Từ hệ thống Thiên Tai tại chiến dịch mặt đất ở Cáp Bố Lôi Thác, cho đến "Ngọn thương Longinus" hàng nhái tại Lỗ Ba Ngải, với tư cách là một hệ thống sao thủ đô của một quốc gia, thực lực quân sự nơi đây hoàn toàn không cùng một đẳng cấp so với hệ thống sao Mục Ba Lạp Khắc lúc ban đầu.
Đường Phương rất may mắn vì mình đã tin vào tin tình báo kia, lái tàu đến Lỗ Ba Ngải, để có thể thử phá hủy hệ thống Longinus hàng nhái trước khi nó kích hoạt lần tới, hoặc tiêu diệt Y Lỵ Sa Bạch, khiến cho thế lực Tân Phái rơi vào cảnh rắn mất đầu, nhằm giảm bớt áp lực mà Hanh Lợi Ngải Tháp và Tư Lợi Phân cùng những người khác đang phải đối mặt.
Đây chính là những gì anh đã trải qua trong khoảng thời gian từ lúc tiến vào quân cảng Lôi Âu cho đến khi hệ thống Longinus hàng nhái kích hoạt, hủy diệt quân cảng Đái Cao Lạc và nửa hạm đội hiệp phòng.
Sau khi tiến vào cơ sở không gian khổng lồ lơ lửng phía trên Lỗ Ba Ngải này, anh mới biết hệ thống vũ khí đó có một cái tên vang dội — "Bố Lý Âu Nạp Khắc", mặc dù bản chất chỉ là đại bác không gian được nhái lại từ hệ thống Longinus.
Thú vị là, trong quá trình chạy đến phòng chỉ huy tác chiến, anh vẫn chưa tìm thấy Y Lỵ Sa Bạch, mà lại phát hiện ra máy tính trung tâm của toàn bộ hệ thống trước, còn dò ra sự tồn tại của hệ thống "Lò Lửa", thế là mới có cuộc đối thoại vừa rồi.
"Uy lực của thứ này cậu cũng thấy rồi đấy, công nghệ chế tạo của nó so với người phụ nữ Y Lỵ Sa Bạch kia thì cái nào có giá trị hơn, còn cần tôi giải thích cho cậu sao?"
Ngải Mã vui vẻ đáp: "Chỉ huy, ngài đã tìm ra cách đột phá hệ thống Lò Lửa rồi sao?"
Đường Phương lắc đầu nói: "Chưa."
"Vậy ngài nói nhiều như thế có ích gì!"
"Tôi nói nhiều như thế... cô đang mắng tôi đấy à?"
Ngải Mã giải thích rất nghiêm túc: "Tôi chỉ đang bắt chước phong cách ngôn ngữ của ngài, không nghi ngờ gì nữa, như vậy sẽ nhân tính hóa hơn... Chỉ huy, chẳng phải ngài luôn trách tôi quá máy móc sao?"
Anh thực sự muốn tự vả vào mặt mình hai cái, bình thường nói nhiều làm gì, không có việc gì sao cứ thích trêu chọc "cô" làm chi... Nhân quả báo ứng đến nhanh thật.
Ngải Mã không dây dưa với anh về vấn đề này, cũng không tiếp tục duy trì phong cách nói năng luyên thuyên của hạm trưởng Đường, "Tôi vẫn giữ quan điểm cũ, nếu không có cách giành quyền kiểm soát hệ thống trước khi AI của hệ thống Lò Lửa phản ứng, thì những dữ liệu đó dù quý giá đến đâu, đối với ngài cũng không có bất kỳ giá trị nào."
"Thế thì đáng tiếc quá..."
"Chỉ huy, tiếc nuối không giải quyết được vấn đề, hành vi hiện tại của ngài chỉ là lãng phí thời gian mà thôi."
"Thật sự hết cách rồi sao?"
"Thật sự hết cách rồi." Ngải Mã nói: "Hệ thống Lò Lửa là kết tinh công nghệ của Vũ Trang Thượng Đế, trình độ thông minh của AI trung tâm không hề thua kém Phó quan Nhân Tộc bao nhiêu, rất tiếc, với năng lực của tôi khó mà phá vỡ tường lửa của hệ thống Lò Lửa trong thời gian ngắn."
Sắc mặt Đường Phương biến đổi liên hồi, anh ngẩng đầu nhìn lướt qua chiếc máy tính lượng tử khổng lồ cách đó không xa, thở dài, mang theo sự không cam tâm tột độ đi về phía bên kia hành lang.
