Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4212 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Lúc Hứa Nguyễn đi làm cơm, Hứa Nghiên cũng vào nhà bếp, còn đẩy Hồng Quả đi theo vào nhà bếp nhóm lửa ra ngoài: “Ra ngoài chơi đi, tiểu di đến nhóm lửa đây.”

Đại tỷ nàng “Ây” một tiếng, nói với nữ nhi vừa bước ra khỏi cửa bếp: “Hồng Quả, đừng ra ngoài nha, kẻo lát nữa ta gọi con không nghe thấy.”

Thấy nữ nhi đáp lại một tiếng rồi vào phòng khách, nàng ta mới cười nói: “Muội đuổi người giúp ta làm cơm đi rồi, lát nữa đừng có đốt nồi của ta thành lỗ thủng đấy nhé.”

“Ai nha, đó là chuyện cũ rích từ đời nào rồi.” Hứa Nghiên than vãn một tiếng, miễn cưỡng che đậy cho bản thân một chút: “Lúc ta còn nhỏ thì vô ý, bây giờ đâu phải là không biết nhìn sắc mặt, làm sao có thể nhắm mắt mà cứ thế thêm củi.”

Lúc ngồi trên ghế nhặt rau, nàng còn cười hì hì tâng bốc tỷ tỷ nàng: “Tỷ là người khéo tay, không giống mẫu thân, ta dù có đốt cháy đáy nồi làm thức ăn bốc cháy, tỷ cũng sẽ không cầm xẻng gõ vào nồi để dập lửa chứ.”

Sau nhiều năm, Hứa Nguyễn nghĩ lại cũng thấy buồn cười, trong nồi bốc lửa mà mẫu thân nàng ta lại luống cuống cầm xẻng gõ vào nồi, cũng đâu phải là lửa cháy trên đất mà có thể dùng chân giẫm. Nàng ta liếc tiểu muội một cái: “Muội cũng đừng nói mẫu thân, muội còn không bằng bà ấy nữa đó, đã hai mươi hai tuổi rồi mà còn không dám cầm muỗng xào rau, để ta xem muội có con cái rồi thì phải làm sao đây.”

“Chỉ cần tỷ không sợ lãng phí đồ, ta đảm bảo cũng có thể làm cơm mỗi bữa, còn về con cái, chẳng phải có A nãi hay sao? Ta không có tài nghệ này thì không còn cách nào, chứ không phải muốn lười biếng.”

Hứa Nguyễn muốn nói a nãi của con cái rồi cũng sẽ có ngày qua đời, nhưng nghĩ đến tài nghệ của tiểu Nghiên, nàng bẩm sinh đã như vậy, cũng không luyện tốt được, dứt khoát không nói chuyện phiền lòng này nữa, chỉ gia tăng lo âu vô ích. Chỉ khích lệ nàng: “Vậy muội cố gắng lên, làm phu tử thì hết lòng dạy con của người ta. Kiếm tiền rồi mời một bà tử đến làm cơm, đến lúc đó người khác cũng không nói được gì.”

Hứa Nghiên thẳng sống lưng, nếu không phải tay nàng đang dơ, nàng đã vỗ ngực rồi, nàng tặng cho đại tỷ một ánh mắt tán thưởng: “Ta cũng nghĩ như vậy.”

Sau đó nàng nhận được một cái liếc mắt khinh thường: “Đừng nói mạnh miệng, mau đến nhóm lửa cho ta đi.”

“…”

Chỉ trong hai món ăn, Hồng Quả bị mẫu thân mình gọi vào nhóm lửa, tiểu di thì bị đuổi sang một bên ôm đầu gối khuất phục.

Hứa Nguyễn đổ dưa chua bị cháy khét vào thùng nước rửa, vẻ mặt bất đắc dĩ lại buồn cười chỉ vào nàng: “Muội cũng chỉ có thể đun nước sôi thôi, lửa lớn lửa nhỏ, đun sôi rồi thì đều có thể uống.”

“…” Hứa Nghiên chột dạ không dám phản bác nữa.

Sau bữa cơm nói chuyện một lát, bên ngoài lại bắt đầu đổ tuyết, Hứa Nguyễn và chồng của nàng ta đều giữ muội muội ở lại, Trần Kỳ nói: “Bây giờ muội về trấn cũng là ba bữa một ngày, còn phải ra ngoài mua, tốn tiền lại tốn sức. Muội cứ ở nhà ta ăn Tết đi, trở về cũng không có chuyện gì, tỷ tỷ của muội bây giờ bụng lại lớn hơn. Muội ở nhà phụ giúp một tay, trong lòng nàng ấy cũng được thoải mái hơn.”

Hứa Nghiên tự giễu: “Ta cũng giúp được gì đâu? Nhóm lửa cũng không cần ta.”

“Vậy muội cứ ở lại nói chuyện với nàng ấy, hai tỷ muội cũng không thường gặp mặt. Muội xem mấy đứa ngoại sanh này thấy muội còn thấy xa lạ, không qua lại nữa là sắp đoạn tuyệt luôn rồi.”

Hứa Nguyễn cũng hùa theo. Hứa Nghiên không từ chối nữa, còn cường điệu thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tỷ phu đại tỷ, ta xin chiếm cái hời này, lại tiết kiệm được một khoản chi tiêu.”

Trần Kỳ khoát tay, hào khí ngút trời: “Cứ yên tâm ở đi. Chỉ là thêm một nắm gạo thôi mà.”

Trong gần một tháng sau đó, Hứa Nghiên rúc bên đống lửa tâm sự với đại tỷ, dạy mấy đứa trẻ nhận mặt chữ lại, giữa chừng nàng còn quá giang xe lừa của người trong thôn đi lên trấn giải quyết việc riêng, về nhà lấy kim chỉ thêu khăn và tạp văn cần sao chép.

Nửa đêm, Hứa Nguyễn nằm nghiêng trên giường cảm thán: “Xem Tiểu Nghiên lợi hại biết bao, đọc nhiều sách như vậy, ngồi ở nhà thôi cũng có thể kiếm tiền. Mấy con khỉ nghịch ngợm trong nhà cũng không chạy ra ngoài nữa, chỉ quây quần bên tiểu di nghe kể chuyện.”

Trần Kỳ xoa cái bụng lớn chạm vào bụng hắn ta, cũng vẻ mặt tán thưởng: “Không chỉ có vậy. Mấy ngày trước Trang thúc đến tìm ta tán gẫu, nhắc đến chuyện bên ngoài. Những lời túc ấy nói ta cũng không biết thật giả, nhưng ta thấy tiểu muội của nàng nghe xong lườm thúc ấy hai cái.”

“Nói như thế nào?”

“Chắc là xem trong sách. Nghe nói có loại sách chuyên viết về phong tục tập quán ở một số nơi.”

Hứa Nguyễn trầm mặc. Lúc Trần Kỳ tưởng nàng ta đã ngủ, nàng ta lại nhẹ nhàng mở lời: “Giá như ta cũng biết đọc sách như muội ấy thì tốt rồi, cùng một người phụ thân sinh ra, sao đầu óc lại khác biệt nhiều đến thế.”

“Được rồi được rồi, nếu nàng giống như tiểu muội nàng thì ta cũng không cưới nổi nàng, nhà chúng ta bây giờ rất tốt, tốt hơn rất nhiều người khác, muốn nói là không cam lòng nhất, chính là lão nhạc phụ kia của ta, ông ấy hận sâu sắc người con út không phải là nhi tử.” Trần Kỳ vỗ lưng vợ mình: “Ngủ sớm đi. Mang thai thì hay suy nghĩ lung tung.”

Hứa Nguyễn không lên tiếng, nàng ta nhẹ nhàng xoa bụng, trong lòng đắn đo cân nhắc có phải đứa trẻ sinh ra lúc tuổi lớn hơn thì sẽ thông minh hơn không, ví như Bình Hòa bây giờ còn chưa đầy bốn tuổi, đã chịu ngồi yên hơn so với hai ca ca trước.

Vậy nếu đứa trong bụng này là tiểu tử, có phải càng lanh lợi hơn không?

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »