Kevin Hassan hiểu rất rõ, bởi vì sự nhiễu loạn từ mảng thiết bị chặn đứng lượng tử của lưới chặn đứng Warp tầng thứ nhất, Grimaldi trong thời gian ngắn không thể liên lạc với quân cảng Seth, cũng không hề hay biết chuyện hạm đội độc lập Sư Tâm Vương và "Cự Linh" vừa mới đến đã gặp phải thất bại thảm hại. Vì vậy, hắn chỉ tách ra một vài tiểu đội nhỏ để tập kích bất ngờ vào lưới chặn đứng Warp tầng thứ nhất, một là để thăm dò hư thực trong khi che giấu bản thân, hai là để tạo thế kiềm tỏa, làm giảm bớt áp lực mà quân cảng Seth và cụm chiến hạm sinh thể đang phải đối mặt.
Một khi mạng lưới nhiễu loạn do mảng thiết bị chặn đứng lượng tử xây dựng bị tổn hại, để Grimaldi biết được tình thế của chiến trường thứ ba, chắc chắn hắn sẽ không chút do dự đâm sau lưng mình một nhát để rửa sạch nỗi nhục này.
Tất nhiên, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho thất bại, ngay cả tính mạng của mình cũng có thể không màng, tự nhiên sẽ không sợ Grimaldi cắn lại một miếng đau điếng. Điều mấu chốt là, nhỡ đâu hơn 1400 chiến hạm kia xuất hiện ở phía sau đội hình, thì Taryn và vài vị vương tử ngay cả cơ hội rút lui cũng không còn, đây là điều hắn không muốn nhìn thấy.
Taryn và những người khác đều không phải kẻ ngốc, đương nhiên hiểu rõ việc bóng dáng chiến hạm dưới trướng Grimaldi xuất hiện ở lưới chặn đứng Warp tầng thứ nhất có ý nghĩa gì. Nếu còn chần chừ, một khi đường lui bị cắt đứt, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không còn.
Nếu nói chiến hạm dưới trướng Grimaldi là thanh kiếm treo trên đầu, thì cảnh tượng tiếp theo chính là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Khi chủ lực hạm đội độc lập Sư Tâm Vương dưới sự xúi giục của phó tư lệnh, vì bảo vệ vương tử của họ mà lao về phía cụm chiến hạm sinh thể, một đoạn video hình ảnh đã bắt đầu từ "Cabretto", thông qua hình thức phát sóng toàn cầu lan truyền đến mọi ngóc ngách của hệ sao Khahnos.
Vài giờ trước, mọi người thông qua một đoạn hình ảnh bị rò rỉ, nhìn thấy đối mặt với Kim Sư, đối mặt với Zangawell, đối mặt với sự uy nghiêm của vương quyền, Elena với gương mặt non nớt ngẩng đầu lên, dùng giọng nói nghiêm túc và kiên định, thốt ra những lời đại nghịch bất đạo đó.
Sau đó là cảnh quốc vương bệ hạ đang thịnh nộ vung thanh trường kiếm trong tay chém xuống thân hình mảnh khảnh của cô bé.
Hình ảnh đến đây bị ngắt quãng. Người ta không biết chuyện gì đã xảy ra tiếp theo, Elena có chết dưới kiếm của Zangawell hay không.
Rất nhiều người đã ghi nhớ gương mặt cô, giọng nói của cô, sự bất khuất của cô.
Mặc dù một số người không tán thành hành động như vậy, nhưng không thể phủ nhận, cô đã giành được sự ngưỡng mộ và tôn trọng của rất nhiều người. Bất kể sau lưng cô có đứng là Hạm trưởng Đường hay không, ít nhất nhân dân đã nhìn thấy quyết tâm muốn thay đổi hiện trạng từ sâu trong mắt cô, nhìn thấy dũng khí dám đối mặt với khó khăn, dám đảm đương của cô... giống như cha cô vậy.
