Đúng thật, là một người đàn ông, đáng lẽ nên đối xử với một quý cô hòa nhã hơn, nhưng hắn không làm được, dù thế nào cũng không làm được.
Hắn chỉ ngẩng đầu lướt nhìn thiết bị truyền tống lượng tử khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, lướt qua sàn nhà màu xám với những đường vân đỏ sẫm đang chảy động, lướt qua những cảnh tượng kinh tâm động phách ở phía xa hơn, rồi lần thứ ba lặp lại câu hỏi đó: "Đây là nơi nào?"
Elizabeth khẽ nhướng mi, quét mắt nhìn khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc và khó hiểu của hắn, cười lạnh: "Ngươi tưởng ta sẽ nói cho ngươi biết sao? Nằm mơ!"
Cú đánh tay của Ghost rất mạnh, người như Elizabeth vốn sống trong nhung lụa chưa từng chịu đựng tổn thương như vậy, tay phải đến tận bây giờ vẫn còn run rẩy, ngay cả giọng nói cũng có vài phần run rẩy. Tất nhiên, dù âm sắc không còn rõ ràng, bất cứ ai cũng có thể nghe ra loại thù hận thấm sâu vào tận xương tủy đó.
Đường Phương giết Tán Ca Uy Nhĩ, lại chém đứt nanh vuốt của ả, dồn vị Vương hậu điện hạ cao quý đến mức độ này, ả nên phẫn nộ, nên thù hận.
"Nếu ngươi không nói, vậy thì ta tự lấy." Đường Phương không hề dùng tư thế của người chiến thắng để sỉ nhục ả, chỉ rất bình tĩnh nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
Elizabeth không hiểu, thầm nghĩ câu trả lời hắn muốn đều nằm trong đầu mình, hắn lấy bằng cách nào?
Tất nhiên, ả hiểu rõ hơn ai hết, cách tốt nhất để bảo vệ bí mật trong đầu chính là vĩnh viễn không thể mở miệng. Nhưng ả là một người phụ nữ, không có dũng khí để tự sát, hơn nữa, hy vọng vẫn còn... không đến giây phút cuối cùng, ả tuyệt đối sẽ không từ bỏ.
Đúng vậy, ả có dũng khí giết người khác, nhưng lại không có dũng khí ra tay với chính mình.
Đường Phương không cho ả quá nhiều thời gian suy nghĩ, ở nơi Elizabeth không chú ý tới, một bóng đen mang theo luồng gió độc ập đến, chiếc kim chích nhọn hoắt đâm phập vào sau gáy ả.
Một số thông tin liên quan đến nơi này tràn vào não bộ Đường Phương thông qua ký sinh trùng thần kinh, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Hắn bảo Emma tiến hành tổng hợp thông tin từ ký sinh trùng thần kinh gửi về, sàng lọc ra những tin tức quan trọng, còn bản thân thì rời khỏi bệ tròn phát ra ánh sáng trắng bên dưới thiết bị truyền tống lượng tử, đi dọc theo con đường phía trước.
Nói là con đường, thực ra dùng sự kết hợp giữa các bệ hình chữ nhật lơ lửng giữa không trung và cầu thang để mô tả thì chính xác hơn. Hai bên đường không có tường, cũng không có lan can, hoàn toàn không có tính an toàn, may mà đường khá rộng, đủ cho vài chiếc xe đi song song.
Còn bên dưới con đường là vực thẳm không nhìn thấy biên giới. Không đen tối, nhưng lại tự nhiên khiến người ta sinh ra cảm giác lạnh sống lưng.
Đây là một không gian khổng lồ tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ, nhìn một cái không thấy điểm cuối, cho đến khi hắn thả thiết bị dò tìm ra, nhờ vào sự hỗ trợ của hệ thống cảm biến, hắn mới có được cái nhìn trực quan hơn về không gian này.
