Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 4157 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 34

❊ ❊ ❊

Hoàng Mân do dự suốt dọc đường, thấy sắp đến cửa nhà, cuối cùng vẫn nắm chặt tay đặt câu hỏi: “Ngươi có muốn vào nhà ngồi một lát không?”

“Cũng được, dù sao ta cũng không có việc gì làm.”

Vào tới trong sân, Đồ Đại Ngưu ngồi phịch xuống ghế gỗ thẫn thờ, Hoàng Mân cũng không biết nói gì, dứt khoát không nói gì cả, vào nhà lấy một quyển sách ra đọc.

“Này, sao ngươi đọc sách vào được vậy? Nhiều chữ như thế, mỗi chữ lại không giống nhau, nhìn rồi lại quên.”

Hoàng Mân cuộn sách gõ gõ lên đùi, thở dài một hơi, “Ta cũng chỉ biết đọc sách, không biết làm ăn, không có sức làm đồng, cũng chỉ có đọc sách mới miễn cưỡng nuôi sống bản thân, chỉ có thể một mực tiếp tục đọc sách.”

Đáp lại hắn ta lại là sự im lặng kéo dài, Hoàng Mân ngượng ngùng nhìn hắn vài lần, tưởng mình lại nói sai, nhưng cũng không biết sai ở đâu, mình nói đều là sự thật, nhưng kinh nghiệm trước đây nói cho hắn ta biết đừng chữa cháy, càng chữa càng sai.

Đành phải mở sách ra tiếp tục đọc, vừa chìm đắm vào thì giọng nói uể oải bên cạnh lại vang lên, “Những người đọc sách các ngươi thật lợi hại, đầu óc nhanh nhạy, có kiên nhẫn có tài văn chương, không tốn sức lực lớn cũng không cần nhìn sắc mặt người khác mà có thể nuôi sống bản thân, làm còn là công việc được người khác tâng bốc, thật lợi hại.”

“Ơ, không phải không cần nhìn sắc mặt người khác đâu? Ta chép sách cũng phải theo yêu cầu của người ta, chữ không đẹp hay nhiều chữ sai cũng phải cười làm lành với người ta.”

“Thật sao?”

“Ừ.”

Lại là im lặng.

Hoàng Mân cũng mơ hồ, sợ người này lại đột nhiên uể oải khen ngợi người đọc sách, mở sách ra lại gấp lại, muốn đuổi hắn đi, vẫn là một mình một người thư thái hơn.

May mắn là không lâu sau, nam nhân này như thể nghĩ thông suốt điều gì đó, lại tinh thần đầy đủ đứng dậy, “Ta đi đây, không làm phiền ngươi đọc sách nữa.”

Hoàng Mân lúc này lại không muốn hắn đi, cái khí thế nói đi là đi, nói làm là làm trên người hắn là điều mà bản thân không có. Không biết có phải vì hắn vạm vỡ mà ra không, dù không nói gì, chỉ cần giáp mặt là biết người này đang sống, trên người hơi nóng bỏng rát, hắn dường như không biết mệt mỏi, có hứng thú với mọi thứ, dù bộ dạng lưu manh cũng không phải hung thần ác sát khiến người ta chán ghét.

Giao du với hắn hình như mình cũng có tinh thần và sức sống, dù hắn chỉ gõ cửa, cửa mở ra không khí trong nhà như thể đã sống lại.

Hoàng Mân tiễn hắn ra tận cửa, không nhịn được hỏi: “Vì sao sau tết không thấy ngươi đến nữa? Không sợ có người khác chen ngang cướp mất sao?”

“Hả? Nàng ấy biết tâm ý của ta không phải là được rồi ư?” Lời vừa nói ra hình như cũng thấy không đúng, chữa cháy nói: “Lúc đó trong nhà có việc, bận rộn không dứt ra được.”

“Vậy sau này ngươi còn đến chứ?”

Đồ Đại Ngưu nghe vậy dùng ngón tay cái quệt mũi, vẻ mặt ngạo nghễ, “Đến, chắc chắn phải đến, cưới về nhà rồi mới không đến nữa.”

“Được, vậy ta giúp ngươi để ý, ngươi đến nếu gọi không đáp có thể gõ cửa nhà ta.”

Đồ Đại Ngưu đảo mắt, vẻ mặt cười tươi từ chối, “Thôi đi, ta cầu hôn thê tử không thể để nam nhân khác xen vào, ngươi chuyên tâm đọc sách của ngươi là được rồi.”

Đồ Đại Ngưu cũng không nán lại thêm, bước nhanh rời đi, đi vòng qua chợ lại trở về trước quan nha, nhờ người gọi Cố Thanh ra.