Theo tin tình báo mà Trùng Nhiễm lấy được từ ký ức của một tên lính canh, đi qua cánh cửa đó, đi tiếp một đoạn nữa, chính là khu vực cốt lõi nơi đặt phòng chỉ huy tác chiến.
Thế nhưng vừa mới bước được vài bước, anh bỗng dừng lại, sắc mặt trở nên vô cùng kỳ quặc.
---❊ ❖ ❊---
Tại cầu chỉ huy thứ nhất của tàu "Kính Quang", các nhân viên vừa tỉnh lại sau cảnh tượng chấn động do tàu "Tọa Thiên Sứ" tạo ra, đang nhìn với vẻ mặt nghiêm trọng về phía tàu "A Ba Phỉ Tư" đang nhanh chóng áp sát hạm đội mình trên màn hình lớn. Họ trố mắt nhìn nó rẽ ngoặt ở khoảng cách hơn mười cây số, đột nhiên bỏ qua mục tiêu săn đuổi bấy lâu nay, lao về phía tàu "Tọa Thiên Sứ", điều này khiến họ cảm thấy rất khó hiểu.
Đường đến tàu "Kính Quang", mười phần đã đi được chín phần, vậy mà tàu "A Ba Phỉ Tư" lại đột ngột thay đổi mục tiêu vào lúc này, lao thẳng về phía "Tọa Thiên Sứ", điều này không khỏi có chút thiếu khôn ngoan.
Ngay khi mọi người còn đang ngẩn người, sắc mặt Hanh Lợi Ngải Tháp bỗng thay đổi dữ dội, lần đầu tiên chủ động kết nối với cầu chỉ huy thứ nhất, ra lệnh cho An Đặc Lợi chỉ thị mới nhất — tạm dừng vận hành hệ thống Kính Quang, chuyển năng lượng đầu ra của lò phản ứng nguyên sinh sang hệ thống vũ khí, dù có làm cháy pháo chính cũng phải chặn tàu "A Ba Phỉ Tư" lại. Bằng mọi giá không được để nó tiếp cận tàu "Tọa Thiên Sứ".
Ông lão từng nghe danh "Hình Cụ Tử Vong", nhưng không biết rốt cuộc đó là món vũ khí như thế nào. Về bí mật này, dù là Tán Ca Uy Nhĩ hay La Tư Gia Lợi Đốn, tất cả đều giữ kín như bưng, ngay cả những thành viên cốt lõi của thế lực Tân Phái như Vương Tử, Thái Luân, Đồ Lạp Mông cũng không biết.
Ông cũng từng thử đi đường tắt, ví dụ như giở trò khi Tán Ca Uy Nhĩ đi thăm các nơi để lấy thông tin liên quan, nhưng kết quả thật đáng thất vọng. Suốt bao năm qua, không thu được bất kỳ tin tức giá trị nào.
Cho đến tận hôm nay, khoảnh khắc tàu "A Ba Phỉ Tư" đổi hướng giữa chừng, lao về phía "Tọa Thiên Sứ", ông chợt nhớ đến một thứ. Đó là một chuyện ông nghe được khi còn trẻ, tình tiết cụ thể đã mơ hồ từ lâu, nhưng ông nhớ rõ, thứ đó đến từ "Phần tư tọa độ Tây Tháp".
Nếu hệ thống cốt lõi của tàu "A Ba Phỉ Tư" chính là thứ đó, thì nguy to rồi!
Hanh Lợi Ngải Tháp biết tính cách của La Tư Gia, biết rằng vì Tán Ca Uy Nhĩ, vì tương lai của thế lực Tân Phái, ông ta có thể đánh cược tất cả mọi thứ của mình.
Ông không có thời gian để sợ hãi, ngay lập tức đứng dậy, vừa lớn tiếng bảo tàu "Tọa Thiên Sứ" khẩn cấp né tránh, vừa bước nhanh về phía quân y đang thản nhiên ngồi uống trà ở góc cầu chỉ huy.
Mọi người đều bị hành động của ông lão làm cho hoảng sợ.
Ngay cả khi Chu Lý Á Nặc phản bội, tàu "Dạ Lưu Ly" lâm vào cảnh nguy ngập, tàu "Kính Quang" rơi vào vòng vây, những thời khắc quan trọng như vậy, ông cũng chưa từng hoảng loạn như thế này, luôn ngồi vững trên ghế chỉ huy. Vậy mà lúc này đây, gương mặt đó lạnh như đóng băng, khiến người ta cảm thấy một luồng hơi lạnh từ tận đáy lòng.
Áo Tư Tạp và mấy người chú, bao gồm cả cha ông là Cát Nhĩ Khoa Đặc, đều nhìn nhau ngơ ngác, không biết Hanh Lợi Ngải Tháp đã nghĩ đến điều gì, mà việc tàu "A Ba Phỉ Tư" chuyển hướng lại gây ra tác động lớn đến vị lão nhân vốn luôn điềm tĩnh như vậy.
Đường Lâm vì lo lắng cho tàu "Tọa Thiên Sứ", ngay lập tức đi theo sau Hanh Lợi Ngải Tháp đến khu vực nghỉ ngơi của cầu chỉ huy. Khoảng vài nhịp thở sau, không biết đã nghe Hanh Lợi Ngải Tháp nói gì, sắc mặt ông trở nên vô cùng khó coi.
Sự khó hiểu trên gương mặt Cát Nhĩ Khoa Đặc và những người khác càng đậm hơn, rốt cuộc trên tàu "A Ba Phỉ Tư" có thứ gì mà khiến Hanh Lợi Ngải Tháp kiêng dè đến thế? Có phải là thông tin về "Hình Cụ Tử Vong" không?
Tại cầu chỉ huy thứ nhất của tàu "Kính Quang", An Đặc Lợi không thấy được biểu cảm trên mặt Hanh Lợi Ngải Tháp, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra ở cầu chỉ huy dự bị, nhưng từ lời nói của bố vợ, ông có thể nghe ra sự khẩn cấp và lo lắng của ông lão.
Dưới mệnh lệnh của ông, hệ thống Kính Quang nhanh chóng ngừng vận hành, những vân sáng hình lục giác trên bề mặt lá chắn dần biến mất, khôi phục lại thành lá chắn Ngân Hà ban đầu. Năng lượng đầu ra của lò phản ứng nguyên sinh phần lớn được chuyển sang hệ thống vũ khí, 8 khẩu pháo plasma cùng hệ thống phóng tên lửa, ngư lôi khai hỏa toàn lực.
Từng chùm sáng xanh lục xuyên thủng hư không, rơi xuống mạn trái tàu "A Ba Phỉ Tư", khuếch tán thành những vòng mây lửa nở rộng nhanh chóng.
Thân tàu đen kịt của "A Ba Phỉ Tư" bị luồng sáng thắp sáng. Nó không có lá chắn năng lượng như tàu "Kính Quang", plasma năng lượng cao trực tiếp tiếp xúc với thân tàu, giải phóng bức xạ nhiệt và năng lượng nổ vô cùng khủng khiếp.
Đòn tấn công tập trung đủ sức tiễn chiến hạm cấp Thần Khải có lá chắn năng lượng nhúng vào địa ngục, vậy mà chỉ phá hủy lớp sơn đen của tàu "A Ba Phỉ Tư", khiến nó trở nên lốm đốm, xuất hiện nhiều vết lệch màu và vết cháy xém, một số nơi bị biến dạng và rách nát nhẹ, nhưng lại không thể xé toạc toàn bộ lớp giáp.
Bên dưới lớp sơn đen là một loại vật chất có màu sắc thâm trầm hơn, ánh sáng và nhiệt lượng tỏa ra từ chùm plasma khi đánh vào đó giống như nước chạm vào bọt biển, bị hấp thụ và tiêu hóa nhanh chóng. Ngay cả pháo chính ở mũi và đuôi tàu Kính Quang cũng chỉ khiến lớp giáp đen ngòm đó lóe lên ánh đỏ sẫm, không thể phá vỡ trong một đòn.
Khi pháo hạm của tàu "Kính Quang" tạm thời ngừng hoạt động do quá nhiệt để thay lõi tản nhiệt, những cấu trúc màu đỏ sẫm đó sẽ từ từ trở lại trạng thái ban đầu, không còn lóe sáng, không còn nóng bỏng, khôi phục lại sự lạnh lẽo và cứng cáp.
Một đợt tập hỏa của tàu "Kính Quang" chỉ gây ra một vài vết thương ngoài da trên mạn trái tàu "A Ba Phỉ Tư", không gây ra bất kỳ tổn thương thực chất nào cho cấu trúc bên trong.
Tàu "A Ba Phỉ Tư" hoàn toàn dùng lớp giáp và cấu trúc để chống đỡ hỏa lực có thể tiêu diệt chiến hạm cấp Thần Khải, qua đó có thể thấy được chiến hạm bán di tích được đúc từ chiến hạm hư hại của Y Phổ Tây Long có khả năng chịu đòn kinh khủng đến mức nào.
Dù là Hanh Lợi Ngải Tháp, hay Cát Nhĩ Khoa Đặc, Áo Tư Tạp, An Đặc Lợi... đều biết tàu "A Ba Phỉ Tư" có điểm yếu, dù sao nó cũng được cải tạo từ chiến hạm hư hại của Y Phổ Tây Long, không phải chiến hạm Y Phổ Tây Long hoàn chỉnh. Nếu có thể tìm ra bộ phận nhân tạo yếu ớt, hẳn có thể gây trọng thương cho nó.
Chỉ tiếc là dữ liệu cấu trúc của tàu "A Ba Phỉ Tư" cũng giống như "Hình Cụ Tử Vong", đều là cơ mật trong cơ mật, tuyệt đối không thể để người ngoài biết. Với máy quét thân tàu của tàu "Kính Quang", hoàn toàn không có cách nào xác định điểm yếu cấu trúc của tàu "A Ba Phỉ Tư". Chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch nhất là bắn từng phát một để xác định xem chỗ nào phòng thủ yếu hơn.
Việc này cần thời gian, nhưng thứ thiếu nhất lúc này chính là thời gian. Nguy hiểm hơn là, chỉ có vũ khí năng lượng uy lực mạnh như pháo plasma mới có thể gây ra mối đe dọa nhất định cho mục tiêu. Tên lửa thông thường, ngư lôi không gian sâu, đạn pháo từ tính, căn bản không thể tiếp cận thân tàu "A Ba Phỉ Tư" mà đã bị lá chắn từ tính tăng cường đánh bật ra.
Tàu "Kính Quang" đã cố gắng hết sức, mồ hôi lạnh trên trán An Đặc Lợi đã túa ra, nhưng vẫn không thể kéo chậm tàu "A Ba Phỉ Tư" dù chỉ một chút. Chiến hạm đó giống như một con cá mập đen điên cuồng, mặc kệ mưa bom bão đạn phía sau, lao thẳng về phía tàu "Tọa Thiên Sứ" đang tàn sát những "Con cái của Chiến tranh", tốc độ vô cùng nhanh, khí thế cực kỳ hung mãnh.
Các chiến hạm thuộc hạm đội Sư Tử Vương đứng nhìn cảnh tượng này ngây người, không kịp thương tiếc cho nhau, ngay lập tức tập trung hỏa lực, áp chế tàu "Tọa Thiên Sứ" và tàu "Kính Quang".
Các tháp pháo pha-xơ tiễn đợt "Con cái của Chiến tranh" cuối cùng xuống địa ngục, đồng thời khi khai hỏa vào hạm đội Sư Tử Vương, một nhóm động cơ đẩy dưới thân tàu bắt đầu vận hành, thân tàu hơi nghiêng đi, thực hiện động tác né tránh.
Có thể thấy, nó sợ rồi, Đường Phương sợ rồi...
Thế nhưng, thời gian thực tế để lại cho anh căn bản không đủ để tàu "Tọa Thiên Sứ" né tránh, thậm chí không đủ thời gian để khởi động động cơ bước nhảy, thoát khỏi chiến trường cốt lõi.
Tàu "A Ba Phỉ Tư" quá gần tàu "Tọa Thiên Sứ", đã chưa đầy 10km. Ở khoảng cách này, trong điều kiện động cơ đẩy mở hết công suất, chỉ cần khoảng 1 phút là có thể xảy ra va chạm.
Kích thước tàu "Tọa Thiên Sứ" rất lớn, lớn hơn tàu "Kính Quang", cũng lớn hơn tàu "A Ba Phỉ Tư". Mặc dù sự linh hoạt không thua kém hai chiến hạm kia, nhưng thời gian tích lũy từ chuyển hướng, tăng tốc để vượt qua tàu "A Ba Phỉ Tư" lớn hơn 1 phút rất nhiều.
Khắc Lôi Nhã không ngờ Đường Phương lại đề phòng tàu "A Ba Phỉ Tư" cao đến thế. Những tháp pháo vàng ròng trên bề mặt tàu "Tọa Thiên Sứ" mạnh mẽ ra sao, mọi người trên cầu chỉ huy đều tận mắt chứng kiến. Đừng nói là một chiến hạm bán di tích, dù là chiến hạm Y Phổ Tây Long hoàn chỉnh cũng không chịu nổi sự oanh tạc điên cuồng của những tháp pháo đó.
Tàu "Tọa Thiên Sứ" hiện tại đâu phải tàu nghiên cứu khoa học gì, hoàn toàn là một món vũ khí siêu cấp cắm đầy nòng pháo, không hề thua kém chiến hạm pháo đài "Vô Hạn" của Đế quốc Phỉ Ni Khắc Tư. Sở hữu sức chiến đấu như vậy, còn cần phải né tránh tàu "A Ba Phỉ Tư" sao?
Cô không hiểu, thật sự không hiểu.
Theo kế hoạch của Đường Phương, cô chỉ cần lái tàu "Tọa Thiên Sứ" đến đây, những việc còn lại giao cho anh làm. Thế nhưng vừa mới tiêu diệt xong "Con cái của Chiến tranh", mới bắn chìm hơn mười chiến hạm của hạm đội Sư Tử Vương, Ghost vốn luôn ngồi ở khu nghỉ ngơi của cầu chỉ huy không có động tĩnh gì bỗng nhiên đứng dậy, tiếp quản quyền chỉ huy chiến hạm, ra lệnh cho nhóm lái tàu khẩn cấp né tránh.
Chiến hạm có ngoại hình hung dữ trên màn hình lớn kia rốt cuộc có năng lực gì mà khiến Đường Phương coi trọng như vậy? Chẳng lẽ có thể so sánh với chiến hạm hỗn hợp từng gặp ở hệ thống sao A Lạp Đái Nhĩ?
Khi cô đang cau mày suy nghĩ, vô số tháp pháo quang tử trên bề mặt tàu "Tọa Thiên Sứ" bắt đầu thay đổi mục tiêu, mặc kệ hỏa lực tấn công của hơn 100 chiến hạm hạm đội Sư Tử Vương, liên tục oanh tạc tàu "A Ba Phỉ Tư".
Từng quả cầu ánh sáng bay lên không trung, rơi xuống thân tàu "A Ba Phỉ Tư", như những giọt nước vỡ tan, bắn tung thành những làn sóng chói mắt.
Lớp giáp đen kịt mà pháo plasma của tàu "Kính Quang" không thể phá vỡ đã xuất hiện những vết sẹo chằng chịt. Các hố đạn lan rộng, tích tụ ở hai bên mũi tàu, ngày càng sâu, ngày càng rộng. Đảo tàu phía trên, pháo laser, radar quét, mảng ăng-ten thông tin, v.v., những thiết bị nhân tạo như vậy lần lượt hóa thành từng đám lửa, chiếu sáng một vùng hư không, để lại làn khói súng mù mịt phía sau tàu.
Nhưng điều này vẫn không thể ngăn cản tàu "A Ba Phỉ Tư" liều mạng lao tới.
Nó rất cứng, thực sự rất cứng. Mặc dù không có lá chắn năng lượng, nhưng không hề thua kém tàu "Thần Tinh" sở hữu lá chắn Cực Quang.
Tàu "Kính Quang" bám đuổi sát nút ở phía sau, tàu "Tọa Thiên Sứ" oanh tạc dữ dội ở phía trước. Kẻ trước trong thời gian ngắn không phá nổi lớp giáp mạn trái của nó, kẻ sau vốn có thể trong 1 phút dùng pháo oanh tạc dày đặc để tìm ra điểm yếu, nhưng do góc độ và hiệu năng chiến hạm, tháp pháo pha-xơ chỉ có thể tập trung tấn công vào mũi tàu. Mà mũi tàu lại là nơi cứng nhất của tàu "A Ba Phỉ Tư", được cấu tạo từ di tích Y Phổ Tây Long hoàn chỉnh, trừ lớp sơn bên ngoài và một ít vật liệu lấp đầy để sửa chữa, hầu như không có vật chất nhân tạo. Sự thật đã chứng minh, dù vũ khí là tháp pháo pha-xơ, muốn đập vỡ vỏ đầu của nó cũng không phải là chuyện có thể làm được trong chốc lát... Tàu "Tọa Thiên Sứ" cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi tàu "A Ba Phỉ Tư".