Có đôi khi, cô cảm thấy Đường Phương giống như một đứa trẻ, rất đơn thuần, không phải là ngây thơ. Có đôi khi, anh lại giống như một người lãnh đạo thực thụ, khiến người ta cam tâm tình nguyện phó thác sinh mạng cho mình. Lại có những lúc, anh tựa như một đại ma vương bụng đen chính hiệu, xoay mọi người như chong chóng.
Đường Phương nói: "Tôi chỉ không muốn nhìn thấy bi kịch ở Văn Đăng Ba Đặc và Lạp Nhĩ Sâm lặp lại, điều đó thực sự rất đau lòng..."
Sinh mạng con người, rất nhiều lúc bị những chính trị gia mất hết nhân tính xem như quân cờ để sử dụng. Trên thế giới này chưa bao giờ thiếu những kẻ như Lan Tư Lạc Đặc hay Khắc Cáp Nạp Lỗ.
Khải Lỵ Ni Á nói: "Vì vậy, anh càng không thể giao quyền lực cho loại người đó, đó là sự bất kính với người đã khuất, là sự sỉ nhục với người còn sống."
"Để tôi suy nghĩ thêm..."
Theo đề nghị của Khải Lỵ Ni Á và Hanh Lợi Ai Tháp, việc công khai chuyện Tán Ca Uy Nhĩ cấu kết với Thượng Đế Vũ Trang để tiến hành thí nghiệm nhân bản, cùng với những hành vi của Khắc Cáp Nạp Lỗ tại thành phố Lạp Nhĩ Sâm ra công chúng, sẽ khơi dậy sự phẫn nộ và căm thù của dân chúng và cộng đồng quốc tế đối với phe Tân Phái, khiến họ trở thành cái đích cho mọi mũi dùi. Sau đó, tập hợp hạm đội chiến hạm sinh học và quân đoàn du kích số 1, trực tiếp xuất binh tiến đánh hệ sao Tây Bá Tắc Á do Đồ Lạp Mông kiểm soát và hệ sao Phỉ Địch Á do An Tạp Đặc Lý kiểm soát, đưa tổng đốc Cát Phổ Tái Nhĩ là Khắc Lý Oa Nạp Cách Lâm cùng những kẻ khác ra xét xử công khai và áp dụng hình phạt cao nhất. Thông qua phương thức trút bỏ nỗi oán hận và phẫn nộ bị đè nén nhiều năm trong lòng bách tính để giành lấy lòng dân, sau đó mới ra tay đối phó với Ngải Đức Văn Na, Lý Vân và những kẻ khác. Đồng thời lợi dụng Sâm Ba Đặc để giải quyết Đồ Sâm Nạp, từ đó gây ảnh hưởng đến các vị lãnh chúa, thiết lập những tấm gương tích cực và tiêu cực, vận dụng thủ pháp kết hợp giữa chính trị và vũ lực để ép phe bảo thủ phải khuất phục.
Dùng thủ đoạn mà họ cai trị dân thường để đối đãi lại với họ, điều này rất phù hợp với phong cách làm việc của Đường Phương.
Thế nhưng, điều khiến cô và Hanh Lợi Ai Tháp bất ngờ là Đường Phương không hề đồng ý, mà đứng dậy khỏi chiếc ghế mây, đi đến trước cửa sổ sát đất ngước nhìn ánh sao nơi bờ bên kia vũ trụ.
Mặc dù anh không nói thẳng là phản đối, nhưng rõ ràng là không tán thành.
Là một trong những người hiểu rõ anh nhất, Khải Lỵ Ni Á biết anh đã mềm lòng, đau lòng cho những người dân thường đó... Bởi vì đối mặt với những kẻ điên như Khắc Cáp Nạp Lỗ, họ thậm chí không có quyền lựa chọn, mạng sống dưới cường quyền thật rẻ mạt biết bao.
Sự tôn trọng đối với sinh mạng, chính là điểm yếu của Đường Phương.
Hanh Lợi Ai Tháp ngồi trên chiếc ghế mây ngay ngắn nhất, nghiêng đầu nhìn những dòng nước chảy róc rách trong hồ nước bên cạnh, cười khổ: "Tôi thực sự không biết nên cảm thấy may mắn hay thất vọng... Có bao nhiêu người biết được, kẻ mà họ gọi là xâm lược kia, đang phải đấu tranh vì sự an toàn tính mạng và tương lai của chính họ."
Đường Phương đột nhiên nhớ tới một chuyện, lúc anh còn ở quân cảng Lôi Âu đã nhận được thông báo của Bái Luân, nói rằng có người cung cấp một nguồn tin mật. Chính nhờ nguồn tin đó, anh mới kịp thời đến hệ sao Bố Lý Âu Nạp Khắc, giải mã lõi năng lượng hợp hạch, lại thông qua Y Lỵ Sa Bạch tiến vào nội khu Tây Tháp, thu hoạch được rất nhiều tài phú.
"Nguồn tin mà Bái Luân nhận được đó, có phải do tổ chức tình báo của các người cung cấp không?"
Cát Nhĩ Khoa Đặc nhíu mày: "Nguồn tin gì?"
"Nguồn tin Y Lỵ Sa Bạch rời quân cảng Lôi Âu, đi tới hệ sao Bố Lý Âu Nạp Khắc ấy."
Cát Nhĩ Khoa Đặc trầm ngâm: "Hệ sao Bố Lý Âu Nạp Khắc... Ý cậu là khẩu pháo không gian đó? Y Lỵ Sa Bạch ở trên khẩu pháo không gian đó sao?"
Hanh Lợi Ai Tháp quay đầu lại, cũng ngơ ngác nhìn anh: "Nếu là do nhân viên tình báo chúng ta cài cắm vào phe Tân Phái thực hiện, thì nguồn tin đó phải do Áo Tư Tạp nói cho cậu biết, chứ không phải qua miệng Bái Luân."
Quả thực, nếu là do gián điệp của phe Cựu Phái thực hiện, Cát Nhĩ Khoa Đặc và Hanh Lợi Ai Tháp không thể nào không biết.
Nếu không phải do gián điệp phe Cựu Phái cài cắm vào phe Tân Phái thực hiện, vậy là ai đang giúp mình?
Chính nhờ nguồn tin đó mới giải mã được lõi năng lượng hợp hạch và hai công trình then chốt là Thánh Điện Bóng Tối, anh nên cảm ơn đối phương thật tốt, chính miệng nói một tiếng "Cảm ơn"... Bất kể đối phương là xuất phát từ chức trách hay lương tâm thúc đẩy, anh đều nên dành cho họ sự tôn trọng và cảm kích.
Có nên phái một Ghost chuyên trách điều tra việc này không? Mặc dù đối phương cố ý che giấu thân phận, nhưng chắc chắn sẽ để lại dấu vết.
Lời tiếp theo của Hanh Lợi Ai Tháp ngắt quãng dòng suy tư của anh: "Vừa rồi Sâm Ba Đặc và đại sứ tinh minh Lý Phàm gửi tin liên lạc, muốn gặp cậu."
"Ồ, bọn họ không chạy trốn sao?" Đường Phương hơi ngạc nhiên. Bởi vì cuộc chiến này, những nhân vật có máu mặt ở Khắc Cáp Nạp Tư hầu như đã chạy sạch. Không ngờ hai người này lại ở lại, không sợ những người dân tầng lớp dưới đầy ắp lòng thù hận và mất trí kia coi họ là lũ quý tộc đáng ghét rồi đánh chết bằng gậy sao?
"Chuyện gặp mặt không vội, trước hết giúp tôi thu thập một ít nguyên tố không."
Lão già nhướn mày: "Lại muốn thu thập nguyên tố không?"
Lúc Đường Phương tới Khắc Cáp Nạp Tư đã đòi ông không ít, lại còn lừa của Tán Ca Uy Nhĩ trọn vẹn 2 vạn tấn, thế mà vẫn chưa thỏa mãn, giờ lại tới tìm ông đòi.
Ông coi nguyên tố không là gì? Cải thảo ngoài chợ sao?
"Tôi không phải bắt ông giúp không công đâu." Đường Phương nháy mắt nói: "Chẳng phải ông từ lâu đã muốn tiến vào bên trong Quả Cầu Bạc ở khu Tây Tháp để xem thử sao? Tôi giúp ông mở thông đạo, ông giúp tôi thu thập nguyên tố không, thế nào, công bằng chứ."
"Khu Tây Tháp... bên trong Quả Cầu Bạc?" Đôi mắt hơi vẩn đục của Hanh Lợi Ai Tháp lóe lên một tia sáng, còn sáng hơn cả đèn tín hiệu của chiến hạm bên ngoài.
Ông chỉ mới nói với Đường Phương về giới thiệu và tình báo liên quan đến khu Tây Tháp, cũng như tình cảnh khó khăn mà gia tộc Áo Lợi Ba Đức phải đối mặt trong vấn đề này. Giờ đây Đường Phương mở miệng nói có thể mở được Quả Cầu Bạc, sao ông không kinh ngạc, sao không bàng hoàng cho được.
Cát Nhĩ Khoa Đặc khi nghe thấy hai chữ "Quả Cầu Bạc", thân hình chấn động, cũng nhìn người bên cạnh với vẻ kinh hãi. Theo ý của Đường Phương, chẳng phải là nói cậu ta đã từng vào trong thế giới của Quả Cầu Bạc rồi sao? Chẳng lẽ... thực sự như lời đồn đại bên ngoài, thằng nhóc này là con lai giữa người Y Phổ Tây Long và nhân loại? Nếu không, gia tộc Áo Lợi Ba Đức đã nỗ lực bao nhiêu năm vẫn không làm gì được Quả Cầu Bạc, mà thằng nhóc này vừa tới Khắc Cáp Nạp Tư đã giải quyết được vấn đề làm khó họ bấy lâu nay.
Hanh Lợi Ai Tháp và Cát Nhĩ Khoa Đặc không biết Tán Ca Uy Nhĩ đã nhờ sự giúp đỡ của J tiên sinh để sửa chữa thiết bị truyền tống lượng tử, tiến vào nội khu Tây Tháp.
Chỉ có Ngải Lâm Na và Khải Lỵ Ni Á là ngơ ngác, không hiểu khu Tây Tháp trong miệng họ là cái gì, nhưng nhìn từ sự thay đổi thái độ của hai vị lão nhân, thì chắc chắn nó vô cùng quý giá và quan trọng.
Hanh Lợi Ai Tháp lắc đầu nói: "Công bằng sao... Kỳ thực dù cậu không làm vậy, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức giúp cậu thu thập nguyên tố không."
"Này, này... câu này nghe sao giống như kiểu 'nói sau' vậy." Dùng giọng điệu đùa cợt để châm chọc một câu, anh nghiêm túc nói: "Tôi chỉ là cảm thấy ông đã giúp tôi rất nhiều, có chút áy náy, hơn nữa... tôi đã lấy đồ trong khu Tây Tháp, nên có sự đáp lễ."
"Kỳ thực... khu Tây Tháp chẳng phải cũng là do người đi trước dùng vũ lực cướp đoạt được sao." Hanh Lợi Ai Tháp nói: "Cậu đã giúp chúng ta rất nhiều, cũng giúp người dân của đất nước này rất nhiều... Mở khu Tây Tháp ra xem bên trong có gì, đối với tôi mà nói đã không còn là lợi ích nữa, mà chỉ là một tâm nguyện thôi."
Từ khi ông quyết định lùi một bước, giúp Ngải Lâm Na và Đường Phương thay đổi đất nước này, thì những lợi ích và quyền lực đó đối với ông đã không còn quan trọng nữa.
Mai Lạc Nhĩ đã phó thác tương lai cho Ngải Lâm Na, phó thác Hách Tạp Đệ cho Đường Lâm, phó thác ý chí cho Khố Đức Lỵ Á... Là người anh cả thương yêu cậu nhất, là một lão già không muốn nhìn thấy vòng xoáy tranh đấu quyền lực lặp đi lặp lại nữa, còn có gì mà không nhìn thấu đâu.
"Y Lỵ Sa Bạch đã rơi vào tay cậu rồi phải không?" Hanh Lợi Ai Tháp đột nhiên nghĩ tới một vấn đề. Kể từ sau khi Đường Phương đánh bom hệ sao Bố Lý Âu Nạp Khắc, Y Lỵ Sa Bạch liền mất liên lạc với người của phe Tân Phái.
Với lời nói vừa rồi của anh, sau chuyện đó anh đã tới khu Tây Tháp. Và theo tình báo mà Áo Tư Tạp thu thập được từ miệng người phe Tân Phái, Đường Phương đã biến mất cùng với Y Lỵ Sa Bạch.
Khả năng lớn nhất là Y Lỵ Sa Bạch lợi dụng tiêu ký truyền tống để trốn vào khu Tây Tháp, còn Đường Phương thì đi nhờ xe.
"Đúng... Y Lỵ Sa Bạch đang trong tay tôi." Câu trả lời của Đường Phương đã xác nhận suy đoán của ông.
Sau một khoảng lặng dài, Hanh Lợi Ai Tháp phá vỡ bầu không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt trong phòng, hỏi: "Cậu định xử lý cô ta thế nào?"
Đồ Lạp Mông vẫn còn đang bị giam trong phòng giam của tàu "Kính Quang", không ngờ Y Lỵ Sa Bạch cũng trở thành tù nhân của hạm trưởng Đường, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, những nhân vật trụ cột của phe Tân Phái hầu như đều bị anh tiêu diệt.
"Cô ta... đáng chết."
Thông qua những mảnh ký ức lấy được trong đầu Y Lỵ Sa Bạch bằng trùng nhiễm, anh rất rõ Vương hậu điện hạ đã làm những gì, và đóng vai trò gì bên cạnh Tán Ca Uy Nhĩ và J tiên sinh.
Khải Lỵ Ni Á lộ vẻ muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Ngải Lâm Na cầm ly cà phê đã hơi nguội trên bàn gỗ lên nhấp một ngụm, cũng không đưa ra bất kỳ ý kiến nào.
Cát Nhĩ Khoa Đặc thở dài, ánh mắt xuyên qua ba anh em nhà Khắc Cáp Nạp Tư, nhìn về phía không gian sâu thẳm xa xôi hơn: "Ngày mai... sẽ thế nào đây?"
Đường Phương cười nói: "Người mắng tôi chắc chắn sẽ rất nhiều."
"Đúng vậy, người mắng cậu chắc chắn rất nhiều." Cát Nhĩ Khoa Đặc nói: "Vậy cậu có thể làm gì?"
"Rất đơn giản, mắng lại!"
"Thật ấu trĩ..."
---❊ ❖ ❊---
An Đặc Lý tuân theo mệnh lệnh của Hanh Lợi Ai Tháp đi tới các cảng sao, khu kho bãi trên mặt đất để thu thập nguyên tố không, Đường Phương rời tàu "Thần Tinh" quay về tàu "Tọa Thiên Sứ".
Bạch Hạo đã kéo chiếc chiến hạm cấp Cúc Thạch Thú đó về bến tàu vòng ngoài, đặt song song với chiếc cũ, nhìn từ xa giống như một con quay có thêm hai cánh tay. Đối xứng thì đối xứng thật, còn đẹp hay không thì tùy vào cảm nhận mỗi người.
Dù sao thì Bạch Hạo cũng rất vui vẻ, đang khoe khoang chiến tích của mình trước mặt Linh Lung.
Khi anh tới cầu tàu "Tọa Thiên Sứ", do U Phi cảm thấy không khỏe nên đã được Anh Lạc dìu về phòng nghỉ ngơi. Chỉ có Khắc Lôi Nhã và Ni Hách Mại Á ở đó.
Cô gái trong lòng chứa đầy những nghi vấn, ví dụ như khẩu pháo vàng đột nhiên xuất hiện rồi lại lặng lẽ biến mất, ví dụ như tàu "A Ba Phỉ Tư" bị làm sao, ví dụ như những con tàu ma mất động lực kia, và cả hố đen nhỏ xuất hiện ở ngoại vi tàu "Tọa Thiên Sứ".
Cô không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng biết chắc chắn đã có chuyện xảy ra, vấn đề này chỉ có Đường Phương mới có thể giải đáp.
Đây cũng là vấn đề mà Ni Hách Mại Á muốn hỏi.
Đáng tiếc là họ không nhận được câu trả lời trực diện từ hạm trưởng đại nhân, bởi vì nói cho họ biết chỉ mang lại sự sợ hãi muộn màng, anh dùng câu hỏi ngược lại "Đường Vân đi đâu rồi?" để lấp liếm hai người.
Câu trả lời của Khắc Lôi Nhã là, cô bé đã cùng Phù Lôi Nhã đi kéo chiếc tàu "A Ba Phỉ Tư" đang trôi dạt ra xa về rồi.
Anh không nghĩ nhiều, dặn dò nhân viên trên tàu một khi hai người quay về thì đừng để họ chạy lung tung nữa, mặc dù chiến tranh đã kết thúc nhưng bên ngoài vẫn không hề yên bình. Sau đó lấy cớ mình mệt, bảo Khắc Lôi Nhã và Ni Hách Mại Á có chuyện gì để ngày mai rồi nói, liền định về phòng nghỉ ngơi.
Nào ngờ mới đi tới trước cửa an toàn, Lý Tử Minh đã hớt hải chạy xộc vào cầu tàu, nhìn thấy bóng dáng anh thì sững lại, dường như không hề lường trước được anh lại rời tàu "Kính Quang" nhanh như vậy, tiếp đó nhớ tới chuyện xảy ra ở phòng thí nghiệm y học, vẻ mặt căng thẳng nói: "Anh tới đúng lúc lắm, Chu Ngải xảy ra chuyện rồi."
"Chu Ngải... xảy ra chuyện?" Không chỉ anh, lòng của Khắc Lôi Nhã và Ni Hách Mại Á cũng treo ngược lên, đồng thanh hỏi: "Chu Ngải bị làm sao?"
"Không nói rõ được, mọi người đi theo tôi là biết ngay." Lý Tử Minh không kịp giải thích, dẫn 3 người vội vã lao ra khỏi cầu tàu, tiến về hướng phòng thí nghiệm y học, trên đường mấy lần đâm vào nhân viên trên tàu, đến cả lời xin lỗi cũng không có thời gian nói, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía khu vực bụng tàu.
Khắc Lôi Nhã và Ni Hách Mại Á càng thêm lo lắng, tuy nói Lý Tử Minh là một bác sĩ "nửa mùa" được công nhận, hơn nữa phong cách hành sự mang lại cho người ta cảm giác không đáng tin cậy, nhưng trong việc bệnh tình của Chu Ngải, anh ta luôn rất nghiêm túc. Lúc này lại vội vàng đến mức độ này, đủ để thấy tình hình khẩn cấp tới mức nào.
Rõ ràng dưới sự áp chế của Anh Lạc và Linh Lung, tổ chức thể thôn phệ trong cơ thể cô đã không còn phát triển nữa, bệnh tình đã được giảm nhẹ rất nhiều, chỉ đợi thời cơ chín muồi là có thể lợi dụng enzyme nội cắt hạt nhân trong cơ thể ký sinh trùng nguyên thủy để chuyển thêm nhiều vật chất gen của người Y Phổ Tây Long vào cơ thể cô, tiêu diệt gen thể thôn phệ.
Tại sao lại đột nhiên chuyển biến xấu chứ?
Khi đi được nửa đường, Đường Phương đột nhiên dừng bước, dặn dò một robot giám sát đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra đi triệu tập Linh Lung và Anh Lạc. Mặc dù Lý Tử Minh không nói chi tiết, anh vẫn biết được tình hình của Chu Ngải thông qua kênh của Ái Lệ Ti.
---❊ ❖ ❊---
Khi 4 người chạy tới phòng thí nghiệm y học, nhìn qua cửa kính liền thấy Ái Lệ Ti và Ngõa Luân Đinh đang bận rộn qua lại trước giường bệnh của Chu Ngải, tổng hợp kết quả kiểm tra của các thiết bị y tế vào máy tính trung tâm.
Máy theo dõi điện tâm đồ và các thiết bị khác phát ra những tiếng kêu nhỏ, trong bình thuốc của máy truyền dịch điện tử thỉnh thoảng lại nổi lên vài bọt khí, tụ lại bên cạnh lớp dịch thuốc màu vàng nhạt.
Chu Ngải nằm trên giường bệnh trắng, dưới thân đã ướt một mảng, từng giọt mồ hôi lớn đang trượt xuống từ trán, theo những sợi tóc rối bời rơi xuống đầu giường, tỏa ra một mùi rất kỳ lạ, không tanh, có chút chua chát.
Mặt cô đỏ bừng, giống như có một đoàn lửa đang chạy dưới da, mí mắt và lông mày co giật nhẹ, dường như đang gặp ác mộng, vẻ mặt vô cùng đau đớn.
Đặc biệt khiến ba người Đường Phương cảm thấy hoảng sợ là những đường vân đen đã lan đến cổ, giống như những tĩnh mạch bị giãn, nổi cao lên, và phập phồng theo từng nhịp tim.