Đối với họ, hiện tượng này gần như là thần tích, nhưng đối với Đường Phương mà nói thì lại vô cùng đơn giản. Bởi ngay khoảnh khắc Athena nảy sinh sát ý, anh đã biết lỗ hổng nào của "nấm hương lớn" sẽ phun trào dòng chảy hạt, từ đó điều chỉnh độ cong không thời gian xung quanh một chút. Tiếp đó, chỉ cần tàu vận tải hành động đặc biệt dịch chuyển thân tàu một chút là có thể dễ dàng né tránh đòn tập kích bất ngờ của đối thủ.
Cốt lõi mẫu hạm có thể cấu tạo trường hiệu ứng không thời gian, giúp anh bình thản rời khỏi vùng dòng chảy hạt, nhưng lại không thể dự đoán được "Cự Linh" sẽ sử dụng loại pháo nào. Người duy nhất làm được việc này là Tiên Tri. Tuy họ không thể tạo ra trường hiệu ứng không thời gian mạnh mẽ như cốt lõi mẫu hạm, nhưng có thể thông qua việc quá tải trường lực không gian siêu năng của cốt lõi Tiên Tri để ảnh hưởng đến độ cong không thời gian trong một phạm vi nhất định, hình thành hiệu ứng phòng thủ đặc biệt tương tự như khiên lệch hướng. Chỉ khác là cách sau là chuyển dời đạn đạo đang bay tới, còn cách trước là chuyển dời mục tiêu cần bảo vệ.
Đúng như những gì anh từng than thở khi ở góc phần tư Theta, trong trò chơi, cốt lõi mẫu hạm và Tiên Tri đều là những đơn vị mạnh mẽ lúc khởi đầu nhưng yếu dần về sau. Thế nhưng trong thực tế, môi trường hoàn toàn khác biệt với trò chơi, hai loại đơn vị này sở hữu những khả năng đáng kinh ngạc. Dù Tiên Tri không "biến thái" bằng cốt lõi mẫu hạm, nhưng lại mạnh hơn nhiều so với chiến cơ Phượng Hoàng hay chiến cơ Trinh Sát.
Hèn gì "chị Logic" lại nâng mức tiêu thụ dân số của Tiên Tri lên 4... Đúng như phần giới thiệu về Tiên Tri, chúng là một loại đơn vị chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ và khan hiếm, biểu hiện trong thực tế không hề giống như trong trò chơi, nơi mà bản lĩnh lớn nhất chỉ là quấy rối và đồ sát nông dân.
Tư Lợi Phân và những người khác ở cách xa vị trí của Đường Phương nên không nhìn thấy Tiên Tri bên cạnh tàu vận tải hành động đặc biệt. Chỉ có Athena trên "Cự Linh" cùng các bản sao trên 3 chiến hạm bọc thép lớp Dực Chi Hựu mới có thể lờ mờ nhìn thấy một bóng mờ tỏa ra ánh sáng xanh lục u tối.
Đó không phải là sự bóp méo ánh sáng do hiệu ứng lóa nhiệt, mà là sự bóp méo không gian nhẹ.
Có lẽ vì chấn động trước việc Đường Phương có thể né được đòn tấn công bất ngờ của "Cự Linh", hoặc cũng có thể bị Tiên Tri đột ngột xuất hiện bên cạnh tàu vận tải thu hút, tóm lại là Athena không lập tức phát động đòn tấn công thứ hai. Thế là khung cảnh lại trở nên tĩnh lặng.
Nhưng khác với lúc nãy, sự tĩnh lặng trước mắt tràn ngập một sát ý lạnh lẽo đến thấu xương.
Nụ cười trên mặt Đường Phương đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt vô cảm. Khung đối thoại ở góc trên bên trái cửa sổ vẫn còn đó, gương mặt đeo mặt nạ đặc trưng của Athena vẫn ở đó, chỉ có nụ cười của anh là không còn nữa.
"Tôi rất tò mò, làm sao cô nhìn thấu được?"
"Nếu tôi không đoán sai, Jak đã chết rồi... đúng không?"
"Yên tâm đi, có Tán Ca Uy Nhĩ và Hắc J bầu bạn, trên đường xuống suối vàng chắc chắn sẽ không cô đơn đâu."
Athena không ngạc nhiên về cái chết của Tán Ca Uy Nhĩ, nhưng lại rất bất ngờ trước sự xuất hiện của Hắc J. "Hắc J... kẻ thù của anh đúng là không ít."
"Không," Đường Phương lắc lắc ngón tay: "Tôi chỉ là con tép riu mà bọn họ định tiện tay giải quyết thôi, tọa độ đá năng lượng T và Phương Chu mới là mục tiêu hàng đầu của bọn họ."
Athena sững người một lúc, có vẻ như hơi lạ lẫm với thuật ngữ "đá năng lượng T". Sau vài nhịp thở, dường như đã hiểu ra đó là thứ gì, cô lạnh lùng nói: "Tại sao lại nói với tôi những điều này?"
Đường Phương hoàn toàn không có lý do gì để nói cho cô biết về sự xuất hiện của Hắc J cũng như mục đích ám toán Jak của bọn họ.
"Định giở trò xua hổ nuốt sói à?"
"Chuyện này mà cô cũng đoán được? Cô thông minh thật đấy..."
Bề mặt chiếc mặt nạ bạc lóe lên một tia sáng, không rõ là do vấn đề ánh sáng hay là cách Athena biểu đạt sự mỉa mai trong lòng: "Còn muốn lừa tôi... anh không thấy làm vậy rất ấu trĩ sao?"
Đường Phương rất thành thật trả lời: "Lần này... thật sự không có. Tôi chỉ muốn biết đáp án cho câu hỏi vừa rồi thôi."
"Anh thực sự muốn biết?"
"Tất nhiên."
"Anh nói Hắc J và những kẻ khác tới vì đá năng lượng T và tọa độ của Phương Chu?"
"Về điểm này tôi hoàn toàn không có lý do gì để nói dối, vì vốn dĩ quan hệ giữa các người đã là đối địch."
"Anh biết cũng nhiều thật đấy," Athena nói: "Tình thế tại đại khu Hi Luân Bối Hi Nhĩ căn bản không phải thứ anh có thể tưởng tượng, không hề đơn giản như cục diện mười nước cùng tồn tại. Nếu là tôi, tôi sẽ chọn cách giấu mình chờ thời chứ không hành sự cao điệu. Quân đoàn A Nữ Bỉ Tư... Hội đồng An ninh Tối cao... Ủy ban Thứ ba... bất kỳ kẻ nào trong số họ cũng đủ sức xóa sổ anh và 'Thần Tinh Chú Tạo' của anh khỏi vũ trụ này."
"Thế nhưng tôi vẫn còn sống," Đường Phương bình thản nói: "Hắc 3 chết trong tay tôi, nay Hắc 4, Hắc 8, Hắc J cũng đã đọa xuống địa ngục. Ừm, còn cả Cửu lý sự của Hội đồng An ninh Tối cao là Bố Nhĩ Vi Nhĩ A Nặc Đức... cùng với Jak mà cô nhắc đến. Giờ tôi rất tò mò, khi nào thì đến lượt Ủy ban Thứ ba."
"Hừ, nếu không phải vì... anh nghĩ mình có thể sống đến hôm nay sao?"
"Nếu không phải vì cái gì?" Đường Phương hỏi: "Long Ngữ Giả sao?"
Athena khựng lại một chút rồi mới dùng giọng điệu đầy thù hận nói: "Long Ngữ Giả... bọn họ là một lũ ác quỷ, ác quỷ thực sự!"
"Tôi thấy các người mới là ác quỷ thì có." Long Ngữ Giả có phải ác quỷ hay không anh không rõ, nhưng gã Noah đó tuyệt đối không phải người tốt lành gì.
Bản sao, thí nghiệm sinh học, thiết bị tẩy não, khủng bố, thao túng chính quyền... việc nào mà chẳng phải hành vi của ác quỷ?
Lời nói của anh không khơi dậy cơn giận dữ khiến Athena mất lý trí, ngược lại còn giúp cô bình tĩnh trở lại. Cô cười lạnh, không biện giải thêm, chỉ nói một câu "Thời gian sẽ chứng minh tất cả", rồi quay lại vấn đề ban đầu: "Tại sao tôi có thể nhìn thấu lời nói dối của anh?"
"Bởi vì Phương Chu không phải là thuyền... Nếu Jak đã kể hết mọi chuyện cho cô, sao có thể bỏ sót nội dung quan trọng như vậy. Những kẻ trong quân đoàn A Nữ Bỉ Tư muốn xác định tọa độ của Phương Chu đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Đã không thể định vị, thì việc liên lạc đương nhiên càng không thể bàn tới. Cho nên, anh đang giở trò, anh đang nói dối."
Giọng Athena hơi chát chúa, dễ dàng nhận ra sự thù hận và giận dữ ẩn chứa bên trong.
Cô hoàn toàn có lý do để làm vậy, vì suýt chút nữa đã trúng kế của tên khốn đối diện. Thực ra ngay từ đầu, cô đã không tin tưởng Đường Phương, dù đối phương nói nghe rất hợp lý. Có lẽ do trực giác của phụ nữ, cô luôn cảm thấy lời của Đường Phương không đáng tin, cũng không thể tin. Vì vậy, mỗi lần trả lời cô đều rất chậm rãi, nghiền ngẫm kỹ xem trong lời đối phương có lỗ hổng nào không.
Cho đến khi Đường Phương nói yêu cầu cô liên lạc với Noah, thậm chí đòi lên tàu để nói chuyện trực tiếp với hắn, cô mới xác định được đối phương đang giở trò. Dù không biết tại sao tên nhóc đó lại dám một mình xông vào "Cự Linh", muốn gặp Noah là đang mưu tính điều gì, nhưng dù thế nào, cô tuyệt đối sẽ không để hắn đạt được mục đích.
Tại Na Tái La, cô đã từng chịu thiệt một lần, suýt chút nữa mất mạng. Lần này, dù thế nào cũng không thể mạo hiểm. Cô không dám lấy tính mạng của mình ra đánh cược, chơi trò "tương kế tựu kế". Chi bằng nhấn nút khai hỏa, tiêu diệt tên khốn khiến cô hận đến nghiến răng nghiến lợi kia đi cho xong.
Noah dặn cô nếu bắt sống được thì tốt, nếu không thì ít nhất cũng phải tiêu diệt Đường Phương.
Bắt sống tên đầy bụng mưu mô đó sao? Cô không tự tin. Thế là chỉ còn cách chọn phương án sau, tiễn hắn lên đường.
Nhưng kết quả thật đáng thất vọng, đòn tập kích bất ngờ không hiệu quả. Tên nhóc đó như thể biết dịch chuyển tức thời, ngay khoảnh khắc dòng chảy hạt bùng phát đã rời khỏi quỹ đạo, xuất hiện ở khu vực cách đó vài cây số, khiến đòn chí mạng của cô rơi vào khoảng không.
Dù không tiêu diệt được mục tiêu, nhưng cảnh tượng này khiến cô hiểu rõ hơn sự đúng đắn trong quyết định của mình. Ngay cả đòn đánh bất ngờ của "Cự Linh" mà hắn còn bình thản né tránh được, chứng tỏ đối phương đã có sự sắp đặt chi tiết ngay từ đầu. Hắn dám một mình lên tàu, chắc chắn có cách để chiến thắng cô, thậm chí là chôn vùi cả "Cự Linh".
Khi ở Na Tái La, cô bị Phù Lôi Nhã và Bạch Hạo đánh bại, Đường Phương đứng bên cạnh xem kịch toàn bộ quá trình, đóng vai trò chỉ huy, tạo cảm giác rằng nếu không có Đường Lâm, Phù Lôi Nhã, Bạch Hạo bảo vệ, hắn chỉ là một con gà yếu ớt dễ dàng bị chém giết.
Cho đến hôm nay, cô mới thực sự lĩnh giáo được sự mạnh mẽ của tên đó. Đó là một sự mạnh mẽ từ trong ra ngoài. Không phải sự mạnh mẽ bên ngoài như Phù Lôi Nhã, Bạch Hạo, Đường Lâm, hay chính bản thân cô.