Trên con đường lơ lửng giữa không trung được ghép từ các bệ hình chữ nhật và cầu thang này, toàn bộ không gian còn có rất nhiều con đường tương tự, cũng là một đầu bố trí thiết bị truyền tống lượng tử, đầu kia là một bệ lục giác có vẽ ký hiệu "ε" (Epsilon). Chỉ có điều, ký tự "ε" trên các bệ lục giác cuối những con đường khác đều ở trạng thái tắt, chỉ có ký tự "ε" trên bệ lục giác nơi hắn đang đứng là đang nhấp nháy ánh sáng xanh lam có phần chói mắt.
Đúng lúc này, những thiết bị dò tìm đi khắp nơi trong không gian truyền về thông tin mới nhất.
Không gian bí ẩn này thực chất nằm trong một cơ sở kín hình tròn, đường kính lên tới hàng nghìn cây số, còn lớn hơn cả Không gian trạm Epsilon ở Tận Cùng Tinh và Vùng Đất Thất Lạc.
Những bức tường cấu thành nên cơ sở kín này được tạo thành từ một loại tinh thể bán trong suốt, bên trong chảy động nhanh chóng những chùm ánh sáng chói lọi, tạo thành một đại dương quang huy chiếu sáng toàn bộ không gian.
Chỉ có 6 vị trí đặc biệt trên bức tường hình cầu là không được cấu tạo từ tinh thể bán trong suốt, cũng không tỏa ra ánh sáng chói lọi, mà được cấu tạo từ nhiều vòng tròn và bánh răng lớn nhỏ khác nhau, trên bề mặt phân bố răng cưa, chúng khớp chặt lấy nhau, xoay chuyển từ từ, vừa khiến không gian này tràn đầy cảm giác thần bí, lại vừa mang theo một hơi thở khoa học viễn tưởng rất kỳ lạ.
Nếu lấy tâm của không gian kín hình tròn làm gốc tọa độ, thiết lập một hệ tọa độ ba chiều, hắn cảm thấy 6 vị trí đặc biệt đó có lẽ tương ứng chính xác với ba trục x, y, z.
Đây vẫn chưa phải là điều khiến hắn chấn động và nghi hoặc nhất.
Thiết bị dò tìm tiếp cận vị trí cốt lõi của hệ tọa độ ba chiều truyền về một hình ảnh.
Tại vị trí trung tâm của không gian kín có đường kính hàng nghìn cây số này, một quả cầu khổng lồ bán kính lên tới 100 cây số đang lơ lửng giữa không trung. Quả cầu có màu nâu đen, bề mặt được cấu tạo từ những khối kim loại bất quy tắc không thể phân tích thành phần, giữa các khối kim loại có những khe hở rất hẹp, ở giữa chảy tràn ánh sáng đỏ sẫm, lúc thịnh lúc suy, tỏa ra những quầng sáng chuyển màu, phủ lên các bệ lớn xung quanh quả cầu một lớp ráng đỏ.
Để mô tả một cách hình ảnh, các bệ bên ngoài vật thể hình cầu giống như một chiếc cờ-lê đang ngậm chặt lấy con ốc vít.
Thiết bị truyền tống Epsilon, ký hiệu "ε", không gian kín khổng lồ, quả cầu bí ẩn... không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một di tích Epsilon quy mô lớn, mức độ hùng vĩ của nó vượt xa trạm trung chuyển Epsilon.
Elizabeth rốt cuộc đã đưa hắn đến nơi nào? Tại sao người đàn bà già đó lại có thể tìm thấy một di tích khổng lồ như vậy?
Hắn chợt nhớ đến mấy thiết bị truyền tống lượng tử trong tay Tán Ca Uy Nhĩ, rất có thể là được lấy ra từ đây... rồi lại nhớ đến khi Henrietta tiết lộ thông tin liên quan đến "tử hình cụ" cho hắn, từng nhắc đến "Tây Tháp Tượng Hạn" (Theta Quadrant).
Tây Tháp Tượng Hạn? Có phải chính là nơi này? Tây Tháp... Tây Tháp... "θ" (Theta) — một vòng tròn, một gạch ngang.
Vòng tròn đại diện cho bức tường pha lê bán trong suốt của không gian kín, gạch ngang đại diện cho quả cầu trung tâm và các bệ?
Hắn cảm thấy mình đã tìm ra đáp án, Tây Tháp Tượng Hạn... hóa ra là ý nghĩa này, người đặt tên cho nó thật sự rất có tài, rất hình tượng, rất sát đề.
Khi mới rời khỏi hoàng cung Ha-al, chuyển chiến đến quân cảng Leo trước đó, Henrietta từng nói, về chuyện thiết bị truyền tống lượng tử, đợi sau khi mọi chuyện kết thúc, sẽ giải thích chi tiết với hắn.
Tín hiệu truyền tống dẫn đến "Kính Quang Hào" mà lão già đưa cho hắn, hiện vẫn còn nằm trong túi bộ đồ bảo hộ môi trường khắc nghiệt đây.
Chẳng lẽ điều lão già ám chỉ chính là chuyện liên quan đến Tây Tháp Tượng Hạn?
Hắn lập tức thử liên lạc với quân y đóng vai trò người liên lạc ở cầu chỉ huy dự phòng của "Kính Quang Hào", bảo cô ấy nhanh chóng hỏi Henrietta về chuyện Tây Tháp Tượng Hạn.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Ai mà biết nơi này có giống như trạm trung chuyển Epsilon ở Tận Cùng Tinh, ẩn giấu những đơn vị sử thi mạnh mẽ ở một nơi không xác định nào đó hay không. Thu thập thêm thông tin từ các góc độ khác nhau sẽ rất có lợi cho hành động thám hiểm sắp bắt đầu tới đây.
Cho đến khi ra lệnh xong cho quân y, hắn chợt nhận ra một điểm bất thường, dường như... khoảng cách giữa hắn và quân y không quá xa, ngay cả hệ sao Khahnos cũng chưa rời khỏi. Mặc dù thiết bị truyền tống lượng tử bố trí ở đầu con đường có kích thước rất lớn, nhìn có vẻ rất cao cấp, vượt xa những gì hắn từng thấy ở hoàng cung Ha-al và quân cảng Leo, nhưng Elizabeth lại không hề thực hiện truyền tống đường dài.
Ngay lúc hắn đang rất tò mò đây rốt cuộc là nơi nào, gia tộc Olipod đã dùng thủ đoạn gì để che giấu một di tích Epsilon khổng lồ có kích thước hơn nghìn mét ở khu vực đông dân cư như thế này, mà suốt bao nhiêu năm không bị thế giới bên ngoài biết đến, giọng nói của Emma vang lên trong đầu: "Chỉ huy, thông tin truyền về từ người bị nhiễm đã được tổng hợp xong, ngài muốn tra cứu thông tin về phương diện nào?"
Đường Phương vội vàng dừng những suy nghĩ lung tung trong đầu, tập trung tinh thần. Sự chú ý chuyển sang não bộ: "Truyền cho ta thông tin liên quan đến trạm không gian Epsilon này."
"Vâng, thưa Chỉ huy."
Giọng Emma vừa dứt, một luồng dữ liệu tràn vào não, trước mắt lướt qua nhiều hình ảnh liên tục.
Vài hơi thở sau, khi hắn tiêu hóa xong thông tin trong não bộ Elizabeth về di tích Epsilon này, rồi đối chiếu với thông tin quân y nhận được từ phía Henrietta, cuối cùng hắn cũng có một nhận thức rõ ràng về di tích hùng vĩ này.
Vị trí hắn đang ở đúng là Tây Tháp Tượng Hạn, nhưng Tây Tháp Tượng Hạn ở đây có sự khác biệt nhất định với Tây Tháp Tượng Hạn trong miệng Henrietta.
Nếu dùng lời của Đường Phương mà nói, đây là "Nội Tây Tháp Tượng Hạn". Điều Henrietta nói là "Ngoại Tây Tháp Tượng Hạn".
Khi đó, Phùng Olipod nhân lúc Tinh Liên tan rã, thiên hạ đại loạn, đã dùng thủ đoạn chính trị và quân sự để lôi kéo một số nhân vật có thực lực nhất định, cuối cùng xây dựng nên Vương quốc Liên hiệp Turanks trong thời loạn thế, định đô tại hệ sao Khahnos.
Theo cách nói chính thức, một là vì đây là trung tâm lãnh địa của gia tộc Olipod, hai là vì hệ ba sao ít thấy có giá trị thưởng ngoạn và sử dụng nhất định, có thể làm nổi bật sự thần thánh của vương quyền, nên mới xây dựng hoàng cung Ha-al xa hoa tại Cabreto, làm nơi ở và nơi làm việc của Quốc vương bệ hạ.
Rất nhiều người đồng tình với cách giải thích như vậy. Nào đâu biết rằng hai lý do trên hoàn toàn chỉ là những lời lẽ đánh lừa công chúng, che đậy sự thật. Phùng Olipod sở dĩ định đô tại hệ sao Khahnos, là vì nơi đây có một di tích Epsilon khổng lồ, ít người biết đến.
Giai đoạn cuối của Tinh Liên, mâu thuẫn giữa các quốc gia chồng chất, hơn nữa do bước tiến thuộc địa hóa quá nhanh, cơ quan chính phủ dần mất quyền kiểm soát đối với một số doanh nghiệp và tập đoàn lớn, nhiều tổ chức đối với các sắc lệnh của Nghị viện thì "dương phụng âm vi" (bề ngoài tuân theo, trong lòng chống đối), thậm chí đến mức phát triển quân đội tư nhân, vũ trang doanh nghiệp để đối kháng với cơ quan chính phủ. Và đối với vấn đề di tích Epsilon, đó càng là coi như bảo vật, giấu được trên thì giấu, đối với dưới thì không tiếc dùng các hành vi giết người diệt khẩu.
Phùng Olipod trong quá trình chinh phạt bốn phương, từng tiêu diệt một lực lượng khai thác mỏ quy mô trung bình đóng chiếm tại hệ sao Khahnos. Lúc đó, một số lãnh đạo doanh nghiệp vì muốn sống sót đã tiết lộ một bí mật như là "đầu danh trạng" (lễ vật để gia nhập phe cánh).
Bí mật này tự nhiên chính là thông tin liên quan đến Tây Tháp Tượng Hạn. Vì sự che giấu của chủ doanh nghiệp, chính phủ Tinh Liên, thậm chí toàn bộ xã hội loài người lúc bấy giờ, ngoại trừ vài quản lý cấp cao của doanh nghiệp đó, không còn ai biết việc hệ sao Khahnos sở hữu một di tích Epsilon khổng lồ.
Phùng Olipod đã không giữ lời hứa tha mạng cho mấy người đó, ngược lại, ông ta xóa sổ toàn bộ nhân viên của doanh nghiệp đó, bất kể là người biết chuyện hay không biết chuyện, biến di tích Epsilon này hoàn toàn trở thành vật sở hữu của riêng mình.
Sau đó là thời đại quần hùng cát cứ, cục diện khu vực Hilonbell dần ổn định, cũng như quân viễn chinh Jupiter đổ bộ vào khu vực Thiên Sào, triển khai tấn công các nước.
Trong cuộc chiến tranh liên sao hùng tráng, nhiều người chết đi, nhiều bí mật thất truyền, nhiều lời nói dối lan truyền.
Qua mấy thế hệ, trong sự tăng trưởng dân số bùng nổ tại hệ sao Khahnos, cùng với những cuộc đấu đá cung đình hiểm ác, các thành viên cốt cán gia tộc Olipod vẫn luôn giữ kín bí mật trong lòng, không đụng vào lằn ranh đỏ đó, dù trải qua hàng chục năm, sự tồn tại của Tây Tháp Tượng Hạn vẫn không được người ngoài biết đến.
Cho đến khi Tán Ca Uy Nhĩ nắm quyền, cấu kết với lực lượng "Vũ trang Thượng đế", J tiên sinh mới trở thành người ngoài duy nhất biết chuyện.
Cái tên Tây Tháp Tượng Hạn là do con trai của Phùng Olipod là Hans Olipod đặt, giống như Đường Phương đoán, là vì tạo hình của di tích có phần đặc biệt, nên dùng một chữ cái Hy Lạp tương đối hình tượng — Theta (Tây Tháp).