Vì cô còn rất nhỏ, thậm chí chưa đến tuổi trưởng thành, có ánh mắt chân thành và trong trẻo, cùng với một người cha dám chống lại áp lực từ vương quyền và nội bộ, kiên trì thúc đẩy cải cách. Nhiều người bắt đầu nhìn nhận nghiêm túc về cô gái mà trước đây họ từng khinh thường, cho rằng cô chỉ là con rối chính trị của Đường Phương.
Nếu Đường Phương giống như tuyên truyền chính thức, là một kẻ xảo trá không hơn không kém, can thiệp vào chính cục Vương quốc Liên hiệp Turanks là vì lợi ích cá nhân. Vậy thì hà cớ gì hắn phải để Elena đứng trước mặt thiên hạ, nói ra những lời trả chính quyền cho dân, trả quyền lợi cho dân, trả lợi ích cho dân? Đây chẳng phải là tự tìm phiền phức cho mình sao?
Hành động của Elena ảnh hưởng rất lớn đến giới trẻ. Những người có gia đình vì vướng bận vợ con, có lẽ không dám bày tỏ thẳng thắn yêu cầu của mình, nhưng những người trẻ mang trong mình dòng máu nóng thì dám.
Cô gái đó còn có dũng khí đối mặt với kiếm của quốc vương bệ hạ, huống chi là họ, những người từ lâu đã phải chịu sự chèn ép của quý tộc? Thế là, trong số những người xuống đường diễu hành, rồi phát triển thành quân khởi nghĩa, tỷ lệ người trẻ tuổi chiếm rất nhiều, họ cũng quan tâm hơn đến sự sống chết của Elena và tình hình tại vương cung Hall.
Họ đã đợi rất lâu, chịu đựng rất lâu. Đón nhận sự trấn áp của quân đội, chết rất nhiều người, nhưng cuối cùng đã đợi được bầy trùng, đợi được hy vọng lật mình. Chỉ là không ai biết đã qua lâu như vậy, cô gái dám ngẩng đầu, nhìn thẳng vào quốc vương bệ hạ và dũng cảm nói "không" kia hiện giờ ra sao.
Cho đến tận bây giờ, cho đến khi đoạn hình ảnh đó càn quét toàn bộ hệ sao, chiếm lĩnh mạng internet chưa bị tê liệt.
Cô vẫn còn sống, Thân vương Merlo nổi tiếng chính trực đã dùng chính mạng sống của mình để cứu cô khỏi tay Turamon.
Trong nền có tiếng khóc của cô gái, có tiếng gào thét của Turamon, và cả tiếng thở dài của Henrietta.
Nếu nói Elena là con gái của Congreve, kế thừa ý chí cải cách của ông, thì những gì Merlo làm không khác gì một sự ủy thác, một sự tán đồng, một sự kỳ vọng.
Khi mọi người nảy sinh một chút bi thương, đắm chìm trong lòng thù hận đối với Turamon, hình ảnh chuyển hướng, là cảnh Đường Phương giẫm lên tàn tích của Kim Sư, đâm thanh kiếm vào ngực Zangawell.
Nhiều người vì thế mà kinh ngạc, nhiều người cảm thấy hả dạ, nhiều người nảy sinh ý nghĩ rằng chỉ cần được nhìn thấy cảnh tượng này, đời này cũng mãn nguyện, cũng có người trong lòng nảy sinh một nỗi sợ hãi, cho rằng ngày tốt lành của mình đã đến hồi kết.
Quốc gia này có quý tộc, có vương tộc, và vương quyền là thứ thần thánh bất khả xâm phạm, bởi vì trong tuyên truyền chính thức, vương quyền là do nhân dân ban cho gia tộc Olipod, là quyền lực, cũng là nghĩa vụ - nghĩa vụ quản lý vạn dân, duy trì trật tự xã hội.
Tuy nhiên, bất kỳ ai có tư duy sáng suốt đều biết đây là một lời nói dối, lời nói dối nực cười nhất và đáng khinh bỉ nhất trên đời. Chỉ tiếc là trong thời đại Đại Hàng Hải bùng nổ công nghệ, người bình thường căn bản không có sức mạnh để phản kháng, hơn nữa vì sự dung túng có chủ ý và giáo dục tẩy não của chính phủ, mọi người đã quen với sự lạnh lùng, thiếu đoàn kết, khó lòng bện thành một sợi dây để chống lại cường quyền.
Gia tộc Olipod coi quân đội, chính phủ, cảnh sát là công cụ, là tay sai để lợi dụng. Nào ngờ một số quan chức, quý tộc cũng coi vương tộc là công cụ để mưu cầu tư lợi.
Họ lấy danh nghĩa vương tộc và quốc gia để chia chác quyền lực và tài sản, dùng các thủ đoạn bóc lột, ức hiếp để tranh giành lợi ích với dân, khiến mọi người trút nỗi hận thù và giận dữ lên vương tộc, còn bản thân thì sống cuộc sống thượng đẳng.
Nhiều người căm hận vương tộc, thù ghét giai cấp quý tộc, nhưng lại bỏ qua những kẻ tiểu nhân thực sự, những kẻ dựa hơi gia tộc Olipod, biết rõ bản chất xấu xa của vương quyền nhưng vẫn lợi dụng nó để thỏa mãn dục vọng của mình.
Giờ đây Zangawell đã chết, Kim Sư tượng trưng cho vương quyền đã đổ, chúng tự nhiên sẽ sợ hãi, sợ hãi trước tương lai và những điều chưa biết, bởi vì ngoài việc bám vào người gã khổng lồ vương quyền này để hút máu, chúng chẳng biết làm gì cả.
Nếu nói Elena thách thức vương quyền là một đốm lửa rơi xuống thảo nguyên, thì cái chết của Zangawell chính là một cơn gió dữ ập đến từ chân trời, lửa mượn thế gió, gió trợ uy lửa, đốt lên một trận đại hỏa hoạn trên toàn bộ Khahnos.
Nasser vì có dân cư ngoại lai đông đúc nên thành phần cư dân rất phức tạp, khi Cabretto rơi vào hỗn loạn, xung đột ở đây càng dữ dội hơn. Mặc dù không có đơn vị tinh tế tham chiến, nhưng nhờ sự hỗ trợ lực lượng quân sự mà các thế lực cũ nắm giữ, làn sóng phản kháng giai cấp quý tộc còn dâng cao hơn cả Cabretto.
Không giống như cư dân Cabretto, họ đến từ khắp mọi miền đất nước, mang theo ước mơ và hy vọng đến vương đô, định dùng đôi tay mình xây dựng một ngôi nhà nhỏ chứa đựng hạnh phúc của bản thân. Tuy nhiên, thực tế chứng minh, ngôi nhà đó không chứa đựng hạnh phúc, mà là máu và mồ hôi cả đời của họ.
Nô dịch, nhục mạ, khinh rẻ, lạnh lùng, coi thường, lừa gạt, bóc lột, đe dọa, roi vọt... những tổn thương từ giai cấp quý tộc, những tổn thương từ những kẻ bản địa đó, khiến họ tràn đầy thù hận và oán độc đối với hành tinh này, thậm chí cả quốc gia này.
Tổ quốc - người mẹ?
Khi người mẹ này móc trái tim khỏe mạnh của đứa con xấu xí ra để nhét vào ngực đứa con tuấn tú. Khi người mẹ này ném đứa con xấu xí ra sân, để nó run rẩy trong gió bắc, chỉ có thể đứng nhìn bếp lửa đỏ rực bên cửa sổ, nghe tiếng hát thiếu nhi rộn ràng phía đối diện.
Nó sẽ nảy sinh cảm giác gì? Có phải là tình yêu không? Giống như những lời trong bài hát thiếu nhi đó... Mẹ ơi con yêu mẹ? Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất?
Phần lớn họ không được giáo dục tốt, không để tâm đến những chuyện như tương lai quốc gia, phẩm giá sinh mệnh, họ chỉ biết Zangawell đã chết, bị gã đàn ông tên Đường Phương - người quyết tâm lật đổ sự thống trị của quý tộc Vương quốc Liên hiệp Turanks - giết chết, còn Elena, đại diện của Đường Phương, hứa sẽ mang lại cho họ phẩm giá và quyền làm người.
Sau đó, có người đặt súng dưới chân họ.
Dòng máu nóng có thể lây lan, sự khát máu cũng vậy. Khi một người không chút do dự cầm súng lên, tiếp theo sẽ có người thứ hai, thứ ba, thứ tư... Khi những người không nhìn thấy tương lai, gần như bị áp lực cuộc sống và công việc đè bẹp này có được sức mạnh, mà lại bị thù hận chi phối, họ liền hóa thân thành dã thú, xé nát bất kỳ kẻ thù nào dám cản đường, quên mình trút bỏ nỗi giận dữ tích tụ trong lòng.
Thế là, chủ quản chết, thị trưởng chết, cục trưởng cảnh sát chết, quản lý chết, thị trưởng cũng chết...
Những khu người giàu, khu quý tộc, và những cơ quan chính phủ có binh lính cầm súng đứng ngoài bốt gác mà trước đây họ thậm chí không có tư cách bước vào, chỉ có thể nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, nay đã trở thành nghĩa địa bị tiếng súng che lấp, bị ngọn lửa nuốt chửng.
Cuộc thảm sát ở Nasser còn dữ dội hơn cả Cabretto.
Không có sự dẫn dắt và kiềm chế của Roy, Byron và những người khác, Nasser giống như một cỗ máy xay thịt. Một giờ trước, quân đội của thế lực mới đánh tan công nhân, để lại từng thi thể không toàn vẹn trên đường phố và cánh đồng. Một giờ sau, quân đội của thế lực cũ lại mang theo họ giết ngược trở lại, đánh tan quân đội thế lực mới, cũng để lại từng thi thể không toàn vẹn.
Vì Nasser có đông đảo người ngoại lai, người bản địa trước đại loạn này, ai có khả năng chạy trốn đều đã chạy, người không có khả năng chạy trốn để tránh tai họa, cũng có thể nói là để trả giá cho sự kiêu ngạo ngày trước, chỉ có thể đóng chặt cửa phòng, trốn trong kho hàng hoặc hầm rượu run rẩy, nếm trải quả đắng do chính tay mình gieo xuống.
Tất nhiên, rất ít người tự suy ngẫm liệu bản thân có phần trách nhiệm nào trong việc gây ra cục diện ngày hôm nay hay không.
Thù hận luôn giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, càng lăn càng đặc, nặng đến mức đủ để đè chết người, to đến mức đủ để làm nghẹt thở người.
Khi ngọn lửa khởi nghĩa cháy khắp hành tinh, khi bạo dân biến thành phố Gangadas thành một tòa thành nguy hiểm, Công tước Khahnal cao quý đã đưa ra một mệnh lệnh điên cuồng - kích hoạt vũ khí hạt nhân, san bằng thành phố Larson, thành phố tuyến bốn nơi xảy ra cuộc nổi loạn sớm nhất nằm trên đại lục Hupa, nhằm răn đe những kẻ bạo dân đó, để sức mạnh của nỗi sợ hãi tiêu tan cuộc khủng hoảng xã hội do thảm họa chính trị này gây ra.
Khi cuộc chiến ở chiến trường thứ hai chính thức hạ màn, một đám mây hình nấm bốc lên trên bầu trời thành phố Larson, thế là thành phố nhỏ biên viễn vốn trở thành thành phố không ngủ vì chiến hỏa này, sau một luồng sáng, chỉ còn lại những tàn tích vô tận, những thi thể biến dạng, và tiếng gào khóc của người bị thương, tiếng khóc than xé lòng của những người dân mất đi người thân.
Giống như lúc Lancelot xóa sổ Windenbart khỏi bản đồ năm xưa.
Chỉ vì một câu nói của Khahnal, hàng trăm nghìn người dân đã trở thành bụi tro sau ngọn lửa.
Tất nhiên, Khahnal không thừa nhận tư cách công dân của họ, trong mắt hắn, bạo dân căn bản không được tính là nhân dân. Họ sẵn sàng đi theo Đường Phương, đó chính là kẻ thù của quốc gia này.
