Chỉ trong vài nhịp thở, luồng sáng từ vị trí gần mặt đất bắt đầu nhạt dần, từ dưới lên trên, như thủy triều rút đi rồi biến mất, bị một sắc vàng rực rỡ thay thế.
Nó không chỉ chói mắt mà còn vô cùng to lớn, thậm chí vượt qua cả những con quái thú bay trên bầu trời. Nó bước những bước chân xương xẩu trên bốn cẳng, giẫm lên bậc thang đường chân trời, đồng thời xoay thân mình, nhìn về phía vị trí của Carlos.
Cùng với ánh nhìn của cự tượng là hai luồng sáng thô lớn, đỏ rực, đỏ đến nhức mắt, xé toạc màn đêm đang dần dày đặc, giáng xuống bãi cát hai bên xe chỉ huy của Carlos, nơi vốn đầy rẫy các phương tiện hạng nhẹ và bộ binh cơ giới.
Tia nhiệt năng trong chớp mắt nuốt chửng sinh mạng của hơn mười binh lính mặc giáp năng lượng cấp Hành Giả, sau đó quét một đường trên mặt đất, để lại những vệt lửa và cát nóng bỏng, kèm theo tiếng rít chói tai, quét chéo vào trung tâm.
Mặt cát vốn màu vàng bỗng chốc trở nên đỏ rực như bị nham thạch nuốt chửng, giáp năng lượng bao bọc cơ thể người trực tiếp tan chảy thành sắt lỏng, hòa quyện cùng máu thịt, bốc lên mùi khét lẹt.
Những chiếc xe bọc thép Grizzly bị tia nhiệt cắt rời, biến thành từng đống tàn tích đen ngòm, nằm rải rác trên vùng đất đen đang dần nguội lạnh.
Tia nhiệt năng của cự tượng đã biến cả khu vực thành một địa ngục nham thạch, chỉ một đòn đã gần như xóa sổ cả một tiểu đoàn.
Không ai có thể thoát nạn, Carlos cũng không ngoại lệ. Khi cột sáng đỏ rực đó quét qua trước mắt, nhấn chìm mọi vật chất hai bên vào biển lửa, anh mới hiểu tại sao những con quái thú to như ngọn núi và các Chiến Tướng Vàng lại bỏ qua khu vực này, bởi vì điều đó sẽ cản trở cự tượng vàng thực hiện đòn tấn công diện rộng.
Sự xuất hiện của cự tượng khiến nhiều người chấn động, bao gồm các đại đội khác của Lữ đoàn bộ binh cơ giới 2014 cách đó không xa, và cả Trung tâm chỉ huy Phượng Hoàng Thành.
Vì Hắc Phong không che phủ vùng đất này, máy bay không người lái trinh sát Swift có thể nhìn thấy trực tiếp những gì đang diễn ra.
Phi hành đoàn trên trực thăng vũ trang Elsa và tàu vận chuyển Hurricane lơ lửng tầm thấp đều chết lặng, ngơ ngác nhìn cột sáng thô lớn đó cắt qua mặt đất, để lại một vệt đỏ đầy ám ảnh, rồi từ từ nguội lạnh thành màu xám tro.
Họ thậm chí chưa kịp phản ứng gì, một tiểu đoàn lục quân đã biến mất, bị thiêu thành tro, nướng thành than, trở thành một nắm bụi giữa đất trời.
Bức tượng vàng đó to lớn đến mức như một tòa cao ốc, ẩn hiện trong làn khói lửa mịt mù.
Đúng lúc này, ba bóng vàng nhỏ hơn bên dưới bóng vàng cao lớn kia khẽ dao động. Trong hình ảnh cảm biến ghi lại, họ nhẹ nhàng giơ tay phải lên, ánh sáng lóe lên. Một tia điện rực rỡ bùng nổ trên bầu trời ngoài buồng lái, ngay cả chiếc mũ đặc chế cũng không thể che khuất luồng sáng chói mắt đó, theo sau là tiếng sấm vang dội và sự rung chấn truyền đến từ dưới chân.
Khi bão linh năng lan tỏa trên bầu trời chiến trường, đại quân gồm Corruptor, Overlord và Overseer đã bay đến trên không trung thành trì. Từng con Aberration, Baneling và Zergling chui ra từ túi mang của Overlord, rơi xuống tường thành đầy lửa đạn, triển khai cuộc tấn công như thủy triều vào các binh sĩ thuộc Lữ đoàn phòng thủ thành phố.
Cùng lúc đó, tại các chiến hào bên ngoài tường thành, lực lượng còn sót lại của Lữ đoàn bộ binh cơ giới 2013 cũng đối mặt với ngày tận thế của mình.
Từng chiếc tàu vận tải Hercules bay theo sau đội quân Overlord tiến vào khu vực chiến hào, thả xuống những đơn vị sinh hóa nhỏ gồm 4 robot vũ trang, cùng với Devil Dog, Marine và Medic, phối hợp với số quân Zerg còn lại trên mặt đất tiếp tục ép chặt phòng tuyến của tàn quân Lữ đoàn 2013, nhằm thông suốt chiến hào, nối liền chiến trường và mở rộng ưu thế.
Tốc độ của robot vũ trang không nhanh, nhưng hệ thống vũ khí lại đa dạng, bao gồm pháo 120mm đối phó phương tiện, súng phun lửa đối phó bộ binh, và khoang tên lửa đối phó đơn vị trên không. Tuyến phòng thủ cốt lõi dựa vào công sự hạng nặng và phương tiện vũ trang của tàn quân Lữ đoàn 2013 đã bị chúng đánh tan tác với thế chẻ tre.
Trên tường thành, nhờ thân thủ nhanh nhẹn, Aberration len lỏi giữa các tháp pháo và trạm gác, phá hủy vũ khí, rồi ném từng binh sĩ của Lữ đoàn phòng thủ xuống khỏi tường thành, rơi xuống đất biến thành những khối sắt vụn và thịt nát.
Ở khu vực giữa chiến hào và vùng đệm, 2 tàu vận chuyển y tế treo theo Thor bay nhanh từ đông sang tây.
Khi những đơn vị chiến đấu chủ lực như Archon, Ultralisk, Colossus, Viper, Scout và Corruptor lần lượt gia nhập chiến trường, các đơn vị thuộc Tập đoàn quân số 3 bắt đầu tan rã toàn diện. Lữ đoàn bộ binh cơ giới 2014, 2015, Lữ đoàn thiết giáp 1875 và Trung đoàn đặc nhiệm Black Beret vừa lộ diện đã bị giáng đòn chí mạng, đại bại tan tác.
Halson vẫn đang nhảy điệu nhảy gợi cảm giữa chiến trường, ánh sáng từ lõi mẫu hạm vẫn bao phủ lấy hắn. Thú thật, điệu nhảy của hắn không đẹp, chỉ là rất đặc sắc, có thể gây ra sát thương bạo kích hơn 10.000 điểm cho người bình thường. Nếu đặt trên sân khấu nhà hát, có lẽ đã có người cầm chiếc dép hay lon nước ném tới, quát hắn cút đi.
Đáng tiếc đây là trận tiền, những viên đạn và mảnh vỡ bay tới đều bị trường hiệu ứng thời không định lại, thế nên người ta chỉ có thể bị động chấp nhận việc hắn đang cưỡng bức tai và mắt mình hết lần này đến lần khác, rồi thầm nguyền rủa tổ tông tám đời nhà hắn.
Thế mà hắn vẫn thấy vui vẻ, mặc cho mồ hôi làm nhòe lớp trang điểm trên mặt, hòa cùng khói bụi từ xa bay tới, biến thành những vệt đen. Váy công chúa ôm sát vào đôi chân đầy lông đen, có thể thấy những vết thấm ướt, cộng thêm bộ ngực phập phồng nhanh chóng, chẳng thấy gợi cảm đâu, chỉ thấy mùi hôi hám đáng ghê tởm.
Đường Phương cuối cùng cũng hiểu tại sao một số người lại cuồng SM, thậm chí là chứng nghiện phô bày biến thái hơn, hóa ra có những sở thích có thể bồi dưỡng, và có những hành vi sẽ gây nghiện.
Khi một kẻ không có tiết tháo gặp phải một gã không biết xấu hổ, luôn bùng nổ ra những tia sáng bất ngờ... Không, nên gọi là điểm nhấn, hay là điểm gây phấn khích.
Churchill với vẻ mặt không thốt nên lời cùng tâm trạng bất lực, đã đăng tải cảnh tượng này lên tài khoản Facebook của mình, đặt tên là "Dự án nuôi dưỡng ca sĩ chiến tranh", và ghim các bức ảnh liên quan đến tàu Ma Nhân lên đầu trang.
Tại trung tâm chỉ huy dưới lòng đất Phượng Hoàng Thành, Archmond lại ngồi xuống ghế sofa, đầu hơi nghiêng, nheo mắt nhìn màn hình lớn. Khuôn mặt ông vốn đã có vẻ trắng bệch bệnh hoạn, lúc này lớp trắng đó càng rõ ràng hơn, như bức tường quét bằng vật liệu kém chất lượng. Vẻ mặt ông vẫn bình tĩnh, nhưng ai cũng thấy được, sự bình tĩnh này khác với trước đây, cũng không phải cố tỏ ra bình tĩnh, mà là sự bình tĩnh chỉ có khi đã từ bỏ.
Các tham mưu cũng có khuôn mặt trắng bệch, nhưng không hề bình tĩnh. Một số nhìn Halson, trong mắt phun ra lửa giận, một số nhìn tiền tuyến lửa đạn mịt mù, vẻ mặt đầy chán nản.
Họ còn lực lượng dự bị hay chi viện không? Đã không còn nữa.
Hơn 85% sức chiến đấu của Tập đoàn quân số 3 đã được đưa ra chiến trường, vậy mà vẫn thua. Chỉ trong hơn mười phút ngắn ngủi, cục diện chiến trường xoay chuyển đột ngột. Thắng bại đổi chiều quá nhanh, nhanh đến mức không thể chấp nhận được.
Theo tin tức từ mạng lưới tình báo toàn cầu, không chỉ Phượng Hoàng Thành bị tấn công, mà các căn cứ lớn nhỏ, thành phố lớn hay thị trấn nhỏ của quân đội đều bị chiến hỏa thiêu rụi, không còn ai có thể rảnh tay chi viện cho chiến trường Phượng Hoàng Thành.
Đúng lúc này, sĩ quan tình báo lại báo cáo một tin xấu: hạm đội đồn trú tại quân cảng Agide bên bờ biển phía bắc đã bị máy bay tàng hình oanh tạc, tổn thất nặng nề.
Điều này nghĩa là gì? Nghĩa là chiến tranh sắp kết thúc, Tập đoàn quân số 3 đã hoàn toàn bất lực.
Ánh mắt Tham mưu trưởng rơi vào lõi mẫu hạm đang xoay chậm trên màn hình số 5. Là thứ đứng sau hạm đội tuần tra của Cục quản lý quỹ đạo hủy diệt và mẫu hạm không người lái lớp Thánh Mẫu, nó sở hữu sức chiến đấu mạnh mẽ đến mức biến thái, nhưng từ khi đến chiến trường ngoại ô Phượng Hoàng Thành, nó chưa từng cử động, suốt quá trình không bắn một phát đạn nào. Chỉ lặng lẽ lơ lửng phía trên cỗ máy khổng lồ kia, cùng với gã giả gái "cào chân" không biết xấu hổ kia kết bạn, dùng cách thức đặc thù để chế giễu tất cả bọn họ.
"Thật nhục nhã..." Ông nghiến răng nói: "Đây là sự sỉ nhục."
Coi chiến trường là sân khấu là một sự sỉ nhục, không xuất toàn lực là một sự sỉ nhục, và ngay khi họ nhìn thấy ánh sáng hy vọng của chiến thắng, lật tay thay đổi cục diện, cũng là một thủ đoạn trêu đùa người khác.
Sau Archmond, Tham mưu trưởng cũng nhìn thấu cách làm của Đường Phương, cảm nhận được sự kiêu ngạo của đối phương. Ông trách Đường Phương không tôn trọng họ, nhưng bản thân họ đã bao giờ thực sự tôn trọng sinh mạng chưa? Cái họ tôn trọng chỉ là mạng sống của chính mình, và mạng sống của những kẻ mạnh hơn mình.
Nhân viên tổ truyền tin nhìn nhau, không biết phải trả lời các câu hỏi từ sĩ quan ở tiền tuyến thế nào. Nói rằng Archmond đã từ bỏ rồi sao? Hay truyền đạt lại nguyên văn lời của Tham mưu trưởng?
Lữ đoàn bộ binh cơ giới 2013 gần như bị đánh sạch; chủ lực Lữ đoàn thiết giáp 1386, 1365 tổn thất toàn bộ; Lữ đoàn bộ binh cơ giới 2014, 2015, Lữ đoàn thiết giáp 1375, Trung đoàn đặc nhiệm Black Beret đại bại tan tác; người của Lữ đoàn phòng thủ cũng đang rút lui từng bước, trong thành lửa khói bốc lên khắp nơi, những con Archon phá hủy từng tòa tháp điện. Thanh thế to lớn như núi lở, hoàn toàn là cảnh tượng ngày tận thế.
