Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4157 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Sau này mấy huynh tỷ người cưới thì đã cưới, gả cũng đã gả, đều đã lập gia đình, trong ngôi nhà cũ chỉ còn lại lão phụ lão mẫu tóc đã bạc trắng cùng nàng mười mấy tuổi, ngoài việc nấu cơm, những việc vặt khác đều đổ dồn lên vai nàng.

Trừ bỏ những dịp lễ Tết không thể tránh được, mấy người ca ca của Hứa Nghiên đi ngang qua cửa nhà cũng phải vòng qua một đoạn đường, sợ rằng gặp mặt lại bị bám víu. Ngày thường nào có ai đến thăm phụ mẫu, người biết chuyện nhìn thấy cũng chỉ nói lão già đáng đời.

Bởi vì Hứa lão tú tài quen thói hút máu con cái, huynh muội trong nhà từ khi biết chuyện đã bắt đầu giấu tiền, một khi bị lão già tìm thấy, không những tiền mất, mà người còn bị mắng như tôn tử. Sau khi thành thân, dù không xây được nhà phải thuê nhà tuyệt hậu trong thôn, họ cũng phải dọn đi. Mặc dù vậy, lão già vẫn cách dăm ba bữa đến thăm dò, thỉnh thoảng lại đến xin xỏ. Không lấy được tiền thì cũng phải vớ được thứ gì bỏ miệng.

Ích kỷ tham lam lại ham ăn, sinh con ra lại không quản việc nuôi dưỡng.

Hứa Nghiên lớn hơn một chút cũng biết, hiện tại nàng chỉ có thể đọc sách nhận mặt chữ nhiều hơn. Ai trong ba thôn năm dặm này mà không biết đức hạnh của Hứa lão tú tài, cưới cô nương Hứa gia, mong muốn chính là hy vọng tức phụ hiểu lý lẽ rộng lượng. Nếu có thể nhận biết được vài mặt chữ thì coi như là kiếm lời.

Giống như đại tỷ Hứa Nguyễn, lúc bà mối se duyên đã nói: “Cô nương này biết chữ, làm việc nhanh nhẹn, việc trong nhà việc ngoài đều quán xuyến hết, lại còn xinh đẹp, sinh ra đứa bé cũng sẽ không sai được…”

Cho nên, dù lễ hỏi kêu giá cao, ngưỡng cửa nhà cũng vấp ngã không ít người.

Thế nhưng, Hứa lão tú tài đã nhận mười sáu lượng lễ hỏi, lại cứng nhắc không cho của hồi môn một đồng xu nào, chỉ với vài cái chăn mền, lão đã gả đại cô nương đi.

Sinh ra trong gia đình này, có phụ mẫu như vậy, mọi việc chỉ có thể tự mình lo liệu.

Để có thể nhận biết thêm mặt chữ, khi phụ thân gọi nàng đi chạy việc vặt, Hứa Nghiên lại mặc cả với lão, dạy cho vài chữ lạ hoặc cho nàng những tờ giấy bỏ đi khi lão viết văn. Không biết là do người già mềm lòng hay do người già ít việc nhàm chán, có một tiểu cô nương gây sự trước mặt lão cũng không thấy phiền lòng, lâu dần, lão còn cố ý tìm việc vặt sai đứa con út của mình đi chạy việc.

Khoảng thời gian này là lúc quan hệ giữa hai cha con là hòa thuận nhất, có thể lấp đầy bụng, thỉnh thoảng lại được thưởng thức một bữa ăn ngon, lâu lâu lại đấu khẩu, tinh thần con người cũng tốt lên.

Mãi cho đến khi Hứa Nghiên mười ba tuổi, Hứa lão tú tài cảm thấy mấy năm gần đây tình trạng rất tốt, quyết định đi thi cử nhân. Nhưng số bạc trong tay chỉ đủ để nghỉ ngơi và ở trọ, làm sao có thể mời người bảo lãnh được? Ruộng đất đều đã chia hết, năm mẫu còn lại là ruộng của dòng họ, muốn bán cũng không bán được. Chỉ có thể vơ vét từ ba người nhi tử.

Lão già hiếm hoi giết con gà nhà mình nuôi, đứng ngoài bếp nhìn phu nhân băm gà cho vào nồi: “Nhớ kỹ, chỉ bằng ngần này nước thôi. Nước sôi rồi thì dùng lửa nhỏ hầm.”

“Vẫn là lửa nhỏ bằng ba ngón tay sao?”

“Đúng vậy, ngàn vạn lần đừng hầm cạn nước gà của ta, nếu không chắc thì cứ đến thư phòng tìm ta đến xem.”

“Không sao, ta biết rồi, ông cứ yên tâm đi xem sách, đừng lo lắng”, mẫu thân Hứa Nghiên vội vàng vẫy tay bảo lão già đi, sợ rằng những việc vặt này làm lỡ việc đọc sách của lão.

Lão già mặc quần áo chỉnh tề chắp tay sau lưng bước ra ngoài, miệng vẫn còn lầm bầm: “Bảo ta không lo lắng? Ta không lo lắng chỉ có thể ăn thịt cháy khét thôi. Aix, vẫn là đại cô nương khéo tay, con bé đi gả rồi, ta muốn ăn gà kho cũng phải bỏ tiền ra mua.”

Đi đến cửa thư phòng thấy tiểu khuê nữ đã trở về, chờ một lát, thấy người đi đến gần, lão hỏi: “Ba người huynh trưởng của con nói sao? Có đến không?”

Hứa Nghiên liếc nhìn lão một cái, nói ậm ừ: “Người đều đã nói là họ không đến thì người cũng sẽ đến tận cửa gây sự rồi, dám không đến sao?”

“Cái gì? Trong miệng ngậm đường hả? Nói rõ ràng hơn một chút.”

“Đến, đều đến.”

Đến trưa, cứ như đã hẹn trước, bọn họ dắt díu gia đình nhau cùng đến, vào cửa cũng không hỏi han gì, dù sao cũng chẳng phải chuyện tốt, chỉ ước lão đầu câm đi, ăn cơm trong yên lặng, rồi ai về nhà nấy.

Nhưng đồ ăn vừa được dọn lên bàn, lão đầu đã thả xuống một tiếng sét: “Ta muốn đi thi cử nhân, tu dưỡng âm thầm bao nhiêu năm nay, đảm bảo sẽ đỗ. Chỉ là không có tiền tìm người bảo lãnh, mỗi nhà các con cho ta mượn tám lượng. Đợi ta phát đạt rồi sẽ trả lại cho các con gấp bội.”

Hừ, cái lão lừa này miệng há cũng quá lớn, tám lượng ư? Chi bằng trói nhi tử của lão lại bán đi làm lừa luôn đi, cũng đỡ cho lão có cớ ngày nào cũng đến đòi cái này lấy cái kia.

Ba người bọn Hứa lão đại giật mình, không lấy ra được thì chỉ có thể giả vờ không nghe thấy, gắp những miếng nhiều thịt cho vợ con, còn mình thì múc canh chan cơm, bưng bát lên là vục vào miệng.

“Này, ta đang nói chuyện với các con đấy, lên tiếng đi.”

Thấy bọn họ vẫn cái dáng vẻ câm như hến đó, lão đầu đập mạnh cái bàn: “Các con có thể đừng thiển cận như thế được không? Ta mà đỗ cử nhân, các con sẽ không cần phải nộp thuế nữa. Tiền sẽ quay về sau hai ba năm, hơn nữa ta còn trả lại gấp bội cho các con nữa chứ.”

Hứa lão đại đặt bát xuống, buồn bã nói: “Phụ thân à, chúng con chỉ là bám víu vào đồng ruộng mà sống, lại còn phải nuôi con, làm gì có tám lượng? Hơn nữa, người đã bao nhiêu tuổi rồi? Tôn tử cũng sắp cưới tức phụ luôn rồi, còn đi thi cái gì nữa.”

Hứa lão đầu liếc nhìn ba đứa nhi tức, hắng giọng, nhất quyết nói: “Trước hết cứ đi xoay sở ở nhà họ hàng đi, sẽ trả lại rất nhanh thôi.”

“Ấy, nói nghe hay thật đấy, người đội cái búi tóc hoa râm này, ai ngu ngốc mà lại chọn người? Không đến hai năm nữa là chân đã duỗi thẳng cẳng luôn rồi.” Lão Tam liếc lão một cái, “Lúc trẻ không có bản lĩnh đó, về già rồi thì đừng có mơ mộng hão huyền nữa, kẻo làm cho con cháu sống dở chết dở, không có đức hạnh.”

Nói xong, y ôm nhi tử kéo tức phụ đi thẳng ra ngoài, hai nhà kia thấy vậy cũng đứng dậy bỏ đi. Dù sao cũng không có tiền, cơm cũng đã ăn rồi, ngồi lâu hơn nữa cũng chỉ là nói chuyện tào lao.

“Đồ cái bọn khốn nạn, lật trời rồi.”

Hứa Nghiên đã bỏ lỡ cơ hội chuồn đi, đành phải rụt người ngồi trên ghế, không dám phát ra một tiếng động nào, sợ rằng lửa cháy sẽ lan đến mình.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »