Điều này đã nhen nhóm lại ngọn lửa hy vọng trong lòng Phùng Áo Lợi Ba Đức. Thế nhưng, phải mãi đến 5 năm sau khi ông qua đời, đội khảo sát điều tra các cơ sở mặt đất của Y Phổ Tây Long mới có được thành quả mới.
Nếu nói di tích Y Phổ Tây Long rơi xuống Đại Liệt Cốc là cơ sở không gian dùng cho việc truyền tống lượng tử quy mô lớn, thì di tích Y Phổ Tây Long hoàn chỉnh ở dãy núi phía Bắc chính là cơ sở địa tầng dùng cho việc truyền tống lượng tử quy mô nhỏ. Hơn nữa, họ còn làm rõ được đích đến của quá trình truyền tống và thực hiện thí nghiệm thành công một lần.
Phương thức di chuyển dựa trên truyền tống lượng tử như thế này, tự nhiên không thể so sánh với kỹ thuật khúc tốc (warp) truyền thống. Có người đoán rằng khoảng cách truyền tống sẽ không quá xa, nhưng dù thế nào cũng không ngờ tới nó lại gần đến mức độ này.
Tất nhiên, đây không phải là điểm mấu chốt, điểm mấu chốt nằm ở chỗ đích đến của quá trình truyền tống lại chính là lõi hành tinh Thái Khắc.
Khi họ tận mắt chứng kiến cảnh tượng ở đầu kia của đường hầm truyền tống, mới hiểu ra rằng dù là cơ sở không gian ở Đại Liệt Cốc hay cơ sở mặt đất ở dãy núi phía Bắc, tất cả đều chỉ là những cơ sở phụ trợ cho di tích Y Phổ Tây Long khổng lồ này mà thôi.
Lõi hành tinh với bán kính gần mười nghìn km, từ lõi hướng ra ngoài 5000km đã bị đào rỗng, tạo thành một khoảng không khổng lồ, tựa như quay trở lại vũ trụ, có thể nhìn thấy vô số tinh tú, thậm chí hư ảnh của ba anh em Khắc Cáp Nặc Tư còn treo cao trên bầu trời.
Khoảng không này thực chất không phải chân không, ở trung tâm nó có một khối cầu bạc đường kính lên tới 1000km, đang tự quay đồng bộ với hành tinh Thái Khắc với tốc độ rất chậm. Bên ngoài khối cầu bạc là 3 bộ quỹ đạo hình vòng cố định, nhìn từ xa thì loang lổ, đầy rẫy vết sẹo, tựa như từng trải qua sự gột rửa của chiến hỏa.
Quỹ đạo hình vòng về bản chất không khác gì tinh cảng, được cấu hình với nhiều bến đỗ, bên trên đậu vài phi thuyền Y Phổ Tây Long, chỉ là tất cả đều đã hư hỏng, ở không phận phía ngoài thậm chí có thể nhìn thấy tàn xác phi thuyền lơ lửng một cách tĩnh lặng.
Ngoài khối cầu bạc trung tâm và quỹ đạo hình vòng, khu vực rỗng rộng gần 4000km còn trôi nổi rất nhiều nền tảng lơ lửng, hình dạng và công năng khác nhau, có trạm phân luồng truyền tống lượng tử, có bến đậu tàu chiến độc lập, có xưởng sửa chữa cơ khí.
Thật khó tưởng tượng, người Y Phổ Tây Long lại đào rỗng lõi của một hành tinh để xây dựng nên một cơ sở hùng vĩ như vậy. Đối với nhân loại mà nói, điều này gần như là thần tích. Nếu bị những thường dân ngu muội coi người Y Phổ Tây Long là thần linh nhìn thấy, không biết họ sẽ có những hành vi kích động đến mức nào.
Tất nhiên, đối với các nhà khoa học, họ quan tâm hơn đến việc người Y Phổ Tây Long xây dựng một cơ sở lõi hành tinh như vậy rốt cuộc là để làm gì? Từ những cơ sở và tàn xác phi thuyền này, nhân loại có thể nhận được sự gợi mở và kinh nghiệm gì để nâng cao trình độ khoa học kỹ thuật của chính mình.
