Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 89

❊ ❊ ❊

Bình Hòa và Hồng Quả đến nhà, mang theo một tin tức, là đại ca Trần Bình An của họ sắp cưới tức phụ, ngày đã được định, vào tháng Chạp, còn khoảng hai ba tháng nữa.

Không tới hai ngày, Hứa Nguyễn đến, ngoài báo tin vui còn nói một chuyện khác, là Hoàng Mân đã thi đỗ cử nhân.

Thời điểm nói chuyện này, nàng ta cứ nhìn chằm chằm phản ứng của muội muội, thấy nàng chỉ có vẻ ngạc nhiên, cũng không rõ trong lòng mình cảm thấy thế nào, dù sao cũng thấy thiệt thòi, nếu như ngày trước… thì giờ đây bản thân nàng cũng là thân thích của cử nhân, cử nhân cơ đấy, điều mà phụ thân nàng ta đã nghĩ đến mười mấy năm, còn chết vì nó.

Hứa Nghiên nói đùa: “Tiền thuê nhà ở ngõ Nha Hậu lại sắp tăng giá rồi, có một cử nhân xuất hiện, chủ nhà cho thuê chắc vui đến phát điên mất.”

“Muội chỉ nghĩ thế thôi ư? Không thấy đáng tiếc sao? Năm đó ta đều nhìn ra hắn có ý với muội.” Giọng Hứa Nguyễn hơi lớn, không tự chủ mang theo chút chất vấn.

Hứa Nghiên nghe xong thì không vui, “Tỷ, tỷ đang nói gì vậy? Hắn có hai con, làm kế mẫu dễ lắm sao? Ta gả cho Đại Ngưu mới thật sự là sống những ngày được nâng niu trong lòng bàn tay, tỷ, sao tỷ lại có chút bợ đỡ thế, cứ nhìn vào danh tiếng mà sống, tỷ đừng nhắc đến nữa, Đại Ngưu nghe thấy cũng không vui.”

Hứa Nguyễn biết ý nghĩ này không tốt, nhưng nghĩ là muội muội ruột thịt của mình, có gì mà không nói được, chẳng phải chỉ là buôn chuyện thôi sao? Bị nói là bợ đỡ nàng ta cũng không mấy vui vẻ, nhưng biết là mình nói sai rồi, cũng không để tâm nữa, chỉ hỏi thăm chuyện học chữ của Bình Hòa thế nào.

Hứa Nghiên cũng không truy cứu tiếp, tỷ muội trong nhà cãi vã vài câu cũng là chuyện thường tình, thuận theo lời nàng ta mà nói: “Cũng ổn, chữ đơn giản hầu hết biết viết, học tiếp như vậy cũng có thể làm một người trông coi sổ sách, hoặc theo phụ thân của thằng bé ra ngoài buôn bán hiểu biết nhiều hơn.”

“Thi đồng sinh thì sao? Ta cũng muốn nhà mình có người đọc sách, đời sau cũng có thêm một con đường, tránh cho con cháu cứ bị bó buộc trên con đường này.” Hứa Nguyễn hơi kỳ vọng hỏi, muốn nhận được câu trả lời khẳng định từ miệng muội muội.

Hứa Nghiên xua tay, hơi buồn cười nói: “Tỷ, tỷ đánh giá cao ta quá rồi, ta chỉ đọc sách thêm được vài năm, làm sao hiểu được việc thi đồng sinh, cũng không có cái bản lĩnh đó, không dám nói về phương diện này, nếu tỷ có ý đó thì cứ gửi Bình Hòa lên học ở trường tư thục trên trấn hai năm, hỏi ý kiến phu tử một chút, nếu không được thì lại về.”

Sao lại không có ý nghĩ này, Hứa Nguyễn phiền não, nhưng trong nhà chỉ có một mình nàng ta có ý nghĩ này, trước đây vừa nhắc với Trần Kỳ, hắn ta đã cười lớn từ chối, cứ như nghe phải một chuyện cười, nói là phần mộ tổ tông Trần gia không hề mọc lên cái cây này, không phải là dòng giống đọc sách.

Năm nay tức phụ của lão đại sắp về nhà, làm sao đồng ý cho tiểu thúc tử lên trấn học trường tư thục, huống hồ người nhà hiểu rõ tình hình nhà mình, nhà nuôi nhiều con cái như vậy, cũng chỉ có vài chục lượng bạc tiết kiệm, năm sau không chừng còn thêm tôn tử, sau này nói không chừng phải chia nhà, đây còn có một đứa tiểu nhi tử vừa biết đi, làm sao có thể ném tiền vào trường tư thục.

Nàng ta đành phải dẹp bỏ ý nghĩ này, cũng không còn hối hận vì ngày trước không khuyên tiểu muội gả cho Hoàng Mân nữa, cho dù có một cử nhân làm cô phụ, nhà nàng ta cũng không thể lấy tiền ra để nuôi lão tam đi học được.

Giúp tiểu muội lật qua lật lại số đậu phơi ngoài sân một lượt, thấy hai đứa trẻ đều đang ngồi viết chữ trong nhà chính, tư thế bày ra cũng ra hình ra dáng, nàng ta liền tính về nhà, lúc ra cửa còn dặn dò Hứa Nghiên: “Chú ý một chút, đừng để mang thai, Tiểu Quỳ còn chưa cai sữa, trong bụng có một đứa lại cho bú một đứa, muội sẽ bị suy kiệt mất.”

“Được, biết rồi, không ở lại dùng bữa thì nhân lúc còn mát mẻ mau về đi, cái nắng cuối thu còn gay gắt lắm.”

