Sau khi cập bến "Kính Quang Hào", trước tiên hắn dò hỏi từ chỗ Khải Lệ Ni Á về tình hình các hành tinh như Tạp Bố Lôi Thác, Na Tái La. Hắn biết được dưới sự vận động và an ủi của Tắc Khắc Ba Tạp Nhĩ cùng các thành viên Liên minh Luật pháp phía sau, tâm lý bất an trong dân chúng đã được xoa dịu rất nhiều, các thành phố lớn nhỏ bắt đầu hồi phục sau chiến loạn.
Tiếp đó, hắn tìm gặp Hanh Lợi Ai Tháp. Hai người một già một trẻ rời khỏi "Kính Quang Hào", biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Mãi cho đến sáu bảy tiếng sau, họ mới quay trở lại "Kính Quang Hào". Không ai biết họ đã đi đâu, người ta chỉ biết tâm trạng Nhiếp chính vương điện hạ khá tốt, vì ngài đích thân lấy một chai rượu ngon từ hầm rượu, xách trên tay đi tới phòng của Cát Nhĩ Khoa Đặc.
Đường Phương không đi theo, cũng không trở về "Tọa Thiên Sứ Hào", mà cùng Khải Lệ Ni Á lên phi thuyền vận tải Thần tộc rời khỏi "Kính Quang Hào", bay tới Tạp Bố Lôi Thác, đỗ xuống một hòn đảo nhỏ tư nhân phía nam đại lục Hắc Đắc Khắc, nơi chưa bị chiến tranh tàn phá.
Chủ nhân của hòn đảo này đã sớm mang theo gia đình rời khỏi Tạp Bố Lôi Thác ngay từ đầu cuộc hải chiến Khắc Cáp Nặc Tư, thế là nơi đây trở thành vùng đất vô chủ.
Thế nhưng sau khi hải chiến kết thúc, nó đã có chủ nhân mới — một chiếc siêu hạm bầu trời đang đỗ ngay phía trên.
Cảnh tượng Bố Sắt Pháp Lạc Tư Hào xé toạc bầu khí quyển Tạp Bố Lôi Thác, xuất hiện trên không trung hòn đảo nhỏ đã làm tất cả mọi người kinh ngạc. Những hạm tàu có thể đột nhập vào trong bầu khí quyển để tác chiến thường chỉ là tàu đột kích, tàu hộ vệ, hoặc tàu khu trục loại đặc chế. Nhận thức như vậy đã ăn sâu vào lòng người, có thể tưởng tượng được khi một con quái vật thép đủ sức sánh ngang với thiết giáp hạm từ trên trời giáng xuống, xuất hiện ở nội địa Tạp Bố Lôi Thác, nó sẽ mang lại ảnh hưởng sâu rộng và chấn động mạnh mẽ đến nhường nào.
Sự xuất hiện của nó đã trở thành giọt nước tràn ly, khiến những quân đội phe Tân phái vẫn còn đang ngoan cố chống cự hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng, cuối cùng phải chấp nhận vận mệnh thất bại.
Điều này cũng chấn nhiếp cực lớn đến những quan chức chính phủ mang lòng quỷ thai, cũng như các băng nhóm xã hội đen nhân cơ hội làm loạn, giúp trật tự xã hội và đời sống nhanh chóng được khôi phục.
Thực ra ở Na Tái La, nơi tình hình hỗn loạn nghiêm trọng hơn, số lượng chiến tuần hạm tiến vào nội địa hành tinh còn nhiều hơn. Dù sao Tạp Bố Lôi Thác cũng có Bái Luân, A Lạc Tư và những người khác duy trì trật tự, chỉ cần phái một chiếc chiến tuần hạm là đủ.
Lần này Đường Phương và Khải Lệ Ni Á đến Tạp Bố Lôi Thác không phải để truy tìm danh tính thật của người bí ẩn đã cung cấp tình báo cho hắn, cũng không phải để hội họp với Thôi Ân Hạo, A Lạc Tư và những người khác.
Trên đảo nhỏ còn có 3 vị khách khác — Đại sứ Tinh Minh Lý Phàm, con trai của Công tước Đồ Sâm Nạp là Sâm Ba Đặc, và Chủ tịch Liên minh Luật pháp Á Lịch Khắc Tư A Mỗ Tư Đặc Lãng.
Sau khi phi thuyền Thần tộc hạ cánh, Đường Phương không gọi họ lại mở một buổi tọa đàm, hay vừa ăn vừa nói để ăn mừng chiến tích hắn tiêu diệt Tán Ca Uy Nhĩ và đánh tan hạm đội độc lập Sư Tâm Vương.