Sau khi Phùng Áo Lợi Ba Đức qua đời, Hán Tư Áo Lợi Ba Đức kế vị. Sau khi biết được phát hiện của đội khảo sát, ông từng nhiều lần đích thân tiến vào di tích Y Phổ Tây Long trong lõi hành tinh Thái Khắc để thị sát. Vì di tích này nằm ở lõi hành tinh Thái Khắc, trung tâm có một khối cầu bạc, rất giống với chữ "Theta" (Tây Tháp) trong bảng chữ cái Hy Lạp, lại vì sự kết hợp giữa khối cầu bạc và quỹ đạo hình vòng bên ngoài giống như một quả địa cầu không có giá đỡ, Hán Tư Áo Lợi Ba Đức đã đặt cho nó một cái tên rất hình tượng: Tây Tháp Tượng Hạn.
Đây chính là nguồn gốc của Tây Tháp Tượng Hạn trong ký ức của Hanh Lợi Ai Tháp.
Bắt đầu từ thời đại Hán Tư Áo Lợi Ba Đức nắm quyền, cho đến khi Viễn Chinh Quân Chu Tước đổ bộ vào khu vực Thiên Sào, rồi đến sự sụp đổ của Đế quốc Chu Tước, Viễn Chinh Quân chia làm hai. Cho đến nay là mười nước cùng tồn tại. Gia tộc Áo Lợi Ba Đức vẫn luôn tiến hành phân tích và nghiên cứu ngược đối với di tích Tây Tháp Tượng Hạn nhằm nâng cao quốc lực tổng hợp.
Ví dụ như kỹ thuật vũ khí laser cao hơn các nước khu vực Hi Luân Bối Nhĩ một bậc của Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, hệ thống bảo trì tàu chiến tự động, kỹ thuật chống nhiễu máy bay không người lái, bao gồm cả lớp giáp chống nhiệt năng mà Hanh Lợi Ai Tháp áp dụng cho các chiến hạm thuộc Đội vệ binh Thiên Hành Giả, kỹ nghệ cốt lõi đều đến từ kỹ thuật đảo ngược nhắm vào nhiều di tích của Tây Tháp Tượng Hạn.
Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư với tư cách là quốc gia có chủ quyền đấu đá nội bộ kịch liệt nhất, hao tổn nghiêm trọng nhất, vương quyền suy yếu, quân thần hai lòng, thậm chí không có cả đồng minh trong mười nước khu vực Hi Luân Bối Nhĩ suốt 50 năm qua, vậy mà vẫn có thể chiếm được một chỗ đứng tại khu vực Hi Luân Bối Nhĩ. Tây Tháp Tượng Hạn đóng góp không nhỏ.
Tất nhiên, ngoài các tiến bộ khoa học kỹ thuật do kỹ thuật đảo ngược mang lại, những năm gần đây gia tộc Áo Lợi Ba Đức còn khai quật được nhiều thiết bị khả dụng từ Tây Tháp Tượng Hạn, trong đó số lượng nhiều nhất chính là máy truyền tống lượng tử. Bao gồm cả các bộ phận cốt lõi của những chiến hạm di tích như "Kính Quang Hào", "A Ba Phỉ Tư Hào", đều được trích xuất từ bên trong những chiến hạm hư hỏng tại các bến đỗ quỹ đạo hình vòng của Tây Tháp Tượng Hạn, sau đó được nhân loại sử dụng.
Ngay cả hệ thống Bố Lý Âu Nạp Khắc mà Đường Phương vừa phá hủy, cũng là do ông J dựa trên cơ sở một phần khoa học kỹ thuật lấy được từ Tây Tháp Tượng Hạn tại Tán Ca Uy Nhĩ, cộng với kiến thức tiên tiến mà Vũ trang Thượng đế nắm giữ để hoàn thiện mới xây dựng nên.
Phải biết rằng mối quan hệ giữa Đoàn Ngân Ưng và Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư không thể gọi là đối địch, cũng không thể gọi là hữu hảo, làm sao có thể cung cấp quy trình chế tạo hệ thống Lang Cơ Nỗ Tư cho Tán Ca Uy Nhĩ.
Từ đó có thể thấy, sự tồn tại của Tây Tháp Tượng Hạn có ý nghĩa như thế nào đối với Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư.
Tuy nhiên, khoáng sản dù phong phú đến đâu cũng có lúc cạn kiệt, tiền tiết kiệm dù nhiều đến đâu cũng có ngày tiêu xài hết. Sau bao nhiêu năm khai quật, các loại di vật trong khu vực rỗng của Tây Tháp Tượng Hạn đã chẳng còn lại bao nhiêu, công việc khai thác di tích rơi vào một tình thế rất khó xử.
Điều này không có nghĩa là Tây Tháp Tượng Hạn đã mất đi phần lớn giá trị, thực ra dù là ghế từ tính biến hình, "Kính Quang Hào", "A Ba Phỉ Tư Hào", hay những kỹ thuật được giải mã từ kỹ thuật đảo ngược, cũng chỉ là một phần nhỏ của di tích này.