Nói đến Hoàng Mân, nửa tháng sau, Đồ Đại Ngưu đánh xe bò đưa Hứa Nghiên lên trấn họp chợ thì gặp phải hắn ta, Hứa Nghiên muốn mua hai con dê về nuôi, nuôi bò quá dễ dàng, ở nhà cũng không có việc gì làm, mua hai con dê tự nuôi tự ăn, không thiếu chỗ không thiếu cỏ, hoàn toàn là kiếm thịt.

Ở chợ nhìn thấy Hoàng Mân, nàng suýt chút nữa không nhận ra, người dựa vào áo ngựa dựa vào yên, tinh thần khí chất cũng khác hẳn, vẫn dắt theo hai đứa trẻ, đi trên phố không ít người chào hỏi hắn ta, gọi: “Hoàng cử nhân đến mua đồ sao?”

Hắn ta cười đáp lại mọi người, là trưởng tử của hắn ta nhận ra Hứa Nghiên trước, chỉ cho phụ thân mình một cái, Hoàng Mân bước đến chào hỏi, bước chân không còn lềnh bềnh nữa, mà khá có khí thế, cười hỏi: “Đến họp chợ à, hình như đã hơn một năm rồi không gặp hai người trên trấn.”

“Phải, đứa trẻ còn nhỏ, không rời người được, Hoàng cử nhân, chúc mừng ngươi nhé, đã trở thành cử nhân lão gia rồi.” Đồ Đại Ngưu nhanh hơn Hứa Nghiên một bước bắt chuyện, gọi cử nhân lão gia mà không có chút không thoải mái nào.

“May mắn, may mắn, ta cũng không dám nghĩ có thể thi đỗ”, Hắn ta thò đầu nhìn vào cái bọc, “Là một tiểu cô nương sao? Trông thật đáng yêu.”

“Phải, là một bé gái, không làm phiền ngươi nữa, ta và Đại Ngưu muốn đi mua hai con dê, sợ chần chừ nữa dê tốt bị người ta chọn mất.” Hứa Nghiên kết thúc cuộc trò chuyện, vốn dĩ cũng không có giao tình gì nhiều, lại hơn một hai năm không gặp mặt, thật sự không có gì để nói, nàng vẫy tay với hai đứa tiểu tử đang nhón chân bên cạnh, đã quên cả tên hai đứa trẻ này rồi.

“Được, hai người đi đi.”

Mua hai con dê con ở hai nhà, một đực một cái, một trắng một đen, thấy có người bán chó con, Hứa Nghiên đưa đứa trẻ cho Đại Ngưu bế, nàng ngồi xổm xuống xem năm con chó con trong thúng, có vẻ gầy gò, thấy người đến đều gừ gừ hai tiếng.

Trần Kế Minh cào cào lòng bàn tay đi tới, vẻ mặt ngây ra nói: “Thẩm, a gia ta nuôi rất tốt, cha của chó cái là chó sói, thẩm nhìn lông chúng là biết ngay.”

Nói bậy, chẳng phải chỉ là vàng vọt thôi sao.

Nhưng nàng cũng không phản bác, đứa trẻ này nhìn mắt đã đỏ hoe, nàng sợ vừa mở miệng lại làm cậu ta khóc, hơn nữa đứa trẻ này nàng thấy quen mắt, giống như là đứa tôn tử nhận thừa tự của Trần bà tử đã gặp trước đây một lần, chỉ là lâu ngày không gặp, có chút thay đổi, nhưng vẻ mặt thì y hệt, ngây ngô ngây ngô, nhưng ánh mắt lại lanh lợi.

Nhìn bộ quần áo vải bông tốt của cậu ta, rồi lại nhìn lão đầu kia còng lưng, bộ quần áo màu nâu đã giặt đến bạc màu, lại còn đầy mụn vá, trong lòng nàng đã chắc chắn bảy tám phần.

“Bán thế nào? Ta mua hết.” Nàng nói.

Đôi mắt đứa bé trai lập tức sáng lên, ấp úng nói: “Tám văn tiền một con, tổng cộng bốn mươi văn.”

Hứa Nghiên thò tay lấy tiền đồng, Đồ Đại Ngưu thò đầu nhìn, chê bai nói: “Mua hai con là đủ rồi, mua nhiều thế này về phí lương thực, nhà không cần chó giữ cửa.”

Mắt Trần Kế Minh tối sầm lại, nhưng vẫn nhìn chằm chằm động tác đếm tiền đồng của nữ nhân, cho đến khi nhận được tiền đồng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Nhóc, ngươi họ gì?”

Đứa trẻ ngẩng đầu cảnh giác nhìn nàng, nhưng vẫn mở miệng nói: “Trần, ta họ Trần.”

Đã xác định, Hứa Nghiên không ngờ Trần lão đầu này đã khai sáng hơn nhiều, không chỉ cho tôn tử ra ngoài, mà còn cho phép cậu ta tiếp xúc với gia đình cũ.

Mà Trần Kế Minh lại là lén trốn ra ngoài, trước khi được nhận nuôi cậu ta đã sống nương tựa vào a gia của mình, kiếm sống bằng cách trồng trọt bán rau, sau khi được nhận nuôi a gia của cậu ta mỗi phiên chợ đều đến họp chợ, dù không có rau để bán cũng đến, chỉ sợ tôn tử còn nhỏ, lâu ngày sẽ quên mất a gia ruột thịt.

Đi trên đường, Đồ Đại Ngưu hỏi: “Mua nhiều chó con như vậy làm gì? Dù nhà không nuôi chó cũng không ai dám trộm.”

Đây là để tự trấn an mình, mỗi khi thu hoạch lúa vụ hè hay vụ thu, buổi tối chỉ có một mình nàng ở nhà, “Nhà giữ lại ba con, hai con còn lại đưa cho Bình Hòa, Hồng Quả mang về nuôi.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »