Hỗn Nguyên Thể được giải khóa nhờ dòng máu của Chu Ngải chính là Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả, một biến thể thiên về phía Trùng tộc.
Ghi chú của hệ thống hiển thị, Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả được cấu thành từ 5 bộ phận chính.
Một, Thân xác hoàn mỹ: Những quái thú đáng sợ hấp thụ đặc tính của Trùng tộc này sở hữu sức sống khiến người ta kinh ngạc. Lớp da của chúng cứng hơn thép nhưng không hề thiếu đi sự linh hoạt. Các tế bào sừng xếp chồng khít khao tạo thành cấu trúc đa tầng, biến thành lớp vật chất hữu cơ dày đặc, đủ sức sánh ngang với lớp giáp xương kinh hoàng của Lôi Thú, chịu được đòn tấn công từ pháo xung kích hồ quang 180mm của xe tăng công thành.
Hai, Tổ chức cường hóa: Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả không chỉ sở hữu cơ bắp mạnh mẽ của Trùng tộc, trong cơ thể còn ẩn chứa Hỗn chủng u năng cường đại. Tuy không thể phóng ra sóng xung kích u năng như Hỗn Nguyên Thể Hủy Diệt Giả, nhưng chúng có thể dùng nó để cường hóa các cơ quan nội tại. Những chiếc móng vuốt, hộp sọ, xúc tu và các cơ quan trọng yếu khác của chúng luôn tràn ngập u năng.
Ba, Cơ quan hủ hóa: Với Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả, nội tạng hoàn toàn là vật thừa thãi. Chúng có thể dùng u năng thúc đẩy sản sinh một loại dung dịch hòa tan, làm hủ hóa nội tạng, biến chúng thành một dạng dịch thể dính nhớp chứa nhiều loại độc tố. Khi gặp kẻ địch, chúng sẽ phun ra dịch thể này để đầu độc mục tiêu hoặc hạn chế khả năng di chuyển của đối phương.
Bốn, Xúc tu cảm ứng: Những chiếc xúc tu đung đưa phía sau lưng chính là bộ phận cảm ứng, có thể không ngừng phát ra các xung u năng để dò tìm những mối đe dọa tiềm tàng hoặc các dao động năng lượng ở mức cực thấp.
Năm, Bản năng thôn phệ: Là một loại vũ khí, Hỗn Nguyên Thể không có ý thức tự chủ, chỉ giữ lại tư duy chiến đấu đơn giản. Tuy nhiên, Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả là một ngoại lệ, nó có thể thông qua việc thôn phệ tinh hoa sinh mệnh của các đơn vị sinh học để chữa lành vết thương, phục hồi cơ quan bị hỏng hoặc bổ sung u năng.
Giá chế tạo của Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả là 1000 tinh thể và 500 khí gas, chiếm 5 đơn vị dân số. Về kỹ năng, chúng có "Dịch nhờn co rút", "Thôn phệ DNA" và "Đơn vị dò tìm". Hai cái đầu là kỹ năng chủ động, "Dịch nhờn co rút" dùng để giảm mạnh khả năng di chuyển của mục tiêu, "Thôn phệ DNA" đơn giản là hút máu, nhưng chỉ có tác dụng với các mục tiêu sinh học. "Đơn vị dò tìm" là kỹ năng bị động, dùng để phát hiện các đơn vị tàng hình trong tầm nhìn.
Khác với Hỗn Nguyên Thể Hủy Diệt Giả, Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả chỉ có thể tấn công đơn vị mặt đất, không thể tấn công mục tiêu trên không. Tuy nhiên, trong game, tên này là một "bình máu" di động với lượng sinh mệnh lên tới 1000, cao gấp đôi Lôi Thú.
Trong thực tế, có lẽ Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả không quá uy mãnh như trong game, ít nhất là về kích thước, nó không thể sánh với những gã khổng lồ như Lôi Thú. Sức mạnh của nó chủ yếu thể hiện ở khả năng tận dụng u năng.