Nó còn hai đơn vị quan trọng, toàn bộ vách ngoài của khoảng không khổng lồ, và khối cầu bạc ở lõi.
Đối với bức tường thành chống đỡ toàn bộ di tích, mô phỏng tính chất lõi hành tinh, đồng thời ngăn cách sự thăm dò từ bên ngoài, người của đội khảo sát căn bản không dám manh động, bởi vì với trình độ khoa học kỹ thuật hiện tại của nhân loại, khoảng cách với người Y Phổ Tây Long là rất lớn, nhỡ đâu gây tổn hại đến hệ thống duy trì sự hoàn chỉnh của di tích, tạo ra tai nạn sụp đổ đủ để hủy diệt Tây Tháp Tượng Hạn, thậm chí là hành tinh Thái Khắc, thì không ai gánh nổi trách nhiệm đó.
Còn về khối cầu ở trung tâm khoảng không, người của đội khảo sát đã nghĩ ra rất nhiều cách nhưng vẫn không tìm được cánh cửa dẫn đến kho báu. Khối cầu bạc không chỉ có thể chặn đứng mọi hình thức quét, mà còn cứng rắn đến mức đáng kinh ngạc, họ lại không dám dùng vũ lực cưỡng ép, thế là dù là phe phái cũ hay phe phái mới, vài năm gần đây tiến độ khai thác di tích gần như rơi vào đình trệ.
Chỉ có các doanh nghiệp công nghiệp nặng, viện nghiên cứu khoa học trên bề mặt hành tinh Thái Khắc dùng để ngụy trang, che giấu bí mật lõi hành tinh là vẫn đang phát triển theo bước chân thời đại.
Tuy nhiên, ông già không biết rằng, cái gọi là Tây Tháp Tượng Hạn của ông, chẳng qua chỉ là Tây Tháp Tượng Hạn bên ngoài. Bên trong hệ thống này, còn có một Tây Tháp Tượng Hạn bên trong.
Với đội ngũ nghiên cứu khoa học dưới trướng Tán Ca Uy Nhĩ, tất nhiên không có cách nào phá vỡ lớp vỏ ngoài của khối cầu bạc, mở ra cánh cửa dẫn đến thần tàng. Cho đến khi ông J trở thành cố vấn kỹ thuật của Quốc vương bệ hạ, gia nhập đội ngũ khai thác nhắm vào Tây Tháp Tượng Hạn.
Trong ký ức của Y Lệ Sa Bạch, thực ra với năng lực của ông J, cũng không thể đảm bảo phá vỡ lớp vỏ cứng của khối cầu bạc mà không làm tổn hại đến công năng của hệ thống. Ông chỉ lấy từ tay Tán Ca Uy Nhĩ một chiếc máy truyền tống lượng tử cỡ lớn được bố trí ở mặt trong quỹ đạo hình vòng, vốn đã bị hủy hoại trong chiến hỏa, rồi biến mất suốt nửa năm trời. Khi ông trở lại hệ thống sao Khắc Cáp Nặc Tư, chiếc máy truyền tống lượng tử cỡ lớn bị hư hỏng kia vậy mà đã được sửa chữa xong.
Khi phe phái cũ bó tay trước khối cầu bạc, phe phái mới cuối cùng đã tìm được chìa khóa mở ra thần tàng.
Tán Ca Uy Nhĩ rất vui, khuôn mặt như tạc từ đá cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười không tự nhiên. Y Lệ Sa Bạch có ấn tượng rất sâu sắc về cảnh tượng đó.
Chỉ là không ai ngờ tới, khi đội ngũ nghiên cứu khoa học không sợ chết đầu tiên thông qua máy truyền tống lượng tử tiến vào thế giới bên trong khối cầu bạc, tin tức mang ra ngoài đã khiến nụ cười trên mặt Tán Ca Uy Nhĩ đóng băng.
Lõi hành tinh Thái Khắc có một Tây Tháp Tượng Hạn, bên trong khối cầu bạc lại có một Tây Tháp Tượng Hạn khác, hơn nữa còn nghèo nàn hơn Tây Tháp Tượng Hạn bên ngoài. Trên nền tảng kẹp lấy khối cầu xám chỉ có một vài tác phẩm điêu khắc bằng đá hình thù kỳ dị, phi thuyền vận tải cỡ nhỏ và thiết bị công trình bị hỏng, ngoài ra không còn bất cứ thứ gì có giá trị.
Phát hiện như vậy khiến người ta thất vọng. Trừ một người ra — ông J.
Ông ta thậm chí còn phấn khích hơn cả khi nhìn thấy dụng cụ tra tấn, nhìn thấy những phi thuyền tàn nát ở Tây Tháp Tượng Hạn bên ngoài. Chỉ tiếc là sự phấn khích này không kéo dài được bao lâu, bởi vì khối cầu đen bên trong Tây Tháp Tượng Hạn bên trong ông ta không mở được, cũng không giống Tây Tháp Tượng Hạn bên ngoài, có thiết bị truyền tống đến khu vực lõi trong.
Khó khăn lắm mới mở được cánh cửa Tây Tháp Tượng Hạn bên trong, lại không thu hoạch được bao nhiêu thứ có giá trị. Điều này khiến Tán Ca Uy Nhĩ vô cùng tức giận, cảm thấy mất mặt. Tuy nhiên, ông J từng an ủi ông ta rằng: "Chờ thêm chút nữa, chỉ cần đại nhân Nặc Á dung hợp xong, sẽ đích thân đến Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, giúp ông mở hạt đen của Tây Tháp Tượng Hạn bên trong, lấy ra những thứ bên trong, tiện thể giúp Quốc vương bệ hạ giải quyết triệt để phe phái cũ."
Thế là, công việc khai thác Tây Tháp Tượng Hạn bên trong rơi vào trạng thái đình trệ.
Trong mắt Tán Ca Uy Nhĩ, thay vì lãng phí tinh lực ở đây, chi bằng an tâm chờ đợi Nặc Á đến.
Bao nhiêu năm ông ta còn chờ được, huống hồ chỉ là chút thời gian này?
Đáng buồn thay, ông ta không chờ được Nặc Á, mà lại chờ được "Thần Tinh Hào". Chờ được hạm trưởng Đường, lại còn tự cho là thông minh, lấy việc Đường Phương can thiệp vào nội chính "A Lạp Đới Nhĩ" làm cơ hội để đả kích phe phái cũ, cuối cùng rước họa vào thân, không chỉ làm hại tính mạng mình, mà còn khiến tình thế "Khắc Cáp Nặc Tư" diễn biến đến mức này.
Sau khi Đường Phương công phá máy tính trung tâm của hệ thống Bố Lý Âu Nạp Khắc, phá vỡ phòng tuyến do bộ phận an ninh thiết lập một cách vô cùng đơn giản, xuất hiện trong phòng chỉ huy tác chiến, Y Lệ Sa Bạch cuối cùng đã đồng tình với quan điểm của La Tư Gia và Thái Luân — người đàn ông không có khí chất vượt trội, cũng chẳng thể nói là anh tuấn hay vĩ đại trước mắt này, mới là kẻ địch số 1 thực sự.
Chỉ tiếc là sự thấu hiểu này lại nảy sinh sau khi phải trả cái giá rất đắt, đáng sợ hơn nữa là hạm trưởng Đường đã nâng lưỡi dao đồ tể trong tay nhắm vào cô, bất cứ lúc nào cũng có thể chém xuống.
Và vì chiến binh đen mặc giáp động lực cấp Thánh Kiều Trị không phải là đối thủ của những vị tướng giáp vàng đó, nên Vương hậu điện hạ chỉ còn một con đường để đi. Chạy... chạy trốn khỏi hệ thống Bố Lý Âu Nạp Khắc.
Tuy nhiên, đừng nói đến việc lối thoát khẩn cấp bị một bức tường vô hình phong tỏa, cô không có năng lực phá vỡ nó. Ngay cả khi có năng lực phá vỡ và trốn thoát thành công khỏi hệ thống Bố Lý Âu Nạp Khắc, cô còn có thể trốn đi đâu?
Phân tích thời gian từ khi hệ thống Bố Lý Âu Nạp Khắc chính thức đi vào hoạt động đến khi máy tính trung tâm mất kiểm soát, e rằng ngay khoảnh khắc quân cảng Đái Cao Lạc và nửa hạm đội hiệp phòng sụp đổ, hắn đã lẻn vào bên trong cơ sở.
Đối mặt với hạm trưởng Đường có thần thông như vậy, đâu mới là khu vực an toàn? Có thể bảo toàn tính mạng của cô?
Cái gọi là "còn người là còn của", Tán Ca Uy Nhĩ vừa chết, phe phái mới chắc chắn sẽ như rắn mất đầu, người người tự nguy, thậm chí xuất hiện cục diện sụp đổ. Cô không thể chết, chỉ khi sống sót trong cuộc chiến này, trở thành một lá cờ, mới có thể đảm bảo phe phái mới không đi vào vết xe đổ của chồng cô, trở thành lịch sử của đất nước này.
Thắng bại nhất thời không tính là gì, có cô ở đây, phe phái mới còn, uy vọng của vương quyền còn, thì vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ. Bởi vì ông J chết rồi, vẫn còn Nhã Điển Na, còn Hiền giả Nặc Á, còn Phương Chu, còn Vũ trang Thượng đế...
Hơn nữa, cô không cho rằng cuộc chiến tại "Khắc Cáp Nặc Tư" đã gần đến hồi kết, dù chiến trường thứ nhất, thứ hai, thứ ba đều thua, cô vẫn có cơ hội thu phục đất đai đã mất.
Vì vậy, cô phải sống, dù thế nào cũng phải sống. Vì chính cô, vì Tán Ca Uy Nhĩ đã khuất, vì tương lai của những đứa con, vì vận mệnh của phe phái mới.
Khứu giác của Đường Phương rất nhạy bén, có thể tìm thấy Lỗ Ba Ngải trong thời gian ngắn, nhưng có một nơi, hắn chắc chắn không có bản lĩnh tìm ra.
Đúng vậy, đó chính là Tây Tháp Tượng Hạn, Tây Tháp Tượng Hạn ít người biết đến.
Và không phải Tây Tháp Tượng Hạn bên ngoài, mà là Tây Tháp Tượng Hạn bên trong ngay cả Hanh Lợi Ai Tháp cũng không có khái niệm.
Không ai có thể ngờ rằng cô sẽ trốn vào di tích Y Phổ Tây Long vào thời điểm như thế này, trong tình trạng thiết bị truyền tống bị hư hỏng, không ai có thể phá vỡ khối cầu bạc, dù Đường Phương có thực sự như lời đồn đại bên ngoài, là con lai giữa người Y Phổ Tây Long và nhân loại, bẩm sinh có một loại thiện cảm với di tích Y Phổ Tây Long, thì cũng tuyệt đối không có khả năng sửa chữa máy truyền tống lượng tử trong thời gian ngắn, đủ để cô kéo dài đến khi chuyển cơ xuất hiện.
Thế là, cô đã kích hoạt tín hiệu truyền tống dẫn đến Tây Tháp Tượng Hạn bên trong.
Chỉ là Vương hậu điện hạ không thể ngờ rằng, hắn bất chấp nguy hiểm, trong tình trạng phía trước chưa rõ ra sao, đã xông vào phạm vi hoạt động của tín hiệu truyền tống với tốc độ không thể tin nổi, cùng cô tiến vào Tây Tháp Tượng Hạn trong lõi hành tinh Thái Khắc.
Trên đây là những ký ức về Tây Tháp Tượng Hạn mà ký sinh trùng thần kinh thu được từ não bộ của Y Lệ Sa Bạch, bao gồm nguồn gốc, tiến độ khai thác, trạng thái hiện tại và dự định của cô.
"Tây Tháp Tượng Hạn... rốt cuộc là dùng để làm gì?"
Sau khi hiểu rõ toàn bộ câu chuyện về di tích này, hắn dừng bước, lại nhìn ngắm không gian lõi hành tinh đầy ánh sáng dịu nhẹ này, trong lòng vẫn cảm thấy chấn động.
Từng tận mắt chứng kiến nhà máy tinh luyện đồng vị nguyên tố không dưới lớp sâu hành tinh Na Mỹ, từng chứng kiến trạm trung chuyển Y Phổ Tây Long, từng chứng kiến nghĩa địa chiến hạm ở vùng đất thất lạc, từng chứng kiến hệ thống Dyson hư nát, cùng hệ thống A Thập Thác Lan Đa bao phủ toàn bộ khu vực, hắn lẽ ra không nên cảm thấy chấn động trước Tây Tháp Tượng Hạn.
Nhưng thực tế là, hắn vẫn nảy sinh rất nhiều cảm thán, đối với không gian lõi hành tinh này ít nhiều mang theo vài phần kính sợ.
Chương mục
Gợi ý thân thiện: Nhấn phím Enter để quay lại danh mục sách, phím ← để quay lại trang trước, phím → để sang trang sau, thêm vào dấu trang để thuận tiện cho việc đọc tiếp lần sau.
Tất cả các chương và nội dung hình ảnh của "Tùy thân mang theo Tinh tế Tranh bá" đều do cư dân mạng cập nhật và tải lên, hoan nghênh các bạn đọc ủng hộ Bạo Binh Đối A và lưu giữ "Tùy thân mang theo Tinh tế Tranh bá".