Hắn gặp Lý Phàm trước, sau đó là Sâm Ba Đặc, cuối cùng mới là Chủ tịch Liên minh Á Lịch Khắc Tư.
Khải Lệ Ni Á luôn ở bên cạnh hắn, giống như một thư ký đạt chuẩn.
4 tiếng sau, phi thuyền Thần tộc rời khỏi đảo nhỏ, giữa đường không dừng lại, trực tiếp rời khỏi Tạp Bố Lôi Thác, hướng về phía không vực nơi "Tọa Thiên Sứ Hào" đang đỗ.
Lại qua hai tiếng nữa, một chiếc phi thuyền con có hình dáng giống chim ưng xuyên qua lưới chặn nhảy vọt tầng thứ nhất, hóa thành một vệt sáng, biến mất trong hư không bên ngoài Tạp Bố Lôi Thác.
---❊ ❖ ❊---
Khi Đường Phương quay trở lại "Tọa Thiên Sứ Hào", hắn biết tin Chu Ngải bỏ đi. A Lạc Tư cùng Bái Luân, La Y trở về soái hạm. Khắc Lôi Nhã thuật lại chi tiết những chuyện xảy ra trong hơn một ngày qua.
Lão binh nghe xong đầu đuôi câu chuyện, thực sự không nói gì thêm, chỉ tiện tay dập tắt xì gà, thong thả rời khỏi đài chỉ huy.
La Y nghe nói Oa Luân Đinh bị Bố Nhĩ Vi Nhĩ đoạt xác, sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng đuổi theo sau lão binh hướng về phía phòng giam.
Không phải thiếu niên không tin lời Khắc Lôi Nhã, mà vì chuyện này quá mức kinh người, cậu muốn tự mình xác nhận lại.
Bái Luân đi tới bên cạnh Đường Phương, vỗ vai hắn nói: "Có muốn ta uống cùng cậu vài ly không?"
Chỉ có hắn mới hiểu được tâm trạng của Đường Phương.
Trơ mắt nhìn cô gái mình thích biến mất nơi cuối tầm mắt mà không có cách nào ngăn cản... nỗi đau này thực sự rất dày vò.
Khi hải chiến Khắc Cáp Nặc Tư tiếp tục lan rộng, Hải Lạc Y Tư đã ngồi phi thuyền con rời khỏi Tạp Bố Lôi Thác. Hắn vốn có thể ngăn cản cô, nhưng cuối cùng đã không làm vậy.
Cô ấy đã trở thành vợ người ta, thậm chí còn có con rồi, hắn lấy tư cách gì để ngăn cản cô đây?
Người khác có lẽ không nhìn ra vấn đề giữa Đường Phương và Chu Ngải, nhưng hắn thì hiểu rõ lắm.
Đều là người yêu đi xa quê hương, đều có nỗi khổ tâm không thể nói, hai người có thể coi là đồng bệnh tương lân.
Đường Phương không trả lời câu hỏi của hắn, liếc nhìn hắn một cái rồi nói: "Ta rất thắc mắc, một vị công chúa như vậy sao lại nhìn trúng gã chột mắt như ngươi chứ."
Bái Luân tháo băng che mắt ra. Do che đậy trong thời gian dài, da xung quanh mắt trái và mắt phải của hắn xuất hiện sự chênh lệch màu sắc nhẹ, trông có vẻ không hài hòa.
"Ai nói ta là kẻ chột mắt... tất cả đều là vận mệnh. Vận mệnh dẫn dắt chúng ta gặp nhau, vận mệnh dẫn dắt chúng ta yêu nhau, vận mệnh dẫn dắt chúng ta chia lìa, vận mệnh khiến chúng ta trải qua gian khổ..."
"Ừm, vận mệnh khiến cô ấy trở thành vợ người khác." Câu nói sau là Đường Phương nói: "Ta vẫn luôn tò mò những lời đường mật của Trần Kiếm là học từ ai, hóa ra nguồn gốc là ở chỗ này. Bây giờ ta chỉ cảm thấy Hải Lạc Y Tư yêu ngươi không phải vì vận mệnh, mà vì cái miệng này của ngươi."
Thực ra lúc nghe hắn nói xong câu đầu tiên, Bái Luân rất tức giận, nhưng khi nghe xong nội dung phía sau, hắn thở dài một hơi thật mạnh: "Miệng lưỡi có lợi hại đến đâu cũng không đấu lại được vận mệnh vô hình, phải không... Ngươi là kẻ giỏi tạo ra kỳ tích, chẳng phải cũng đánh mất người phụ nữ mình yêu rồi sao?"