Jak chết trong tay hắn không hề oan uổng, những Hiệp sĩ Vực thẳm đứng đầu là Hắc J chết trong tay hắn cũng không hề oan.
Giờ đây, cô đã có thể nhìn thẳng vào thất bại tại Na Tái La năm nào. Tên không hề chói lóa, cũng chẳng vĩ đại trước mắt cô, lại mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải kinh hãi.
Khác với sự kiêng dè và sợ hãi của Athena, Đường Phương lúc này đang rất khó chịu. Không phải khó chịu với Athena, mà là khó chịu với chính mình.
Kịch bản đang hay lại bị diễn hỏng như vậy, trong lòng anh tất nhiên là bực bội. Vì chuyện của Hắc J, anh không thu thập được bao nhiêu thông tin về Vũ trang Thượng đế từ chỗ lão J, ít nhiều cũng cảm thấy không cam tâm. Mãi cho đến khi biết được từ Y Lỵ Sa Bạch rằng Athena vẫn chưa rời khỏi Khắc Cáp Nặc Tư, còn lái "Cự Linh" tham gia vào cuộc chiến này.
Thế là anh nảy sinh ý định lừa gạt, muốn dùng mưu trí không tốn một binh một tốt mà hạ gục Athena và "Cự Linh". Tất nhiên, nếu trong quá trình đó xuất hiện bước ngoặt, ví dụ như có được tọa độ của Phương Chu, để tiêu diệt Hiền giả Noah và lấy thêm đá năng lượng T, anh cũng có thể điều chỉnh kế hoạch, thả dây dài câu cá lớn. Dù sao so với Noah, con cá Athena này vẫn còn nhỏ quá.
Còn về những lời lẽ để lấy lòng tin của Athena, thực ra cũng không phải chuyện khó. Lão J gọi thủ lĩnh là Hiền giả Noah, trong tay bọn chúng lại có nhiều mẫu gen sinh vật ngoài hành tinh, mẫu tổ chức người Y Phổ Tây Long, vô số di tích Y Phổ Tây Long, các trang bị văn minh cổ đại như Trái tim Bóng tối... và cả một chiếc "Phương Chu" đầy gợi mở.
Vũ trang Thượng đế — vì Noah đặt tên tổ chức này là Thượng đế, lại tự xưng là "Hiền giả Noah", còn gọi phương tiện đi lại là "Phương Chu", điều này tự nó đã nói lên một vấn đề.
Vì kẻ đó dùng những từ ngữ này để mô tả bản thân và tổ chức, điều đó có nghĩa là trong mắt hắn, những gì Vũ trang Thượng đế làm đều là đúng đắn, thần thánh, từ bi...
Anh chỉ cần dựa theo manh mối này để soạn lời thoại, cố tình làm mờ đi sự thật, sử dụng ngôn ngữ trừu tượng, mơ hồ, mang tính dẫn dắt để làm tê liệt Athena, lại dùng lão J đã biến hình nhờ ấu trùng mô phỏng để đánh lừa mắt và tai cô, khả năng đạt được mục tiêu là rất cao.
Đáng tiếc, kế sách công tâm đã không thành công. Anh đã xem nhẹ trực giác của phụ nữ, cũng coi thường trí tuệ của Athena.
Dù người phụ nữ trước mắt này bị Noah tẩy não, nhận giặc làm cha, trông rất ngu muội và đáng thương. Nhưng chỉ số IQ của cô sẽ không vì thế mà giảm đi, ngược lại còn trở nên thận trọng và nhạy bén hơn.
"Phương Chu không phải là thuyền..."
Anh chưa từng nghĩ "Phương Chu" không phải là thuyền, đây gần như là tình huống hoàn toàn vượt quá nhận thức của người bình thường. Đã là phương tiện của Noah, đã gọi là Phương Chu, sao lại không phải là thuyền?
Chiến hạm là tàu, tàu cũng có thể gọi là thuyền... Nếu không phải thuyền, không phải tàu, không phải hạm, vậy "Phương Chu" là cái gì?