“Đồ ca, sao giờ này lại đến? Cùng đi ăn cơm đi, ta mời huynh.”

“Được, đi ăn một bữa, nhưng ta mời ngươi, ta có việc muốn nhờ ngươi giúp.”

“Vậy bữa cơm này là huynh nên mời, huynh chờ một chút, ta vào chào hỏi huynh đệ cái đã.”

Vẫn là quán thịt dê đó, hai người ngồi ở góc nấu lẩu, Đồ Đại Ngưu cụng chén với Cố Thanh, bị cay đến nhăn răng, “Huynh đệ, ta có lời muốn nói thẳng đây, ta muốn nhờ ngươi rảnh rỗi thì đi ngõ Hậu Nha dạo một vòng, ngươi bận thì cứ để huynh đệ trong nha môn đi dạo một vòng, ngày khác ta đặt một bàn rượu thức ăn gửi đến cho các ngươi.”

“Hả? Ngõ Hậu Nhá khá yên tĩnh, ngay phía sau quan nha, ai có mắt đều không đến đó gây rối hay trộm cắp gì đâu.” Cố Thanh không nghĩ ra ngõ Hậu Nha có vấn đề gì, người thuê ở đó đều là vì an toàn mà đến, nhà vừa nhỏ vừa cũ, đa phần là sống một mình, lại gần quan nha, ai lại nghĩ quẩn đến đó gây chuyện?

“Ha ha, tẩu tử của ngươi ở đó, chính là người mà ngươi gặp trước tết, buổi sáng nàng ấy ra khỏi nhà sớm, bên phải là một nam nhân sống, bộ dạng không bình thường lắm.”

Cố Thanh nâng chén rượu kính một cái, “Cao kiến, ca, mắt nhìn của huynh thật tốt, nữ nhân đó dung mạo thật không chê vào đâu được, ta nghe nói nàng ấy còn là người biết chữ, bây giờ hình như còn đi làm phu tử, có tin tức rồi sao? Ta còn chờ uống rượu mừng của huynh đây.”

Vừa thấy Hứa Nghiên bị không ít người biết đến, Đồ Đại Ngưu giờ lòng như lửa đốt, trân châu có vết tì cũng đẹp và giá cao, người nghèo thấy thì phải liều mạng tranh đoạt, người giàu thấy cũng sẽ muốn nhặt lên thưởng thức.

Mà trước đây mình coi trân châu là đom đóm, chỉ mê dung mạo của nàng, lơ là con người nàng, khó trách nàng khinh thường mình, giống như hắn trước đây chướng mắt những cô nương kia, ghét hắn là kẻ vô lại nhưng lại ham gia nghiệp của hắn, đều không phải kẻ ngốc, lừa gạt người khác không thành công, ngược lại tự lừa mình quay mòng mòng, còn giữ bộ dạng bị hạ thấp phụ lòng.

Đồ Đại Ngưu cũng không uống rượu nữa, chỉ dặn dò Cố Thanh: “Huynh đệ, phải làm phiền ngươi rồi, đi ngõ Hậu Nha dạo một vòng, giúp ca canh chừng một chút, đừng để tẩu tử của ngươi bị người khác quấy rối, việc thành ca sẽ gửi cho ngươi một cái hồng bao lớn.”

“Được, chỉ như công sức đi tiểu, không tính là phiền phức, chỉ là huynh phải khẩn trương lên, không ít người đang hỏi thăm nàng ấy đấy, đoán chừng là nàng ấy đến đây còn chưa lâu, lại không đi mấy nhà tám chuyện, nhiều người không hỏi thăm được tin tức của nàng ấy, còn chưa kịp ra tay.”

Đồ Đại Ngưu đi trên đường quăng cỏ khô lung tung, thỉnh thoảng hét lớn một tiếng để xả khí nóng, “A, làm sao theo đuổi nương tử đây? Tặng thịt không vui, tặng sách mình không biết chọn, Hứa Nghiên lại biết chữ lại có thể kiếm tiền, kẻ l* m*ng ta mà cưới được nàng ấy cũng là tổ tiên phù hộ rồi. Ai da, may mà nàng ấy không có nhi tử, nếu không không cần nam nhân bản thân còn có thể nuôi sống cả nhà, vậy thì mình càng xong đời.”

Ngay buổi tối hôm đó về đến nhà, nhân lúc trời còn chưa tối, Đồ Đại Ngưu đào ra nửa cuộn tiền vàng trong nhà đi đến phần mộ tổ tiên, mãi đến khi trời tối mới về nhà, vẻ mặt buồn bã mới vơi đi đôi chút.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »