"Đội lái, đổi hướng, mục tiêu là 'Tọa Thiên Sứ'... Ta phải khiến hắn phải hối hận!" La Tư Gia gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay nắm chặt khẩu súng run lên bần bật, như thể đang đau đớn vì quyết định vừa rồi.
Cho đến giây phút này, hắn mới thực sự nhận ra sai lầm lớn nhất của mình và Y Lỵ Sa Bạch – đó là đặt Henrietta lên hàng đầu, còn Hạm trưởng Đường đứng thứ hai. Kỳ thực, nếu suy ngẫm kỹ, việc Đế quốc Mông Á và Đế quốc Tô Lỗ cam tâm từ bỏ một phần lợi ích để lôi kéo Vương quốc Liên hiệp Tu Lan Khắc tạo thành liên minh công thủ, ngoài việc đối phó với sự đe dọa từ Tinh Minh, Liên bang Tra Nhĩ Tư và Cộng hòa Đa Lan Khắc, thì việc tiêu diệt "Thần Tinh Chú Tạo" cũng là một nội dung quan trọng của hiệp ước. Điều này đủ cho thấy Sái Y A Bố Lặc Lặc và Kha Nhĩ Khắc Lạp Phu Tư Đồ Nhĩ Đạt coi trọng Hạm trưởng Đường đến mức nào.
Dù là Tán Ca Uy Nhĩ hay Y Lỵ Sa Bạch, tất cả đều bị cục diện do sự đấu đá nhiều năm giữa hai phái cũ và mới của Vương quốc Liên hiệp Tu Lan Khắc làm cho mê muội. Họ sa lầy vào đấu tranh chính trị trong nước không thể rút ra, không nhìn thấu tình hình quốc tế, thậm chí là xu thế tương lai, từ đó bỏ qua các yếu tố vĩ mô và sức mạnh của thời đại.
Hắn đã bại, bại rất thảm hại, nên mới nhận ra điều này, chỉ tiếc là đã quá muộn.
La Tư Gia ngẩng đầu quét nhìn những chiến hạm còn lại của "Chiến Tranh Chi Tử", năm ngón tay phải gõ một dòng chữ ngắn gọn lên mô-đun truyền tin của bàn chỉ huy tác chiến, chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Ngươi sai rồi."
Tin nhắn này gửi cho Y Lỵ Sa Bạch, hắn biết, Vương hậu điện hạ nhất định sẽ hiểu.
Trơ mắt nhìn hạm đội của mình bị kẻ địch tiêu diệt từng chiếc một, cảm giác đó chẳng ai có thể dễ chịu nổi.
Trên mặt La Tư Gia không thấy bi thương, cũng không thấy phẫn nộ, chỉ có sự kiên định và quyết tuyệt. Hắn hiểu rất rõ về "A Ba Phỉ Tư", thậm chí còn hiểu sâu hơn cả Tôn Diệu Vũ.
"A Ba Phỉ Tư" không sở hữu Ngân Hà Hộ Thuẫn như "Kính Quang". Máy phát hộ thuẫn của người Y Phổ Tây Long không phải là cải trắng ngoài chợ, có tiền là mua được, cũng chẳng phải thứ ai muốn là có. Henrietta có thể kiếm được, không có nghĩa là Tán Ca Uy Nhĩ cũng làm được.
Mặc dù "A Ba Phỉ Tư" không có máy phát hộ thuẫn của người Y Phổ Tây Long để dựng lên lớp chắn năng lượng, nhưng phần thân chính của nó được đúc từ những chiến hạm đổ nát của người Y Phổ Tây Long. Việc chống đỡ vài loạt pháo laser hay pháo plasma hoàn toàn không thành vấn đề. Vì thế, hắn mới có đủ tự tin để nghiền nát lớp vỏ của "Kính Quang", sau đó dựa vào số lượng chiến hạm đông đảo dưới quyền để quyết định xem nên tiễn đám người Henrietta xuống địa ngục, hay tiến hành đổ bộ bắt sống con cháu của Nhiếp chính vương điện hạ.
Nhưng đối mặt với vô số pháo đài vàng bên ngoài "Tọa Thiên Sứ", sau khi chứng kiến chúng đối xử với hạm đội dưới quyền mình ra sao, hắn không còn tự tin nữa. Hay nói đúng hơn, hắn khẳng định chắc chắn rằng, dù "A Ba Phỉ Tư" là một chiến hạm bán di tích, sở hữu lớp giáp có thể chống lại vũ khí uy lực lớn, cũng không thể ngăn cản sự tấn công liên tục của những pháo đài photon kia. Chúng quá nhiều, nếu nói chiến hạm bên phía "Dạ Lưu Ly" là vũ trang đến tận răng, thì "Tọa Thiên Sứ" chính là vũ trang đến tận lông mũi, hơn nữa uy lực cực lớn, vượt xa các loại vũ khí năng lượng trên hạm do con người chế tạo.
Hắn biết "Tọa Thiên Sứ" có khả năng tiêu diệt "A Ba Phỉ Tư" của mình, đồng thời cũng tự tin có thể tiêu diệt "Tọa Thiên Sứ". Bởi hắn biết rõ "Tử Vong Hình Cụ" mạnh mẽ đến mức nào. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc đó quá lớn, lớn đến mức không thể chấp nhận được.
Kỳ thực, ngay cả hạm trưởng của "A Ba Phỉ Tư" là Tôn Diệu Vũ cũng không biết sự kinh hoàng thực sự của "Tử Vong Hình Cụ", chỉ có hắn và Tán Ca Uy Nhĩ mới rõ, và cũng chỉ có hai người họ mới có thể thực sự kích hoạt món vũ khí này.
Đối với một người thực hiện lòng trung thành đến cùng, việc đưa ra một lựa chọn phù hợp với bản thân không phải là khó.
Vì vị quân vương mà hắn thề trung thành, vì tương lai của quốc gia này, vì lý tưởng của bản thân, hắn quyết định phải làm như vậy. Và chỉ có thể làm như vậy.
Trong suốt quá trình phát sinh vấn đề, suy nghĩ cách giải quyết và đưa ra quyết định, La Tư Gia Lợi Đốn chưa bao giờ nghĩ đến vợ con mình. Giống như việc hắn chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của họ.
Hắn đã dâng hiến tất cả cho Tán Ca Uy Nhĩ, cho quốc gia này.
"A Ba Phỉ Tư" đột ngột đổi hướng khi chỉ còn cách "Kính Quang" hơn mười cây số, động cơ mở hết công suất, bộ đẩy phía đuôi phun ra luồng lửa như rồng, mũi tàu nghiêng sang một bên, đuôi tàu chệch đi, hướng thẳng tới vị trí của "Tọa Thiên Sứ".
La Tư Gia đã hạ quyết tâm phải tiêu diệt Đường Phương, không tiếc đánh cược tất cả của bản thân vào đó.
Tuy nhiên, có một điều hắn không biết, Hạm trưởng Đường không hề bước lên "Kính Quang". Chiếc tàu con thoi vừa tiến vào cảng kín dưới đáy "Tọa Thiên Sứ" kia, bên trong ngồi là Bạch Hạo, không phải Đường Phương.
Mục tiêu của vị Thượng tướng này, tựa như một bàn tay ma quỷ ẩn mình trong bóng tối.
Kỳ thực, người đang chi phối cục diện chiến trường trong và ngoài Ca Bố Lại Thác – Hạm trưởng Đường Phương – lúc này đang đau đầu vì một việc.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể phá giải hệ thống Lò Lửa của Thượng Đế Vũ Trang?
Từ căn cứ nghiên cứu Cát Phổ Tái Nhĩ đến phân bộ Thượng Đế Vũ Trang tại Na Tái La, những trải nghiệm trước đây cho hắn biết rằng, Emma hoàn toàn không có cách nào giành quyền kiểm soát các thiết bị liên quan trước khi AI trung tâm của hệ thống Lò Lửa xóa sạch dữ liệu quan trọng lưu trữ trong cơ sở dữ liệu.
Hắn thực sự rất muốn có được dữ liệu lưu trữ trong chiếc siêu máy tính lượng tử cao tới 18 tầng lầu trước mặt này.
"Chỉ huy, ta không có cách nào vượt qua hệ thống Lò Lửa để giành quyền truy cập vào cơ sở dữ liệu. Ngài nên giải quyết Y Lỵ Sa Bạch trước, thay vì lãng phí thời gian ở đây." Giọng nói của Emma vang lên trong tâm trí, không phải là gợi ý, mà giống như một lời đả kích hay mỉa mai hơn.
Nếu "cô ấy" là con người, chắc chắn sẽ không thẳng thắn như vậy, không nói rõ ràng với người khác rằng mình không làm được, và khuyên người ta đừng lãng phí thời gian ở đây.
Đường Phương không có tâm trí để đôi co với "cô ấy". Chiếc siêu máy tính trước mặt kia giống như một mỹ nữ khỏa thân trút bỏ mọi xiêm y, tỏa ra sức quyến rũ vô tận và hương thơm ngọt ngào, đang phát ra lực hấp dẫn chí mạng đối với hắn.
Tiểu thư Emma – người vẫn luôn theo dõi sát sao các chỉ số sinh lý của chủ nhân – có chút nghi hoặc, tại sao cảm xúc của hắn lại biến động dữ dội như vậy, nhịp tim còn cao hơn cả những lúc chiến đấu trước đây. Vì thế, cô tự nhiên hỏi câu hỏi đó, và tái khẳng định rằng việc hắn làm sẽ không mang lại thay đổi gì, nhiệm vụ cấp bách lúc này là bắt hoặc tiêu diệt Y Lỵ Sa Bạch để kết thúc trận chiến sớm nhất có thể.
Đường Phương đáp lại "cô ấy" một câu: "Ngươi biết cái rắm!"
Nói xong, hắn nhận ra mình nói thế có chút vô lý, lại sợ tiểu thư Emma thực sự nói với hắn rằng "cô ấy" đúng là biết cái rắm, thậm chí có thể thu thập đủ thông tin từ lượng khí thải mỗi ngày của Hạm trưởng đại nhân, ví dụ như bữa tối ăn gì, hấp thụ tốt không, đường ruột có bệnh gì... đại loại như vậy.
Tóm lại, con người không thể chấp nhặt với máy móc, đó hoàn toàn là tự chuốc lấy phiền phức.
Thế là, Hạm trưởng đại nhân thông minh vội vàng chuyển chủ đề, hỏi: "Đây là đâu?"
Emma đáp: "Lỗ Ba Ngải, hành tinh thứ bảy của Khắc Cáp Nặc Tư."
Đường Phương lại hỏi: "Thứ phía trước là gì?"
"Máy tính trung tâm của hệ thống Brionac."
Hệ thống Brionac chính là cái tên mới mà Tán Ca Uy Nhĩ đặt cho hệ thống Longinus hàng nhái.
So với việc gợi lại ký ức về hệ thống Longinus, hắn hy vọng người khác nhớ đến cái tên đặc thù của hệ thống vũ khí này, sợ hãi nó, kính ngưỡng nó và ca tụng nó.
Chỉ tiếc là trong mắt Đường Phương, đây hoàn toàn là hành động "vẽ rắn thêm chân", thừa thãi.
Brionac là ngọn giáo ma nổi tiếng của thần tộc Đa Nỗ, do thần ánh sáng và mặt trời Lỗ Cách Mạch Khắc Ngải Tác Luân trong thần thoại Celtic nắm giữ, còn có tên là "Oanh Chi Ngũ Tinh". Tương truyền, ngọn giáo này dù đối mặt với kẻ địch xa xôi thế nào cũng có thể bắn ra ánh sáng chết chóc.
Nhưng dù Tán Ca Uy Nhĩ có dùng cái tên nào để đóng gói nó, bản chất của nó vẫn là sự tái hiện của hệ thống Longinus. Giống như một kẻ giấu tên, thay đổi biệt danh có thể xóa bỏ quá khứ sao?
Ở điểm này, Quốc vương bệ hạ quả thực ngây thơ đến mức nực cười.
Đúng vậy, vị trí hiện tại của hắn không phải là quân cảng Lôi Âu ở không phận gần Ca Bố Lại Thác, mà là quỹ đạo cao của hành tinh Lỗ Ba Ngải, hành tinh thứ bảy của Khắc Cáp Nặc Tư, nơi đặt thiết bị không gian khổng lồ chứa hệ thống Longinus hàng nhái... không, là hệ thống Brionac.
Sau khi từ biệt Henrietta, Ngải Lâm Na và những người khác, hắn đã bóp nát chiếc thẻ tín hiệu truyền tống lấy được từ tay ông J, thuận lợi đến quân cảng Lôi Âu. Nhưng hắn không dừng lại đó quá lâu, vì hắn phát hiện Y Lỵ Sa Bạch đã biến mất, còn Thái Luân cũng đã đến quân cảng nơi hạm đội độc lập Sư Tâm Vương đóng quân để hội quân với các hoàng tử. Sau khi La Tư Gia Lợi Đốn dẫn "Chiến Tranh Chi Tử" rời đi, toàn bộ quân cảng Lôi Âu chỉ còn lại vài mống quân, hoàn toàn không ảnh hưởng đến cục diện.
Ngay lúc hắn đang không hiểu chuyện gì xảy ra, không đoán được Y Lỵ Sa Bạch đang giở trò gì, thì Bái Luân – người phụ trách chỉ huy chiến trường mặt đất ở Ca Bố Lại Thác – nhận được một tin báo không mấy đáng tin cậy. Để thận trọng, ông đã báo cáo tin này cho Đường Phương, hỏi xem nên đánh giá độ chân thực của nó thế nào.
Nội dung tin báo đó rất đơn giản: "Cẩn thận Lỗ Ba Ngải".
Hắn hiểu rất rõ, Lỗ Ba Ngải không phải là một người, mà là một hành tinh.
Ở Lỗ Ba Ngải có gì? Đáng để một người nào đó gửi tin nhắc nhở hắn? "Người nào đó" là ai? Là tai mắt của Henrietta cài trong phái mới sao?
Đối mặt với cục diện hiện tại, không có đủ thời gian để hắn triển khai công tác điều tra. Trong quá trình kiểm tra hồ sơ xuất nhập cảnh của tàu thuyền tại quân cảng Lôi Âu thời gian gần đây, quả thực phát hiện vài chiếc tàu không thuộc "Chiến Tranh Chi Tử" đã rời đi. Theo hình ảnh từ cảm biến bên ngoài trạm không gian, trong đó có vài chiếc đang hướng tới vị trí của Lỗ Ba Ngải.
Dù sao Y Lỵ Sa Bạch và Thái Luân không ở quân cảng Lôi Âu, bất kể là chiến trường mặt đất ở Ca Bố Lại Thác hay phía "Tọa Thiên Sứ", hắn đều đã sắp xếp thỏa đáng. Hắn quyết định tin vào tin báo đó, đi một chuyến đến Lỗ Ba Ngải.
Bái Luân lo lắng đây là một cái bẫy, nhưng Đường Phương không nghĩ vậy, vì đám người Y Lỵ Sa Bạch hoàn toàn không biết hắn đã chia tay Henrietta, cũng không đến "Tọa Thiên Sứ", mà chọn cách hành động đơn độc kiểu ám sát.
Điểm xuất phát của tin báo đó có lẽ là muốn nhắc nhở "Tọa Thiên Sứ" hoặc "Kính Quang" hãy cẩn thận với Lỗ Ba Ngải, là một lời nhắc nhở thiện chí chứ không phải âm mưu bẫy rập gì.
Sau đó, hắn lên tàu vận tải hành động đặc biệt rời khỏi quân cảng Lôi Âu, vòng qua phong tỏa của hạm đội độc lập Sư Tâm Vương, tiến vào không phận gần Lỗ Ba Ngải, và nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Trên quỹ đạo không gian của hành tinh này, một thiết bị không gian hình xoắn ốc khổng lồ có đường kính hàng ngàn cây số đang tỏa ra sóng năng lượng gây chấn động. Ngay phía dưới nó là bầu khí quyển Lỗ Ba Ngải đang cuộn trào như sôi sục, vô số dòng chảy nóng bỏng cuồn cuộn trên bề mặt hành tinh, tạo nên những luồng khí nóng kinh thiên động địa, khiến hành tinh vốn dĩ khá bình lặng khi nhìn từ không gian này rơi vào bất ổn.
Thông qua những tầng mây dày mỏng khác nhau, có thể thấy những cơn bão sấm sét kinh hoàng đang lan tỏa ở không phận phía dưới thiết bị không gian hình xoắn ốc, khiến các khối khí tối tăm bị thắp sáng hết lần này đến lần khác dưới mạng lưới điện, rồi lại vỡ vụn.
Nhìn từ xa không thấy gì, nhưng càng đến gần mục tiêu, cảm giác càng thêm chấn động.
Vô số ion hydro và heli hình thành dưới áp suất cao theo hình xoắn ốc đi xuống, đâm thẳng vào sâu trong Lỗ Ba Ngải, đi lên theo quỹ đạo cấu tạo từ vật liệu đặc biệt, tiến vào bộ phận kiềm tỏa từ tính và khoang chỉnh lưu ở chính giữa thiết bị không gian đó, hội tụ thành một luồng năng lượng đủ để hủy diệt trời đất.
Đường Phương không trực tiếp lái tàu vận tải hành động đặc biệt tới đó, mà đổi sang chiến cơ U Linh nhỏ hơn để tránh bị các chiến hạm trinh sát cấp "Mắt Thượng Đế" và các trạm radar lớn nhỏ dày đặc ở không phận quanh Lỗ Ba Ngải phát hiện.
Nhưng ngay khi chiến cơ U Linh đang lướt đi với tốc độ thấp để tiếp cận không phận nơi đặt thiết bị không gian khổng lồ, hệ thống phun ở đỉnh thiết bị phát ra sóng năng lượng cực lớn. 10 giây sau, một dòng sông ánh sáng xuyên thủng hư không, chiếu sáng không phận xung quanh, lao đi xa tít tắp, chìm vào không gian u tối điểm xuyết những vì sao ở cuối tầm mắt.
Theo suy đoán của Emma, mục tiêu của dòng sông ánh sáng đó có lẽ là quân cảng Đái Cao Lạc nằm giữa lưới chặn warp tầng thứ nhất và tầng thứ hai. Nơi đó đang diễn ra một trận hải chiến không gian quy mô trung bình, một nửa hạm đội hiệp phòng thuộc phái cũ đang đánh cho hạm đội liên hợp gồm hạm đội tận thế, cảnh sát biển và bộ phận chấp pháp hải quan tan tác.
Đối mặt với mức độ tấn công này, có thể tưởng tượng được kết cục của nửa hạm đội hiệp phòng kia sẽ ra sao.
Gần như ngay lập tức, hắn nhớ đến hệ thống Longinus nổi tiếng của Ngân Ưng Đoàn, và cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa thực sự của tin báo đó. Người bí ẩn kia muốn hắn cẩn thận với hệ thống Longinus hàng nhái, chứ không phải Lỗ Ba Ngải.
Đối mặt với mức độ tấn công này, dù "Tọa Thiên Sứ" là một chiến hạm Y Phổ Tây Long hoàn chỉnh, sở hữu phương thức phòng thủ mạnh mẽ như Tinh Quang Hộ Thuẫn, cũng tuyệt đối không thể chống đỡ nổi.
Xem ra, Y Lỵ Sa Bạch không hề trốn đến một nơi bí mật như hắn đoán, để điều khiển từ xa hạm đội thuộc phái mới của hệ thống sao Khả Cáp Nặc Tư. Khả năng lớn nhất là cô đã đến thiết bị không gian tại Lỗ Ba Ngải, kích hoạt cỗ siêu pháo vô địch này, coi nó là vũ khí sát thủ để đối phó với phái cũ.
Uy lực một phát pháo, hủy diệt một quân cảng, cộng thêm hàng trăm chiến hạm.
Cảnh tượng như vậy sẽ gây áp lực tâm lý lớn đến mức nào cho những người thuộc phái cũ, có thể tưởng tượng được.
Nửa hạm đội hiệp phòng chỉ là công cụ để Y Lỵ Sa Bạch "giết gà dọa khỉ", phô trương vũ lực. Nếu Henrietta và thuộc hạ vẫn mê muội, ngoan cố chống cự, quân cảng Tái Tư do Tư Lợi Phân trấn giữ sẽ là mục tiêu tấn công tiếp theo của hệ thống Longinus hàng nhái.