội lại ở thêm một thời gian nữa, bảo lão có việc thì đi tìm ba huynh trưởng của nàng ta.

Mà Trần Kỳ cũng rất hài lòng việc tiểu di tử dạy ba đứa trẻ biết chữ, vì thế, hắn ta còn đặc biệt chạy đến hiệu sách mua một quyển sách, một ít giấy và bốn cây bút lông rẻ tiền. Giá cả đắt đỏ khiến hắn nhận rõ giá trị của tiểu di tử, hận không thể giữ người ở lại thường trú, làm sao dám mở lời đuổi người đi.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »