Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Lúc cây táo tàu nhà Hứa Nguyễn trổ hoa kết nụ, Hứa Nghiên thu xếp hành lý, được Đồ Đại Ngưu đưa đến trấn trên, vừa bước vào cửa, nàng thấy bài trí vẫn y như lúc nàng thuê nhà ban đầu, ngoại trừ cái bếp đổ nửa chừng và mái hiên cỏ tranh dột nát, không còn chút dấu vết nào nàng từng sinh sống.

“Ôi chao, sạch sẽ thế này, ta khỏi cần dọn dẹp rồi, đến lúc đó chân trước vừa gả đi, sau lưng là có thể trả phòng.” Nàng nói đùa.

Đồ Đại Ngưu đang xây lại cái bếp đã sập: “Ta vá víu lại đại khái, miễn sao có thể bắc nồi đun nước sôi là được, lát nữa nàng ra ngoài mua hai bộ chăn đệm, dùng tạm một thời gian. Đừng dọn dẹp quá kỹ lưỡng, kẻo đến lúc thành thân, một mình nàng lại phải vất vả thu xếp.”

Hắn dừng một lát rồi tiếp tục: “Hay là nàng ở nhà tỷ tỷ thêm một thời gian nữa đi, ta mang thêm nhiều đồ vật đến cho nàng nhé?”

Nàng phi một tiếng rồi khạc nhổ hắn: “Thôi đi! Nhà tỷ tỷ ta không thiếu mấy thứ đó, tỷ phu ta kiếm được tiền, đủ sức nuôi vợ con.”

“Không đi đâu, bây giờ đang là lúc nông vụ bận rộn, ở nhà tỷ ấy, bọn họ không cho ta làm gì cả, Bình Hòa cũng đã ra đồng gieo hạt lạc, ta theo ra đó một chuyến, tỷ tỷ và tỷ phu ta khách khí vô cùng, còn dậy sớm ra chợ mua hai con cá về kho, ta lại không biết làm cơm, chỉ thêm phiền phức thôi, về trấn vẫn tốt hơn.”

Nghĩ đến việc nhà Đồ Đại Ngưu có không ít ruộng đồng, giờ này mọi nhà đều bận rộn với ruộng đất của mình, mời người làm thuê cũng khó, Hứa Nghiên thấy hắn rửa tay xong liền đẩy hắn ra ngoài: “Huynh mau về nhà lo việc đi, không cần bận tâm đến ta, cũng đừng đưa cơm cho ta nữa, ta tự mua mà ăn.”

Trong nhà quả thật bận rộn, Đồ Đại Ngưu cũng không quấn quýt nữa, thuận theo sức đẩy của nàng mà ra khỏi cửa, hỏi: “Tiền có đủ không? Ăn uống cho tốt, đừng có ngày nào cũng ăn mì đấy.”

“Đủ đủ đủ, huynh đi đi.”

Người đi rồi, Hứa Nghiên ra phố mua thùng, quay về lấy nước quét dọn sạch sẽ trong ngoài nhà, rồi chia làm mấy chuyến đi mua chăn đệm mang về, may mà lúc rời đi nàng đã mang theo bạc, nếu không thì tổn thất lớn rồi.

Đến nửa buổi chiều, trời bắt đầu sẩm tối, buổi sáng còn nắng lớn, giờ nhìn như sắp có trận mưa to, còn chưa đến giờ ăn tối, Hứa Nghiên ôm bạc ra cửa định mua một bát mì lót dạ.

Tại góc ngõ gặp người láng giềng đang bế đứa trẻ, Hoàng Mân thấy nàng thì chủ động chào hỏi: “Đã về rồi sao?”

“Ừ.” Hứa Nghiên cười với đứa trẻ trong lòng hắn ta, không khỏi thấy kỳ lạ, nàng ít khi gặp nam nhân này, thậm chí còn không biết hắn ta họ gì, thực sự không đến mức gặp nhau trên đường phải dừng chân trò chuyện.

“Vậy thì tốt rồi, thấy ngươi bình an, ta cũng an tâm, về sau nếu thấy có gì không ổn, hãy hô hoán thật to, ta sẽ giúp ngươi đi gọi nha dịch.” Nói đến cuối, hắn ta rõ ràng có chút ngượng ngùng, nhưng cũng tự hiểu lấy mình, gặp phải đạo phỉ cũng chỉ là đi nộp mạng.

“Ây, vậy thì cảm ơn ngươi trước, nhưng ta vẫn mong là sẽ không gặp phải chuyện này.” Hứa Nghiên cười khổ, lần này là đã có chuẩn bị, nếu tái diễn lần nữa, không chết cũng phải lột một lớp da.

“Phải rồi, ngươi có biết là ai đã giúp ta báo quan không?”

“Ta… ta thấy cửa nhà ngươi có vẻ bất thường, nên đã báo quan.” Không hiểu vì sao, phản ứng đầu tiên của hắn ta là xóa bỏ vai trò của mẫu thân mình trong chuyện này, sau này nghĩ lại, cho rằng là vì sợ người khác biết hắn ta nhát gan.

Hứa Nghiên lập tức trở nên nhiệt tình, liên tục cảm ơn, ăn cơm trở về, nàng mang một túi lớn bánh ngọt và nửa miếng bánh trà gõ cửa nhà hàng xóm, thấy người bên trong cứ từ chối, nàng dứt khoát đặt đồ vật trước cửa rồi quay người chạy đi.

Từ sau việc đó, nếu gặp Hoàng Mân trên đường, đổi lại là Hứa Nghiên chủ động chào hỏi hắn ta, ngẫu nhiên hai đứa nhi tử của hắn ta còn đến gõ cửa nhà nàng, nhưng không vào, hình như là vì muốn chơi đùa, thấy nàng mở cửa, chúng cười tươi gọi một tiếng “D”, rồi lại chạy đi mất.

Vì chuyện này, Đồ Đại Ngưu còn âm thầm nghi ngờ hai tên tiểu tử thối kia muốn dụ dỗ vị hôn thê chưa cưới vào nhà để làm kế mẫu cho chúng.

Nói về đêm đầu tiên Hứa Nghiên về trấn, nàng vừa đun xong nước rửa chân thì mưa bắt đầu rơi, kèm theo cả sấm chớp, mang nước vào nhà, đặt chậu xuống, nàng đóng sập cửa cài then lại, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mưa đã tạt ướt cả cửa ra vào.

Thời gian còn sớm, nằm trên giường không ngủ được, Hứa Nghiên dậy thắp lại đèn dầu, lấy váy cưới ra, đặt sát bên ngọn đèn dầu để thêu hoa văn mây cuốn.

Không biết đã qua bao lâu, nàng lắc lắc cái cổ mỏi nhừ, nhận thấy không biết từ lúc nào mưa đã tạnh, gió cũng ngừng, bên ngoài một mảng tĩnh lặng, như thể trong con ngõ này chỉ có mình nàng đang thở. Không dám gây ra tiếng động, nàng cầm đèn dầu rón rén đi đến trước giường, tiếng kẽo kẹt của ván giường khi nàng nằm xuống, ngược lại làm nàng thấy an tâm.

Thổi tắt đèn dầu, nằm vào trong chăn, vừa nhắm mắt được một lát, đầu óc đã trở nên hỗn độn, khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng, nàng vẫn còn nghĩ hôm nay sao dễ ngủ quá chừng.

Nửa đêm, cảm giác đau đớn thoang thoảng ở phần dưới thân khiến nàng theo bản năng muốn khép hai chân lại, tuy nhiên thân thể như bị đè ngàn cân, hoàn toàn không thể động đậy, cố gắng hết sức mở mắt, vừa mới hé được mí mắt, nhìn thấy một chút ánh sáng, lại không kiểm soát được mà nhắm mắt lại, cảm giác như sắp chết đuối đó thật đáng sợ, nàng không biết cảm giác đó từ đâu đến, chỉ cảm thấy nếu chìm vào giấc ngủ, có lẽ sẽ không tỉnh lại được nữa.

Nàng lại dồn hết sức lực lên mắt, cuối cùng cũng mở được mắt, lúc này mới thấy trong phòng tối om, đâu có ánh sáng nào như lúc mới mở mắt thấy, chỉ có một chút ánh sáng lọt qua giấy cửa sổ, xem ra là trăng đã lên.

Nhúc nhích chân, cơn đau khiến nàng tỉnh lại trước đó giống như ảo giác, nàng trở mình, quay mặt về phía cửa sổ, lại nhắm mắt cố gắng ngủ tiếp. Cảm giác hỗn độn quen thuộc lại ập đến, nữ nhân đang cuộn tròn lập tức mở mắt. Cảm giác nặng trịch trên mí mắt và cái đầu mê man đều khiến nàng thấy không ổn. Không dám nhắm mắt nữa, cứ giữ nguyên tư thế này nhìn chằm chằm vào cái bàn trang điểm mà chỉ thấy được góc bàn, lúc này nàng mới nhận ra bên ngoài thật sự là tĩnh mịch, không có tiếng côn trùng kêu, cũng không có tiếng gió thổi mái cỏ tranh gõ vào ván trúc giòn giã, không biết có phải vì nàng không chớp mắt liên tục hay không, ánh sáng trong phòng hình như càng tối hơn, góc bàn cũng mờ đi.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »