Trong quá trình diễn ra trận hải chiến tại Khahanos, lão già luôn hành sự theo chỉ thị của Đường Phương, nhưng điều đó không có nghĩa là lão không có năng lực. Trái lại, những việc mà Vệ đội Thiên Hành Giả đã làm, cùng với quyết định đặt cược cả gia sản tính mạng vào chỗ Đường Phương, càng cho thấy rõ khí phách của lão. Những thủ đoạn như đánh lạc hướng dư luận, lợi dụng tâm lý thù hận của quần chúng, lão chơi còn điêu luyện hơn bất cứ ai.
Ngải Đức Văn Na và đồng bọn có thể kích động đám dân thường ngu muội tấn công Đường Phương, thì lão cũng có thể dùng những phương pháp thâm sâu hơn để kích động họ phản kích lại các thế lực phe Tân phái.
Dân thường tuy thiếu khả năng tư duy độc lập, dễ bị những kẻ âm mưu lợi dụng, bị chính khách đùa giỡn, nhưng họ không phải là kẻ mù. Những gì mắt thấy bao giờ cũng chân thực hơn những gì tai nghe.
Làm vậy tất nhiên không thể lật đổ sự kiểm soát lãnh địa của Ngải Đức Văn Na, La Tân Tốn và các thành viên phe Tân phái, nhưng có thể giải quyết được những dư luận tiêu cực, giành lấy thời gian cho Đường Phương.
Hắn nói hắn cần thời gian, lão già liền giành lấy thời gian cho hắn.
Thế nhưng không ai ngờ được rằng ngay tại thời điểm mấu chốt này, Công tước Lỗ Nhĩ Tư vốn luôn im hơi lặng tiếng bỗng nhiên lại đổ thêm dầu vào lửa. Thông qua quân đội và các phương tiện truyền thông dân sự, ông ta tiết lộ một vài điểm bất thường xuất hiện ở vùng biên giới. Tin tức cho thấy Vệ đội Đặc biệt Thệ Ước Chi Kiếm của Cát An Na đã khởi hành từ hệ sao Sách Tạp Đồ – thủ đô của Đế quốc Tác Long, đang cấp tốc hành quân về phía đường biên giới. Động cơ không rõ, mục đích không rõ, chủ soái cũng không rõ ràng. Lỗ Nhĩ Tư hy vọng Nhiếp chính vương điện hạ có thể xử lý thỏa đáng chính vụ quốc gia, lau sạch đôi mắt, đừng để những cảnh hỗn loạn trước mắt mê hoặc, hãy nhìn rõ ai mới là kẻ địch thực sự.
Lời này thoạt nhìn là đang cảnh báo Hanh Lợi Ai Tháp hãy đề phòng Vệ đội Đặc biệt Thệ Ước Chi Kiếm, cẩn thận Cát An Na nhân cơ hội này gây khó dễ. Nhưng đối với những chính khách lão luyện, họ có thể cảm nhận được tầng ý nghĩa sâu xa hơn.
Ai mới là kẻ địch thực sự? Cát An Na? Đám người Ngải Đức Văn Na? Mấy vị vương tử đã bỏ trốn? Hay là nói... Đường Phương?
Dù nghĩ thế nào cũng được, giải thích ra sao cũng xong.
Lỗ Nhĩ Tư vốn không can dự vào cuộc đấu tranh chính trị giữa phe Tân phái, phe Cũ và hoàng thất, nhưng không có nghĩa là ông ta là người giữ thái độ trung lập. Chỉ là ông ta cho rằng vẫn chưa đến thời điểm thích hợp để hạ cờ.
Tin tức vừa tung ra, đám dân thường đang đòi công đạo cho Khắc Cáp Nạp Lỗ lập tức chia làm hai phe. Một phe tiếp tục tấn công sự cai trị của Tán Ca Uy Nhĩ, cho rằng nếu không phải hắn cố tình dung túng và đề bạt, thì loại người mất hết nhân tính như Khắc Cáp Nạp Lỗ sao có thể leo lên được chức vụ trọng yếu như Tổng đốc Nại Tái La. Phe dân chúng còn lại thì chuyển sự chú ý sang Đế quốc Tác Long, vừa đòi công đạo với Cát An Na, vừa kêu gọi tầng lớp trên ngừng đấu đá nội bộ, đoàn kết lại thành một khối như lời Đại công Lỗ Nhĩ Tư nói để đối phó với sự khiêu khích từ Đế quốc Tác Long.
Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư và Đế quốc Tác Long vốn là kẻ thù truyền kiếp. Chỉ là mấy chục năm gần đây, do đấu tranh chính trị giữa hai nước quá gay gắt, tiêu hao nội bộ nghiêm trọng, nên mới ngầm hiểu ý mà làm mờ đi mối thù năm xưa. Thậm chí khi Tây Mông Bố Lý Tháp Ni Á nắm quyền, còn có vài lần tương tác và giao lưu giữa các tổ chức dân sự. Tuy nhiên, khi Cát An Na kế thừa hoàng vị, đăng cơ cửu ngũ, mọi thứ đều thay đổi. Mối hận thù tích tụ bao năm bị khơi lại, trở thành một thủ đoạn chính trị để tăng cường sự kiểm soát ý thức hệ của Nữ hoàng đối với dân chúng, đồng thời dùng để kích động tình hình biên giới, tạo cơ hội đàn áp đối thủ chính trị và tập trung quyền lực trung ương.
Nay nội loạn của Vương quốc Liên hiệp Đồ Lan Khắc Tư, vừa khéo lại cho Cát An Na cơ hội nâng cao uy quyền cá nhân.
Ở một phía khác, Tán Ca Uy Nhĩ thực chất cũng đang bắt chước Cát An Na. Gần 3 năm nay, thuyết "Đế quốc Tác Long đe dọa" dần dần trỗi dậy và càn quét cả nước như dịch bệnh. Mỗi khi Đế quốc Tác Long vướng vào bê bối chính trị hay thiên tai, đa số dân chúng đều vỗ tay hoan hô như đón lễ hội. Mỗi khi biên giới xuất hiện đối đầu hay cọ xát, lại có từng đoàn diễu hành đi qua phố thị. Có người tuyên bố nếu chiến tranh với Đế quốc Tác Long sẽ quyên góp bao nhiêu tiền, cũng có người nói chỉ cần quốc gia cần, họ có thể từ bỏ cuộc sống ngay lập tức, thay quân phục, cầm súng trường, chỉ cần có thể đánh bại đám chó đẻ người Tác Long đó, dù có phải hiến dâng mạng sống cũng không tiếc.
Lỗ Nhĩ Tư không thực hiện bất kỳ động thái lớn nào, chỉ tiết lộ một mẩu tin nhỏ như vậy đã đánh tan sức mạnh dư luận mà Hanh Lợi Ai Tháp dày công gây dựng.
Dân thường không biết, chỉ có quan chức cấp cao mới rõ, Lỗ Nhĩ Tư nói những lời chính nghĩa lẫm liệt như vậy, nhưng thực tế lão già này vẫn luôn mập mờ với Đế quốc Tác Long. Chỉ là phe Tân phái và phe Cũ đã giằng co suốt bao năm, không muốn tạo thêm kẻ thù nên mới để lão được yên ổn lâu như vậy. Thực ra kẻ không muốn phe Tân và phe Cũ xé mặt đánh nhau nhất không phải là người của hoàng thất, mà chính là Lỗ Nhĩ Tư. Chỉ khi hai phe tiếp tục giằng co, ông ta mới có thể xoay xở, vơ vét lợi ích lớn hơn. Hiện tại Tán Ca Uy Nhĩ bị Đường Phương giết chết, dư đảng phe Tân phái rắn mất đầu, Hanh Lợi Ai Tháp lại gây ra một cơn bão dư luận, tất nhiên ông ta sẽ không ngồi yên, thế nào cũng phải ngầm giúp phe Tân phái một tay.
Dân chúng không biết rằng họ chỉ là những công cụ có thể tùy ý đùa giỡn trong tay đám chính khách. Bình thường dùng để nô dịch, bóc lột, thời khắc then chốt còn có thể ném ra chiến trường làm bia đỡ đạn, dùng thi thể chất cao thành núi để xây nên bức tường quyền lực cho chúng, bảo vệ chiếc ngai vàng kim loại kia luôn đứng vững, vĩnh viễn tỏa sáng.
Khác với đám chính khách và dân chúng, Đường Phương biết Đại công Lỗ Nhĩ Tư can dự vào cuộc chiến dư luận giữa phe Tân và phe Cũ còn một mục đích khác – ông ta đang đe dọa hắn. Thả Tư Mạc Nhĩ ra, mọi người vẫn có thể chơi với nhau vui vẻ.
Ngày thứ năm kể từ khi Tán Ca Uy Nhĩ chết, Đường Phương và Tư Mạc Nhĩ đã có một cuộc đối thoại ngắn với Lỗ Nhĩ Tư trong phòng họp tác chiến của tàu "Tọa Thiên Sứ". Chiều hôm đó, khoang niêm phong dưới đáy tàu "Tọa Thiên Sứ" mở ra, một chiếc tàu con thoi vũ trụ lớp Trà Chuẩn từ từ chạy ra, sau khi rời khỏi tàu "Tọa Thiên Sứ" khoảng 2 km, nó hóa thành một luồng sáng rồi biến mất trong vùng không gian này.
Không ai để ý rằng, giây trước khi tàu con thoi biến mất, Nam tước Tư Mạc Nhĩ trong buồng lái quay đầu nhìn lướt qua con chiến hạm đã không còn rõ nét kia, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
"Đường Phương, ta nhất định sẽ cho ngươi biết tay." Hắn thầm thề trong lòng. Còn về thỏa thuận mà Lỗ Nhĩ Tư và Hạm trưởng Đường đạt được ngày hôm qua, ngay khoảnh khắc hắn tiến vào không gian ảo, nó đã trở thành lời nói suông.
"Tin tưởng người khác một cách dễ dàng là sẽ phải trả giá, đồ khốn kiếp đáng thương." Đây là điều Tư Mạc Nhĩ tự nhủ khi tàu con thoi lớp Trà Chuẩn vượt qua mạng lưới chặn đứng bước nhảy bên ngoài Khahanos, bay về phía lãnh địa của gia tộc Franklin. Đó là sự trút giận của hắn đối với việc Đường Phương đã giam giữ hắn trên tàu "Tọa Thiên Sứ" suốt nhiều ngày qua.
Ni Hách Mại Á không hiểu tại sao Hạm trưởng lại thả Tư Mạc Nhĩ về, làm vậy chẳng phải là cho Lỗ Nhĩ Tư cái cớ để xé bỏ thỏa thuận sao?
Hạm trưởng Đường bảo với anh ta rằng, làm người phải giữ chữ tín, không thể nói mà không giữ lời, nếu không ông trời sẽ trừng phạt.
Lão già tức đến mức nói hắn đang đánh rắm, toàn nói nhăng nói cuội. Bạch Hạo trốn ở một bên cười khúc khích, cho đến khi lão già vặn tai lôi cậu ta ra khỏi khu nghỉ ngơi, thằng nhóc mới lấy tay xoa ngực lão già, vừa nói: "Ông đừng giận, chắc chắn anh Đường lại đang có quỷ kế gì rồi, hễ anh ấy làm vẻ thần bí là chắc chắn có kẻ phải xui xẻo."
Ni Hách Mại Á ngẫm nghĩ, thấy cũng đúng, từ Khắc La Thản đi đến nay, thật sự không có mấy kẻ chơi trò âm mưu với Hạm trưởng Đường mà có kết cục tốt đẹp.
Đường Phương không biết Bạch Hạo và Ni Hách Mại Á đang bàn tán về mình ở sau lưng. Sau khi thả Tư Mạc Nhĩ, hắn cùng Khắc Lôi Nhã, Lý Tử Minh, Ngải Cách, Stetman, Linh Lung, Anh Lạc và những người khác cùng đi đến khoang niêm phong, tiễn đưa chiếc tàu con thoi lớp Trà Chuẩn thứ hai từ từ ra khỏi nhà chứa máy bay.
Trước khi chương trình phóng được kích hoạt, Ái Lệ Ti mở cửa kính, trước mặt mọi người gửi cho hắn một nụ hôn gió, rồi hô lớn: "Darling, em sẽ nhớ anh lắm... món đồ đó, không được cho phụ nữ khác ăn đâu đấy."
Lý Tử Minh và Ngải Cách ngẩn người.
Sắc mặt Khắc Lôi Nhã rất lạnh, ánh mắt rất lạnh, bóng lưng quay người rời đi cũng rất lạnh.
Hạm trưởng Đường mặt mày tối sầm, vội vàng đuổi theo phía sau: "Khắc Lôi Nhã, em nghe anh giải thích đã... anh với cô ta thật sự chưa làm gì cả."
Lý Tử Minh đẩy gọng kính trên mũi, nói với Ngải Cách: "Tôi đã bảo mà... phụ nữ là tai họa."
Ngải Cách không nói gì, chỉ kéo tay anh ta.
"Cậu cứ kéo tay áo tôi làm gì." Vị bác sĩ nửa mùa quay đầu lại nhìn, mới phát hiện hai chị em đang nhìn mặt anh ta bằng ánh mắt như muốn giết người.
"Tôi... tôi đang nói phụ nữ, các cô vẫn chỉ là con gái thôi!"
Anh Lạc bước tới giậm mạnh một cái lên mu bàn chân anh ta, vị bác sĩ nửa mùa phát ra một tiếng kêu thảm thiết trầm thấp mà vang dội. Cô gái hừ lạnh một tiếng, quay người nắm lấy tay chị gái rồi biến mất ở cuối hành lang.
Stetman xoa xoa miếng băng dán trên mặt, nói: "Đáng đời."
Ngoài cửa sổ hạm, tàu con thoi hóa thành một luồng sáng biến mất nơi chân trời. Lý Tử Minh cúi đầu nhìn đôi giày da bị giẫm bẹp, méo mặt nói: "Tôi... tôi nói đều là sự thật mà."
Ngải Cách nói: "Sự thật là, nói thật trước mặt phụ nữ không gọi là thành thật, gọi là đồ ngốc."
"Phi, cậu là đồ độc thân, dựa vào đâu mà dạy dỗ tôi?"
"Tôi là đồ độc thân... chẳng lẽ cậu không phải?"
"Đại gia đây là người đàn ông từng đi chơi gái rồi nhé."
"Chuyện này mà cũng dùng giọng điệu tự hào để nói ra được à?"
"Sao lại không!"
"Thế tôi còn từng trộm đồ lót của phụ nữ đấy?"
"Cậu trộm đồ lót của ai?"
"Tất nhiên là... ơ, sao tôi phải nói cho cậu biết?"
"Thế cậu có dùng xong rồi treo lại chỗ cũ không?"
Một lát im lặng... sau đó... "Lý Tử Minh! Cậu... thật là bẩn thỉu."
"Rốt cuộc cậu có từng làm chưa?"
"Tôi không có!"
"Không có? Ai mà tin được!"
"Tôi không có... thật sự không có... thật thật thật thật sự không có!!!"
"Ồ, không có thì thôi, kích động thế làm gì."
"..."
---❊ ❖ ❊---
Đúng lúc Đường Phương và những người khác đang tiễn Ái Lệ Ti, tại biên giới Tinh Minh, vùng không gian sâu giữa khu vực vô chủ A Á Lạc Tư - Khoa Phổ Lâm - Tư Lan Đạt Nhĩ và khu vực vô chủ Tạp Lý Lan - Lỗ Thác Nạp Đa, từng chiếc tàu chặn đứng hạng nhẹ lớp Loan Đao từ từ tiến gần đến địa điểm bố phòng. Thân tàu hình cung lật ngược, cánh thiết bị mở ra, dệt thành một tấm lưới lớn không thể nhìn thấy.
Cùng lúc đó, hàng chục tàu chặn đứng hạng nặng lớp Phi Luân phân tán thành từng đơn vị lẻ, điểm xuyết vào những vị trí yếu điểm trên tấm lưới này, xây dựng nên những đường chặn đứng bước nhảy trong phạm vi hàng nghìn hàng vạn km, khóa chặt vài vùng không gian lân cận.
Phía sau đường chặn đứng bước nhảy này, một hạm đội gồm gần nghìn chiến hạm đang treo lơ lửng trong vũ trụ. Chiếc đi đầu là tàu chỉ huy lớp Kinh Cức Thuẫn thế hệ mới của Tinh Minh. Trên mạn trái của nó vẽ quốc kỳ Tinh Minh, sau quốc kỳ là ký hiệu Hải quân Tinh Minh, tiếp theo đó là một con số rất lớn – 44!
Đúng vậy, đó là Hạm đội 44 của Hải quân Tinh Minh. Chiếc tàu chỉ huy lớp Kinh Cức Thuẫn đi đầu chính là "Anh Tiên", một trong hai con tàu song sinh của Hạm đội 44. Mỉa mai thay, hơn 3 tháng trước, khi chúng tiến vào hệ sao Địch Lạp Lạp thì cả hai ngôi sao song sinh đều còn đó, lúc đi ra thì ngôi sao song sinh đã thành con gái độc nhất, tàu chỉ huy lớp Kinh Cức Thuẫn vẫn còn, còn soái hạm lớp Phong Bạo Chùy đã không thấy bóng dáng đâu.
Chuyện này đã dấy lên một làn sóng dư luận không nhỏ trong toàn Tinh Minh. Dù sao Bàng Bối Khắc Lạp cũng là một thiếu tướng, việc Đường Phương hạ gục ông ta khiến không ít người tức giận chửi bới. Tuy nhiên, nhìn từ dữ liệu hình ảnh được công bố sau đó, cũng như thái độ của Hải quân Tinh Minh, phía "Thần Tinh Chú Tạo" không có quá nhiều lỗi sai, hoàn toàn là Bàng Bối Khắc Lạp tự chuốc lấy, tưởng rằng có Hải quân Tinh Minh chống lưng là có thể làm càn, dùng vũ lực đe dọa Hạm trưởng Đường, kết quả lại mất cả mạng sống.
Mọi người vốn tưởng rằng Đại Vệ Kha Nam sẽ lập tức chỉ định một vị tướng lĩnh mới để hỗ trợ Trung Thôn Mỹ Huệ quản lý hạm đội, dù sao thì vở kịch chiến tranh giữa Tinh Minh với Đế quốc Mông Á và Đế quốc Tô Lỗ sắp sửa mở màn. Nhưng điều bất ngờ là ông ta không làm vậy, ghế phó tư lệnh Hạm đội 44 vẫn luôn bỏ trống.
Có người nói Trung Thôn Mỹ Huệ không muốn có cấp phó cản trở, nên người tình già Đại Vệ Kha Nam vì muốn lấy lòng người đàn bà Á Đông vẫn còn chút phong vị này nên cố tình trì hoãn không bổ nhiệm phó tư lệnh hạm đội. Cũng có người nói Tinh Minh suy yếu nhiều năm, tướng lĩnh từng đánh trận thì kẻ già người chết, chẳng còn lại bao nhiêu, còn tướng lĩnh trẻ thì thiếu kinh nghiệm, nhân sự chỉ huy có năng lực thiếu hụt trầm trọng, phía hải quân đành phải thận trọng xử lý, dẫn đến việc sau khi Hạm đội 44 rời khỏi hệ sao Địch Lạp Lạp, vẫn không có chỉ huy mới vào làm.
Dù thế giới bên ngoài bàn tán thế nào, cũng không ảnh hưởng đến Hạm đội 44 và bản thân Trung Thôn Mỹ Huệ. Sau 2 tháng điều chỉnh và trấn an, bà ta đã triệt để xóa bỏ ảnh hưởng của Bàng Bối Khắc Lạp trong nội bộ hạm đội, nắm chắc quyền chỉ huy trong tay.
Vì hạm đội Hứa Đức Lạp hung danh hiển hách của Đế quốc Mông Á đã đến quân cảng Thác Lặc Mật và phát động tấn công bất ngờ từ tháng trước, tình hình khu vực vô chủ Tạp Lý Lan - Lỗ Thác Nạp Đa trở nên căng thẳng. Trong khi đó, phía Đế quốc Tô Lỗ kể từ khi hệ sao Mục Ba Lạp Khắc bị cụm tàu chiến sinh thể của Đường Phương công phá, bố cục ở tiền tuyến bị tổn hại nghiêm trọng. Hiện tại công việc cấp bách nhất của họ là điều chỉnh phòng tuyến biên giới để tránh việc Hải quân Tinh Minh lấy hệ sao Mục Ba Lạp Khắc làm bàn đạp, xé nát toàn bộ mạng lưới phòng thủ biên giới, nên trong thời gian ngắn không thể rút ra quá nhiều binh lực để tấn công Hải quân Tinh Minh tại khu vực vô chủ A Á Lạc Tư - Khoa Phổ Lâm - Tư Lan Đạt Nhĩ.
Trong bối cảnh đó, một tuần trước, Đại Vệ Kha Nam đã ra lệnh quân sự mới cho Hạm đội 44, Hạm đội 53 và Hạm đội 87 của Hải quân Tinh Minh, sai họ lập tức đến khu vực vô chủ Tạp Lý Lan - Lỗ Thác Nạp Đa, hỗ trợ Liên đội Tư Ba Đạt Khắc đối phó với lực lượng tiên phong do Mạch Kim Thác Thập Tư Đồ Nhĩ đứng đầu, bảo vệ phòng tuyến hải quân.
Hành trình của Hạm đội 44 nằm ở phía ngoài cùng, để tránh đụng độ với hạm đội du kích của Đế quốc Tô Lỗ, cần phải thận trọng di chuyển, vì vậy Trung Thôn Mỹ Huệ ra lệnh cho hạm đội khởi hành trước Hạm đội 53 và Hạm đội 87.