Không có nghĩa là kích thước nhỏ thì sức chiến đấu sẽ yếu. Viên đạn rất ngắn nhưng có thể tiễn một con voi về chầu trời, Cuồng Nhiệt Giả dù thấp bé vẫn có thể kết liễu Lôi Thú, đạo lý này cũng áp dụng tương tự cho Hỗn Nguyên Thể.
Sự xuất hiện của Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả giúp các đơn vị mặt đất trở nên phong phú hơn, khiến lựa chọn của anh đa dạng hơn. Tuy nhiên, có một vấn đề khiến anh rất buồn bực: căn cứ thứ tư không có giới hạn dân số cao như ba tộc kia. Thay vì bắt đầu với 1000 dân số, nó chỉ có 200, y hệt như chế độ trong game.
Nói cách khác, nếu dùng toàn bộ dân số để sản xuất Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả, tối đa chỉ có thể có 40 con.
Đối với kết quả này, anh rất cạn lời và bất lực, chỉ biết ngậm ngùi chấp nhận vì không thể chống lại uy quyền của "chị Logic".
Đúng lúc này, Emma vốn im lặng bỗng lên tiếng: "Chỉ huy, phát hiện một thay đổi bên trong căn cứ Trùng tộc."
"Hửm?" Anh nhớ mình vừa kiểm tra căn cứ Trùng tộc xong, không phát hiện yếu tố mới nào.
Mang theo bao thắc mắc, anh lại một lần nữa chìm ý thức vào căn cứ Trùng tộc, kiểm tra lại danh sách kiến trúc của công nhân, vẫn không thấy gì mới.
Thay đổi mà Emma nói rốt cuộc là gì?
Anh chợt liếc thấy một thứ mình đã lãng quên, và cuối cùng cũng hiểu ra thay đổi đó là gì.
Gần khu vực tổ chủ có một cái kén, vì chưa trưởng thành nên anh không để ý. Lúc này nhìn kỹ mới thấy vân trên kén đã rõ ràng hơn, kích thước cũng phình to ra một vòng, nhịp đập cũng gấp gáp và mạnh mẽ hơn. Tin rằng chỉ cần một hai lần nữa là nó sẽ hoàn toàn chín muồi.
"Đó sẽ là thứ gì nhỉ? Thật đáng mong đợi."
Trong lúc kiểm tra yếu tố mới, anh đã đi tới bên ngoài phòng giam giữ kẻ mạo danh Valentine. Do dự một chút, anh gọi Egon Stetmann đến bên cạnh rồi mới mở cửa bước vào.
Trong phòng có một chiếc giường, một bàn máy tính đa năng, một phòng vệ sinh, thậm chí còn rộng rãi hơn ký túc xá đôi của thủy thủ đoàn bình thường. Nehemiah thường hay càm ràm rằng nhốt người ở căn phòng thế này đâu phải trừng phạt, mà là đi nghỉ mát, khiến anh ta cũng muốn phạm lỗi để được vào đây nghỉ ngơi vài ngày.
Đèn huỳnh quang chiếu sáng căn phòng, tỏa ra thứ cảm giác lạnh lẽo. "Valentine" ngồi sau bàn máy tính đa năng, dùng tay lật từng lá bài điện tử, so điểm với đối phương.
Sau khi Bạch Hạo ném hắn vào phòng, hắn đã cắt đứt kết nối giữa bàn máy tính với thế giới bên ngoài, nên hắn chỉ có thể dùng các chương trình nhỏ tích hợp để giải khuây. Mặc dù Đường Phương lấy ra cái xác thứ hai của người Epsilon khiến hắn hơi bất ngờ, nhưng hắn không cho rằng gen của thực thể thôn phệ loại E trong cơ thể Chu Ngải sẽ dễ dàng bị gen Epsilon khuất phục. Những gì Đường Phương làm cũng chỉ là kéo dài thêm vài ngày, cưỡng ép duy trì sự sống cho cô ta mà thôi.
Thực ra lùi một bước mà nói, dù họ may mắn cứu sống được Chu Ngải, hắn cũng không cảm thấy mình chịu thiệt, vì hắn đã giết được Valentine thật. Một mạng đền một mạng, rất công bằng.
Đường Phương đi tới trước bàn máy tính của hắn, hắn thậm chí không buồn ngẩng đầu lên, thản nhiên lật bài của mình. Vận may không tệ, 21 điểm... thắng tuyệt đối.
"Tâm trạng của ngài tốt thật đấy, ngài Hội viên thứ 9." Người lên tiếng là Egon Stetmann.
Nhà khoa học kỳ quặc này không hứng thú với thực thể thôn phệ, nhưng lại rất quan tâm đến việc Bullwer mượn thân xác Valentine để tái sinh, muốn tìm hiểu xem rốt cuộc hắn đã làm điều đó như thế nào.
Từ điểm này có thể thấy, Hội đồng Tối cao không chỉ có thực thể thôn phệ và chiến hạm hỗn hợp là át chủ bài, mà nghiên cứu trong lĩnh vực não bộ con người còn vượt xa cả "Vũ trang Thượng đế".
Noah có thể tẩy sạch ký ức của một người, tái tạo lại thế giới quan. Còn vị Hội trưởng bí ẩn kia lại có thể trong thời gian rất ngắn biến một người thành thế thân của kẻ khác.
Đường Phương cũng rất chấn động về điều này. Nhớ lại thời kỳ Cách mạng Xanh, Hội đồng Tối cao còn chưa có thủ đoạn này, không ngờ cuộc tấn công của Long Ngữ Giả không những không tiêu diệt được họ, mà trong mười mấy năm ẩn mình, họ còn phát triển ra những công nghệ sinh học không tưởng hơn.
Kẻ mạo danh Valentine nhìn AI trong game chuyển số tiền cược của đối thủ vào tài khoản của mình, lúc này mới không nhanh không chậm nhấn nút tạm dừng, ngẩng đầu nhìn hai người trước mặt.
"Nếu đổi lại là anh, tâm trạng cũng sẽ tốt như vậy thôi."
Chết đi sống lại; đại thù được báo; còn truyền được nhiều thông tin về Đường Phương về tổng bộ; hắn đương nhiên có lý do để vui mừng.
Trong mắt Đường Phương, những dữ liệu mà Bullwer có được từ ký ức của Valentine đúng là có giá trị, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức có giá trị, chưa đến mức quý báu. Ví dụ như, Hội đồng Tối cao biết anh có nơi báu vật như "Vùng đất thất lạc" thì đã sao? Không có bản đồ sao chi tiết, người ngoài căn bản không thể vào được. Mà bản đồ sao đó chỉ tồn tại trong Trung tâm chỉ huy quỹ đạo sao, ngay cả trên tàu "Sao Mai" cũng không có. Giống như việc ông J và Athena không biết Phương chu hiện đang ở đâu, một người cẩn trọng như anh sao có thể không phòng bị mà đặt thứ liên quan đến an nguy của đại bản doanh ra ngoài sáng.
Lùi vạn bước mà nói, dù có vào được, người của Hội đồng Tối cao cũng khó lòng kích hoạt được những thiết bị đó. Còn về tàn tích chiến hạm Epsilon, đối với Hội đồng Tối cao vốn đã sở hữu chiến hạm hỗn hợp, hiển nhiên sẽ không có sức hấp dẫn quá lớn.
Ngay cả khi họ tiết lộ những thông tin này ra ngoài, với thực lực hiện tại của anh, anh cũng không sợ lực lượng quân sự của các quốc gia chủ quyền. Ngoài việc tạo thế cho "Đúc tạo Sao Mai", nó sẽ không mang lại bất kỳ ảnh hưởng tiêu cực nào.
Hơn nữa, làm như vậy, Tinh Minh, Liên bang Charles, Cộng hòa Doranks sẽ càng phải chỉnh đốn thái độ, không còn dám mơ tưởng dùng sức mạnh quốc gia để áp bức anh, ngược lại sẽ ưu tiên tài nguyên cho "Đúc tạo Sao Mai", tăng cường giao lưu và hợp tác trên phương diện kỹ thuật.
Thêm nữa, Hội đồng Tối cao là tổ chức thế nào thì ai cũng biết, có bao nhiêu người tin vào lời của họ? Đừng nói là các quốc gia dân chủ như Tinh Minh, ngay cả chính phủ cường quyền như Monya cũng sẽ không tin hoàn toàn.
Vì vậy, anh tin ngài Hội trưởng chắc chắn sẽ không ngốc nghếch đến mức đi kể những chuyện này cho người khác.
Tất nhiên, những gì Bullwer làm không phải là không có ảnh hưởng tiêu cực, ví dụ như thực lực của Bạch Hạo, thực lực của anh, thực lực của Freya, thực lực của "Tàu Xích Thiên Sứ", thực lực của "Tàu Quyền Thiên Sứ"... những thứ này đều sẽ bị Hội đồng Tối cao nắm bắt.
Nếu đổi lại là một tổ chức như "Vũ trang Thượng đế", bị thế lực thù địch biết rõ thực lực quân sự, kết cục chắc chắn sẽ rất thảm hại. Chỉ là Bullwer không biết, những gì trong não Valentine chỉ là sức mạnh mà anh phơi bày ra ánh sáng. Chỗ dựa thực sự của anh ngay cả Claire còn không rõ, huống chi là lão già say mê khoa học sinh học kia.
Hắn chắc chắn không biết tàu khoa học và tàu tuần dương lớp Minotaur đã được giải khóa, "Đúc tạo Sao Mai" đã có hạm đội hải quân thực sự của riêng mình. Hắn chắc chắn không biết tàu Hư Không Huy Quang đã được giải khóa, nếu hắn liều mạng tế hiến tất cả đơn vị mặt đất của Thần tộc, dù Hội viên thứ sáu tái sinh, chiến hạm hỗn hợp Chân Lý tái hiện, anh cũng tự tin đưa đối phương về địa ngục. Hắn chắc chắn không biết Hỗn Nguyên Thể Cướp Đoạt Giả đã được giải khóa. Là một loại Hỗn chủng u năng vượt lên trên u năng Trùng sào, u năng Hư không, u năng Tịnh hóa, liệu thực thể thôn phệ có cách nào biến chúng thành của mình không? Hắn chắc chắn không biết, khi Antley thu thập nguyên tố không từ các kho của phe phái mới, hệ thống biến chúng thành tài nguyên khí gas, Abathur sẽ xuất hiện trong vũ trụ này, giúp bầy Trùng có được linh hồn.
Valentine có quá nhiều điều không biết, cho nên, sự đắc ý của Bullwer trong mắt anh chỉ là trò hề của một gã hề, rất buồn cười, không hề đáng thương.
Đường Phương kéo một chiếc ghế bên cạnh, ngồi xuống đối diện hắn, làm ngơ vẻ đắc ý trên mặt Bullwer, nói: "Nếu tôi đoán không lầm, Valentine là vì tự ý kết nối với Cây Thần kinh nên mới bị anh thừa cơ chiếm đoạt thân xác."
Điều này không có gì để chối cãi, kẻ mạo danh Valentine gật đầu: "Ta chỉ hơi tiết lộ vài thông tin không tốt về 'Đúc tạo Sao Mai', lão già đó liền vội vàng nhảy vào bẫy, nghĩ lại thật nực cười... Nhưng cũng có thể thấy lão ta 'yêu' anh sâu đậm đến mức nào, ha ha ha ha..."
Bullwer cười rất đắc ý, trong mắt hắn, cuộc đời của Valentine thực ra là một trò cười. Không con cái, không vợ, không người thân, chỉ có một trái tim không tiếc hiến dâng mạng sống cho sự nghiệp khoa học, là một kẻ đáng thương coi khoa học là tín ngưỡng, là tất cả. Không... phải nói là một kẻ đáng thương bị khoa học nô dịch.
Kẻ đáng thương không biết rằng, những nghiên cứu đó, những lý thuyết đó, trước mặt các thế lực như "Vũ trang Thượng đế" và Hội đồng Tối cao, cũng giống như sự khác biệt giữa sinh viên đại học và học sinh cấp hai. Dù hắn có tốn bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tâm sức, cũng không thể trở thành nhà khoa học vĩ đại đủ sức thay đổi tiến trình văn minh nhân loại.
Sắc mặt Đường Phương hơi khó coi. Anh vốn tưởng Valentine không nghe lời khuyên, phạm vào thói xấu độc đoán, nên mới lén lút chui vào Cây Thần kinh, bị Bullwer nắm lấy cơ hội chiếm đoạt thân xác.
Hóa ra không phải vậy, là Bullwer cố tình giăng bẫy, dùng thông tin liên quan đến thái độ của Hội đồng Tối cao đối với "Đúc tạo Sao Mai" để dụ dỗ Valentine. Lão già đơn thuần đầu óc chỉ toàn công việc nghiên cứu, không hiểu sự hiểm ác của thế gian, vì tương lai của "Đúc tạo Sao Mai" mà mạo hiểm đi vào bên trong Cây Thần kinh, cuối cùng bị hãm hại.
Nói cách khác, Valentine không phải chết vì cái gọi là nghiên cứu khoa học, mà là vì bảo vệ anh, bảo vệ "Đúc tạo Sao Mai" mà hiến dâng mạng sống.
Cảm xúc yêu hận đan xen vẫn luôn quanh quẩn trong lòng anh bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự cảm động và đau lòng.
Nếu Bullwer không quan trọng, không có giá trị, có lẽ anh đã rút lưỡi dao u năng ra, tiễn gã cướp đi mạng sống của lão già này xuống địa ngục rồi.
Egon Stetmann nói: "Tôi rất tò mò, anh đã dùng thông tin gì để dụ lão vào Cây Thần kinh vậy."
"Tôi nói anh có tin không?"
Egon lắc đầu: "Không."
Hắn nói: "Vậy tôi cần gì phải tốn lời."
Egon hỏi tiếp: "Tôi rất tò mò, sau khi anh chiếm đoạt thành công thân xác của Valentine, tại sao không rời khỏi tàu 'Tọa Thiên Sứ' ngay lập tức, mà lại muốn trả thù Đường Phương, điều này chẳng lẽ quan trọng hơn cả mạng sống của anh sao?"
Vừa nãy Anh Lạc cũng hỏi câu tương tự, câu trả lời của Bullwer là vì trả thù. Đường Phương đã cướp đi tất cả của hắn, hắn cũng phải hủy hoại cuộc sống của Đường Phương. Điều này rất công bằng.
Lần này, lời giải thích của Bullwer chi tiết hơn: "Sống sót thì đã sao? Mất đi thân xác ban đầu đồng nghĩa với mất đi thân phận và địa vị. Anh nghĩ Hội trưởng sẽ lãng phí 'Hạt máu' thứ hai cho một kẻ thất bại sao? Đường Phương hủy hoại tương lai của ta, ta cũng phải hủy hoại tương lai của hắn, cả tình yêu nữa... Đây chính là cái giá phải trả khi đối đầu với ta."
Hắn không hề có sự khoáng đạt của việc được tái sinh, mà mang theo sự thù hận và oán độc quay trở lại nhân gian.