Dù sao thì dù là do mình sơ suất hay Athena tinh mắt, tóm lại là màn kịch đã hỏng, những mưu tính kia cũng theo đó mà tan thành mây khói. May là ít nhiều cũng thu được chút tin tức về "Phương Chu" và Noah.
"Nói thật, tôi không muốn ra tay tàn nhẫn, cứng rắn không phải phong cách của tôi, đó là sở thích của Hào Sâm và Khâu Cát Nhĩ," Đường Phương dùng giọng điệu đầy tiếc nuối và xin lỗi nói.
Athena cảm thấy điều này thật nực cười, thật sự rất nực cười. Tên đối diện là kẻ nói dối không chớp mắt, suýt chút nữa đã đùa giỡn cô như con khỉ, giờ đây lại dùng giọng điệu đầy tiếc nuối nói "cứng rắn không phải phong cách của tôi", bộ dạng như thể "đây là do cô ép tôi", làm như cô nên chấp nhận số phận bị đùa giỡn thay vì nhìn thấu nó.
"Hừ... hừ hừ... hừ hừ hừ," cô cười khẩy hai tiếng, nói: "Câu đùa của anh chẳng buồn cười chút nào."
Hiện giờ Đường Phương và tàu vận tải hành động đặc biệt của anh hoàn toàn lộ diện dưới họng pháo của "Cự Linh", có cứng rắn thì cũng là cô cứng rắn, sao có thể là đối phương? Có lẽ hắn có thể né được một lần pháo kích, nhưng nếu "Cự Linh" quá tải cốt lõi Liệt Diễm, thực hiện một loạt pháo đồng loạt như vừa rồi, hắn còn có thể trốn đi đâu? Đừng nói là vài cây số, dù là vài chục cây số, cũng chưa chắc đã bình an vô sự.
Trong lúc hạm đội sinh thể đang hoàn toàn bị hạm đội độc lập Sư Tâm Vương cùng hạm đội Ngày Tận Thế cầm chân, người có thể cứng rắn là cô, chứ không phải hắn. Vì vậy Athena cho rằng đây là một câu đùa không buồn cười.
Đường Phương rất tán đồng quan điểm của cô: "Tất nhiên đây là một câu đùa không buồn cười, vì nó sẽ khiến cô khóc, mà tôi thì ghét nhất nhìn thấy phụ nữ khóc... Nhưng cũng may, bên ngoài khuôn mặt của cô có một cái mặt nạ chết chóc, có thể giúp tôi cứng lòng hơn."
Lời này rất độc địa, thành công khơi dậy cơn giận dữ của Athena. Đó rõ ràng là một chiếc mặt nạ cao ngạo lạnh lùng, lại bị hắn gọi là khuôn mặt người chết.
"Tôi hy vọng mạng của anh cũng cứng như cái miệng của anh vậy!" Cô thẹn quá hóa giận, quyết định không dây dưa thêm với tên miệng lưỡi sắc bén này nữa, chọn cách hoàn thành sứ mệnh của mình.
Các bản sao bên cạnh nhận được lệnh tấn công, bắt đầu khởi động chương trình quá tải, kích hoạt vũ khí mạnh mẽ nhất của "Cự Linh".
Trước khoảnh khắc Athena ngắt kết nối, Đường Phương tiếc nuối nói: "Đây... là cô ép tôi." Sau đó nhảy vào khoang khách của tàu vận tải hành động đặc biệt, giành lấy thế chủ động ngắt kết nối với cô.
Đầu các họng pháo ở bộ phận nấm của "Cự Linh" lóe lên ánh sáng đỏ sẫm, dày đặc đến mức nhìn từ xa trông vô cùng đáng sợ.
Cũng ngay cùng lúc đó, phía sau tàu vận tải hành động đặc biệt xuất hiện một con tàu một cách khó hiểu, một con tàu rất kỳ lạ. Hoàn toàn khác biệt với bất kỳ đơn vị chiến đấu nào dưới trướng Đường Phương, thân tàu dài tới 400 mét, nhìn từ xa giống như một quả cầu, bề mặt không thấy bất kỳ họng pháo nào, nổi bật nhất là chiếc ăng-ten khổng lồ đang xoay liên tục phía trên.