Đây chính là sức mạnh của công nghệ, mà công nghệ... trong mắt một số người đã trở thành tín ngưỡng.
Giáo lý của Đấng Sáng Thế nói, đây là một tội lỗi...
Đường Phương vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, quở trách Oscar quá nóng vội, không nên kích động những người dân thường khởi nghĩa trước khi Ghost thâm nhập được vào phủ đệ của Khahnal, đây là biểu hiện của sự vô trách nhiệm.
Huân tước các hạ nói một câu khiến hắn á khẩu.
"Caelinia nói với tôi, anh cần một tấm gương để lập uy, quần chúng cần một mục tiêu để thù hận, thế giới cần một sự thật để nhận rõ cường quyền cực đoan chính là tội ác... Thực ra, loại chuyện này dù Khahnal không làm, cũng sẽ có kẻ khác làm thôi."
Hắn muốn phản bác, hắn muốn nói làm như vậy là không đúng, hắn muốn nói chắc chắn còn cách khác.
Cuối cùng hắn chẳng nói gì cả...
Cuộc chiến ở Nasser không hề lắng xuống vì hành động điên cuồng của Khahnal, chỉ là tập trung từ những khu vực hẻo lánh về các thành phố quan trọng như Gangadas.
Khahnal có điên cuồng đến đâu, đối xử với dân thường có tàn nhẫn đến đâu, cũng không dám ném bom hạt nhân trên bầu trời các thành phố lớn, ném bom hạt nhân lên đầu chính mình chứ.
Họ đã nhầm, Khahnal thực sự dám làm vậy. Mục tiêu tiếp theo của Huân tước đại nhân, lại chính là thành phố ven biển lớn nhất đại lục Hupa - thành phố Nielburg.
Turamon là một kẻ tàn nhẫn, biến "Gypser" của mình thành một nhà tù và quân doanh được quản lý quân sự hóa, dùng thủ đoạn sắt máu chèn ép người dân trong lãnh địa, dùng chính trị quân sự để quản lý dân sinh. Là con trai của hắn, Khahnal có quan điểm sống thế nào, có thể thấy được qua đó.
Trước đây Khahnos không có chiến tranh, vương quyền là tấm bia đứng trên cao. Hiện nay Zangawell đã chết, Turamon cũng lành ít dữ nhiều, phẩm giá quý tộc mất sạch, bạo dân trút nỗi giận dữ lên đầu những kẻ nắm quyền, biến chúng thành xác chết, ngay cả vợ con chúng cũng bị nhục mạ và tổn thương.
Điều này khiến Khahnal cảm thấy sợ hãi và giận dữ, nhưng hắn lại có một tinh thần võ phu không chịu thua, không lùi bước, quyết tâm giữ vững Nasser, chiến đấu đến giây phút cuối cùng, chảy giọt máu cuối cùng, đúc lại phẩm giá và vinh quang của vương tộc.
Vì vậy hắn không trốn, mà ở lại, cũng ép buộc những bộ hạ đó giữ vững cương vị, bảo vệ phủ tổng đốc, bảo vệ Nasser, bảo vệ phòng tuyến quốc gia.
Hắn coi thường những kẻ được gọi là quốc dân, những kẻ không được giáo dục cao đẳng, ngày ngày tầm thường, chạy vạy vì sinh kế, tính toán chi li, không mục tiêu, không ước mơ, không theo đuổi, giống như xác sống vậy.
Khoảng cách giữa coi thường và khinh bỉ không xa, khoảng cách giữa khinh bỉ và chán ghét lại rất gần. Khi những kẻ được gọi là quốc dân này thực sự cầm vũ khí phản kháng sự bóc lột và thống trị, trút sự nhục mạ và giết chóc lên đầu giai cấp mà hắn thuộc về, thì "coi thường" đã biến thành "chán ghét" và "thù hận".
Là bạo dân, không phải quốc dân. Là kẻ thù, không phải thần dân.
Vì vậy, đối với chuyện giết sạch chúng, Khahnal cảm thấy rất an lòng, rất đường hoàng.