Đường Phương nói: "Ta vẫn còn cô ấy." Khi nói câu này, ánh mắt hắn rơi trên người Khắc Lôi Nhã.
Cô gái nhỏ đang nói chuyện khẽ khàng với Vưu Phỉ, thỉnh thoảng lại đặt đầu lên bụng cô ấy để lắng nghe, thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười tràn đầy ánh sáng mẫu tính, như thể đứa trẻ trong bụng Vưu Phỉ là con của chính mình vậy.
Đối với một số người, "Thần Tinh Chú Tạo" chính là hy vọng. Đối với nhiều người trên "Tọa Thiên Sứ Hào", sinh linh nhỏ bé chưa chào đời kia chính là thứ mang theo hy vọng và tương lai của họ.
"Đó không giống nhau, dù sao đó cũng là một chuyện rất đáng tiếc." Bái Luân cũng nhìn Khắc Lôi Nhã nói, khác biệt ở chỗ, thứ hắn nhìn thấy là bóng hình của Hải Lạc Y Tư... cô gái nhỏ ngày trước thường chê hắn bẩn thỉu, mỗi ngày đều thúc giục hắn đi tắm, còn tình nguyện giặt quần lót bằng tay cho hắn.
Không có sự tao nhã của quý tộc, cũng không có cuộc sống giàu sang tiểu tư sản, chỉ có sự tự nhiên và thoải mái.
Hắn thích cuộc sống như vậy, chỉ là cái đẹp luôn ngắn ngủi, nỗi đau thì luôn kéo dài.
Câu chuyện tình yêu giữa một tên hải tặc và một vị công chúa nghe thì rất lãng mạn, tuy nhiên hầu hết mọi người đều có thể đoán được tình tiết này rất có khả năng sẽ kết thúc như thế nào.
Đường Phương nói: "Ta đi uống cùng ngươi vài ly vậy."
Là "ta đi uống cùng ngươi", chứ không phải "ngươi uống cùng ta".
Bái Luân đeo lại băng che mắt, đi theo sau hắn rời khỏi đài chỉ huy, đi về phía nhà ăn.
"Ngươi nhất định phải đeo băng mắt sao?"
"Thế này rất cool!"
"Thật sự là vậy sao?"
"Được rồi, đây là quà sinh nhật Hải Lạc Y Tư tặng ta, cô ấy nói ta như thế này mới giống một tên hải tặc hơn."
"Thật là một cô gái tốt đáng yêu..."
"Đáng tiếc... cô ấy đã thay đổi rồi."
"Nhưng ngươi không thay đổi, thế là đủ rồi."
"Thực ra ta rất muốn thay đổi, nhưng thực sự rất khó, rất khó..."
"Ngươi quả là một người si tình."
"Chẳng lẽ ngươi không phải sao."
"Tất nhiên là ta không phải."
"Lừa quỷ à?"
"Ta còn có việc quan trọng hơn phải làm, đấng nam nhi đại trượng phu phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu."
"Gã thất tình nào cũng nói như vậy, thật kém cỏi..."
"Ít nhất ta sẽ không giống như ngươi, đi quậy phá đám cưới người ta rồi bị tống vào tù."
"Nếu không bị tống vào tù thì làm sao quen được ngươi, Thượng đẳng binh Đường Nham."
"Ta chính là ân nhân cứu mạng của ngươi đấy, ngươi nên cảm ơn ta mới đúng."
"Ta chỉ nhớ tới tên thanh niên trung nhị nói với một đám sát nhân rằng 'ai nguyện ý đi theo ta'."
"Có thể đừng nhắc tới chuyện mất mặt đó nữa không."
"Vậy thì ngươi cũng không được bóc mẽ ta nữa."
"Deal!"
"............"
Kể từ khi cơ thể sở hữu năng lực tái sinh tốc độ cao, hắn không bao giờ bị rượu làm cho say gục. Tuy mang lại sự tiện lợi lớn, nhưng cũng mất đi một trải nghiệm nhân sinh. Được hay mất thì tùy vào quan điểm mỗi người.
Bái Luân là do bếp trưởng tìm người khiêng về ký túc xá, còn Đường Phương thì một mình thong thả quay về phòng hạm trưởng.
Một đêm không nói gì.