Tuy nhiên, "Tây Tháp" này không phải là Nội Tây Tháp nơi Đường Phương đang đứng, mà là Ngoại Tây Tháp.
Di tích Epsilon nằm ở hành tinh thứ sáu của hệ sao Khahnos — Tech. Thực ra điểm khiến người ta kinh ngạc nhất không chỉ là bản thân di tích, mà còn là vị trí của nó.
Di tích khổng lồ này nằm ở một khu vực không thể tưởng tượng nổi — lõi hành tinh Tech. Trớ trêu thay, trọng lực và từ trường của hành tinh này vẫn ở mức bình thường, ngay cả vệ tinh dò tìm cũng khó mà phát hiện ra sự bất thường của lõi hành tinh, chỉ biết nó rất lạnh, không thích hợp cho con người cư trú. Chỉ thích hợp cho một số ngành công nghiệp nặng có độ ô nhiễm cao đặt chân đến đây.
Giai đoạn cuối Tinh Liên, hệ sao Khahnos bị một doanh nghiệp khai thác mỏ nắm giữ, trong một lần hoạt động thăm dò địa chất tại hành tinh Tech, đã phát hiện ra cơ sở cổ đại nghi là di tích Epsilon. Sau khi thảo luận, vài lãnh đạo cấp cao của doanh nghiệp quyết định giấu chính phủ Tinh Liên sự thật rằng hành tinh Tech sở hữu di tích Epsilon, đồng thời đình chỉ nhiệm vụ thăm dò địa chất, chuẩn bị đợi sau khi điều kiện chín muồi sẽ bán nó cho các tập đoàn lớn, hoặc tự thành lập một đội ngũ cốt cán để khai thác.
Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính, tòa nhà chọc trời Tinh Liên sụp đổ với tốc độ cực nhanh, trở thành một trang sử. Đáng buồn hơn nữa là doanh nghiệp khai thác mỏ này còn chưa kịp lập kế hoạch khai thác thì đã trở thành tro bụi dưới họng súng của hạm đội Phùng Olipod, ngay cả di tích Epsilon cũng trở thành tài sản của gia tộc Olipod.
Sau khi Vương quốc Liên hiệp Turanks thành lập, Phùng Olipod lựa chọn những hậu bối gia tộc có thể tin tưởng, thành lập một đội ngũ thám hiểm di tích, bắt đầu tiến hành điều tra di tích Epsilon trên hành tinh Tech.
Sau vài năm trôi qua, công việc điều tra di tích cuối cùng cũng có kết quả. Hóa ra di tích Epsilon mà đội thăm dò địa chất thuộc doanh nghiệp khai thác mỏ phát hiện trong thung lũng nứt gãy ở bán cầu bắc hành tinh Tech không phải là trạm gác, trạm giám sát khoa học, trạm tiếp tế như những di tích Epsilon quy mô vừa và nhỏ khác, nó chỉ là một mắt xích của toàn bộ hệ thống.
Những mảnh vỡ cơ sở không gian trong thung lũng là cơ sở khoa học dùng để thực hiện truyền tống lượng tử quy mô lớn, tất nhiên, do đã bị phá hủy nên phần lớn thiết bị đều hư hỏng, không thể xác định thêm thông tin gì khác.
Đây vốn là một kết quả đáng thất vọng, dù những thiết bị đó có giá trị nghiên cứu khoa học rất cao, nhưng hỏng thì chính là hỏng, tuyệt đối không thể so sánh với các thiết bị Epsilon nguyên vẹn.
Đúng là "Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn" (Núi cùng nước tận tưởng không đường, liễu xanh hoa thắm lại một làng), trong quá trình điều tra cơ sở không gian bị phá hủy trong thung lũng, đội thám hiểm dựa vào một số manh mối chi tiết trong cơ sở không gian bị phá hủy, đã tìm thấy một cơ sở trên mặt đất bị cát bụi phong ấn ở vùng trũng núi non phía bắc thung lũng.