Ngày hôm sau, khi ánh sáng của Khắc Cáp Nặc Đốn chiếu sáng bờ biển phía đông đại lục Hắc Đắc Khắc, Đường Phương bị tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức. Hắn tiện tay cầm lấy đặt bên tai, đầu dây bên kia truyền đến giọng của Khắc Lôi Nhã.
"An Đặc Lợi phái đến một hạm vận tải công nghiệp, đang dỡ hàng Zero Element tại bến cảng vòng ngoài của 'Tọa Thiên Sứ Hào', anh có nên lộ diện để bày tỏ sự cảm ơn và tôn trọng không?"
Hạm vận tải công nghiệp là do ai phái tới không quan trọng, cảm ơn và tôn trọng cũng không quan trọng, quan trọng là hàng tấn Zero Element ở trên đó.
"Ta tới ngay."
Hắn vội vã vươn vai, bò ra khỏi giường, lao vào nhà vệ sinh vốc nước rửa mặt qua loa, mặc kệ bàn chải chà xát lên xuống trên răng, cầm khăn lau khô những giọt nước trên mặt, tiện tay ném lên bàn trà trong phòng khách, đẩy cửa ra, nhanh nhẹn chạy về phía bến cảng vòng ngoài.
"Không biết hạm vận tải công nghiệp vận chuyển tới bao nhiêu Zero Element, sau khi luyện hóa hết, chắc là đủ để triệu hồi A Ba Sắt rồi."
Mang theo suy nghĩ đó, hắn tới bến cảng vòng ngoài, trước tiên gặp hạm trưởng của hạm vận tải công nghiệp, sau đó dưới sự dẫn dắt của phó hạm trưởng, hắn đi tới kho hàng để thực hiện bàn giao.
Tình hình còn tốt hơn hắn dự đoán. An Đặc Lợi đã càn quét một lượt các cơ sở thuộc phe Tân phái ở Tạp Bố Lôi Thác và Na Tái La, vậy mà kiếm được gần 2000 tấn Zero Element. Điều đó có nghĩa là sẽ có gần 2 triệu Vespene Gas vào tài khoản, cộng với hơn 9 triệu Vespene Gas vốn có trong không gian hệ thống, đủ để hắn triệu hồi A Ba Sắt.
Gã phó hạm trưởng kia cũng là người dễ gần, thậm chí còn trêu chọc hắn rằng, nếu hạm trưởng Đường không cắm hệ thống Bố Lý Âu Nạp Khắc vào vị trí cúc hoa của Lỗ Ba Ngải, có lẽ hôm nay tới đây không phải là một chiếc hạm vận tải công nghiệp, mà là hai chiếc rồi.
Hắn hỏi phó hạm trưởng có hứng thú tới làm việc cho "Tọa Thiên Sứ Hào" không, người ta rất nghiêm túc từ chối hắn, thế là hắn chỉ đành mang theo tâm trạng tiếc nuối tự nhủ với bản thân rằng, sưu tầm tem là không đúng, đạt được thành tựu "Tam Tiện Khách" gì đó cũng là không đúng.
Công việc dỡ hàng không kéo dài bao lâu, sau khi toàn bộ Zero Element được chuyển tới "Tọa Thiên Sứ Hào", hắn tiễn hạm vận tải công nghiệp rời đi, rồi cho lui tất cả thủy thủ đoàn, một mình tiến vào kho hàng.
Gần 2000 tấn Zero Element chiếm một phần lớn không gian hạm tàu, được phân tán tới mấy khu kho. Tuy nhiên thế cũng tốt, có thể đưa vào nhiều công binh hơn để đẩy nhanh tiến độ hấp thụ Zero Element.
Mặc dù Chu Ngải đã rời khỏi "Tọa Thiên Sứ Hào", không biết đã đi đâu, bây giờ triệu hồi A Ba Sắt cũng không mang lại bất kỳ chuyển biến nào cho sự việc, nhưng hắn rất để tâm tới nửa cái đuôi ác ma kia, muốn biết cơ thể cô gái rốt cuộc đã xảy ra biến đổi gì, tại sao lại xuất hiện dị biến như vậy.
Tương tự, Ngải Cách Tư Thái Đặc Mạn đã nhốt mình và tên Oa Luân Đinh giả mạo trong phòng giam suốt một đêm, đến giờ vẫn chưa ra ngoài. Xem ra sự việc không đơn giản như hắn nghĩ, ngay cả nhà khoa học lập dị cũng đã gặp phải khó khăn rất lớn.
Đưa ý thức chìm vào không gian hệ thống, sản xuất ra mấy chục con công binh, triệu hồi chúng vào không gian thực tại, hóa thành các trạm chiết xuất, Đường Phương rời khỏi bến cảng vòng ngoài, tới đài chỉ huy của "Tọa Thiên Sứ Hào".
Lão binh đã mang theo La Y quay lại Tạp Bố Lôi Thác để xử lý những việc chưa hoàn thành trên mặt đất. Bái Luân hôm qua uống say quá, đến giờ vẫn chưa ngủ dậy, Khắc Lôi Nhã đã tới phòng hắn, đang thu dọn đống chăn màn và quần áo lộn xộn trên giường và ghế sofa.
Hắn chợt nhớ tới cuộc trò chuyện trên đường từ Tạp Bố Lôi Thác về cùng Khải Lệ Ni Á ngày hôm qua, bảo Vưu Phỉ rằng mình sẽ tới "Kính Quang Hào" một chuyến, sau đó lên tàu vận tải hành động đặc biệt rời đi, vội vã tới quân cảng Tắc Tư.
Ngải Lâm Na, Ba Phỉ Nhĩ, Khải Lệ Ni Á dưới sự dẫn dắt của Hanh Lợi Ai Tháp đã tới Tạp Bố Lôi Thác, Áo Tư Tạp đang xử lý những chiến hạm đầu hàng, trên "Kính Quang Hào" chỉ còn lại An Đặc Lợi.
Vị trung tướng hạm trưởng vừa mới gửi tới "Tọa Thiên Sứ Hào" một hạm vận tải công nghiệp Zero Element này nhìn hắn với ánh mắt rất kỳ quặc, có chút sợ hãi và khó hiểu. Nghĩ cũng phải, vừa sợ hắn đòi hỏi thêm Zero Element, lại vừa không hiểu tại sao hắn lại tích trữ nhiều Zero Element như vậy để làm gì.
Lùi một bước mà nói, cho dù chiến hạm trong tay hắn đều là những kẻ tiêu thụ Zero Element lớn, cũng không cần phải làm tới mức này chứ.
Hạm trưởng Đường rất hiểu lòng người mà cũng rất suồng sã vỗ vỗ vai An Đặc Lợi, bảo đối phương đừng suy nghĩ nhiều, hắn không phải tới để vơ vét Zero Element, mà là tới để đặc biệt cảm ơn. Điều này mới khiến người con rể hiền lành này trút được gánh nặng, khóe miệng nặn ra một nụ cười không tự nhiên, rồi nói Đường tiên sinh đừng khách sáo như vậy, có gì cần cứ việc nói.
Ông ta hiền lành, thận trọng, nhưng không phải là kẻ ngốc. Đừng thấy cậu nhóc này tuổi không lớn mà coi thường, tâm tư quỷ quái xưa nay không hề ít. Đặc biệt cảm ơn? Đó chỉ là lời khách sáo mà thôi, ông ta không tin Đường Phương vội vã tới "Kính Quang Hào" là để nói mấy lời vô nghĩa đó.
Hạm trưởng đại nhân tất nhiên không phải tới để nói với ông ta mấy lời vô nghĩa phía trên, hắn là tới để gặp Đồ Lạp Mông. Thân vương điện hạ vẫn luôn bị giam trong phòng giam của "Kính Quang Hào", không giống như số Zero Element kia được chuyển tới "Tọa Thiên Sứ Hào".
Khi Đường Phương tới phòng giam của "Kính Quang Hào", Đồ Lạp Mông đang nằm trên chiếc giường đơn vốn rất không tương xứng với thân phận của ngài ta mà đấu mắt với trần nhà, sắc mặt rất tái nhợt, tinh thần rất tồi tệ.
Hắn vốn tưởng rằng vị Thân vương điện hạ luôn miệng nói về đạo lý "thành vương bại khấu", "luật rừng" vì trở thành tù binh mà không cam lòng, vì cái chết của vương huynh mà đau buồn, nên mới biến thành bộ dạng như hiện tại.
An Đặc Lợi nói với hắn không phải vậy. Hôm qua Thân vương điện hạ còn rất có tinh thần mà mắng hắn là một con chuột đồng quê không lên được mặt bàn, còn nói mình là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, sớm muộn gì cũng sẽ khiến hắn và Hanh Lợi Ai Tháp phải trả giá thích đáng. Chỉ là lúc trước Khố Đức Lỵ Á từng tới, mang theo A Liên Na vào phòng giam, không biết đã nói gì với Đồ Lạp Mông, rồi Thân vương điện hạ liền biến thành một quả bóng xì hơi, sa sút tới bộ dạng như bây giờ.