Đối mặt với cục diện này, những người trẻ tuổi này phải làm sao? Giống như câu nói luôn treo bên miệng, hy sinh vì tổ quốc, chết cũng không hối tiếc sao?
Nhưng... liệu có ai thực sự nhớ tên họ không? Nếu gia tộc Olibod thắng cuộc chiến này, họ có lẽ sẽ trở thành anh hùng. Nếu gia tộc Olibod thất thế, cái chết của họ có ý nghĩa gì?
Tất nhiên, dù lòng rất chua xót, nhưng không thể thay đổi được gì. Vì đây là mệnh của họ, là con đường họ tự chọn. Công thành danh toại hay phơi thây nơi hoang dã? Đều có thể xảy ra.
Archmond là một danh tướng, binh sĩ dưới quyền ông cũng không phải kẻ hèn nhát, hiếm có kiểu công tử bột dựa vào quan hệ của cha ông để thăng tiến, sống qua ngày trong quân đội.
Có lẽ nghe thấy tiếng lòng của mọi người, Archmond thẳng người, trên mặt thoáng qua một nét mệt mỏi, nói: "Để họ vào thành."
Để họ vào thành?! Nhiều người nghĩ chắc chắn mình nghe nhầm, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn bóng dáng hơi gầy gò giữa đại sảnh.
Archmond không lặp lại câu trước, quay mặt nhìn tổ trưởng tổ truyền tin, dùng giọng khàn khàn nói: "Nói với Aila thời gian đã đến."
Người trẻ tuổi ở khu thiết bị lộ vẻ khó hiểu, chỉ một số tướng lĩnh cấp cao mới biết câu này có nghĩa là gì, khuôn mặt vốn không đẹp nay càng trở nên khó coi hơn.
Cái chết luôn là điều đáng sợ, phải không?
Phía trên Phượng Hoàng Thành có một máy biến áp cộng hưởng truyền dẫn cao tần công suất cực lớn, thực ra dưới lòng đất cũng có một cái. Khác biệt là, máy biến áp phía trên là để giết địch, máy biến áp phía dưới là để tự hủy.
Vì sự tham chiến của tháp phụ, hệ thống Thiên Tai luôn không thể hoàn thành việc nạp năng lượng, khó mà phát động cơn bão sét mạnh mẽ, nhưng dùng để hủy diệt Phượng Hoàng Thành lại là một việc rất đơn giản.
Hệ thống Thiên Tai tuyệt đối không thể rơi vào tay Đường Phương.
Tất nhiên, trước đó còn một việc phải làm - làm suy yếu lực lượng hữu sinh của đối thủ nhiều nhất có thể, còn binh sĩ trong Phượng Hoàng Thành, không nằm trong sự cân nhắc của ông.
So với chính quyền, mạng người tất nhiên là chính quyền quan trọng hơn, giống như giáo dục họ nhận được từ nhỏ - cái tôi nhỏ phục tùng cái tôi lớn, lợi ích tập thể cao hơn tất cả.
Đến tận khi trưởng thành, ông mới rõ, cái gọi là lợi ích tập thể chẳng qua là một con dao, con dao dùng để giết người, tinh thần yêu nước cũng vậy. Không chỉ thế, ông còn học được cách dùng hai con dao này để giết người - chuyên giết người trong nước.
Ai cũng treo quốc gia, tập thể bên miệng, nhưng ai cũng biết, quốc gia này là của gia tộc Olibod, là của các lãnh chúa. Đề tài mà những kẻ làm quan như họ phải nghiên cứu, chính là làm thế nào để biến quốc gia vốn là mạng sống của nhân dân, bằng hình thức nghệ thuật, bằng lý do đường hoàng, trở thành tài sản riêng của giới quý tộc.
Đồng thời, Archmond cũng là một người rất hoài cổ và bao che thuộc hạ. Đối với những người không quen biết, không thân thiết, ông thường thờ ơ, không để ý đến cái chết của họ, nhưng đối với người bên cạnh, ông sẽ cố gắng bảo toàn tính mạng cho họ. Giống như lúc này, dù bản thân đã coi đây là nơi an nghỉ, nhưng ông sẽ không trơ mắt nhìn những khuôn mặt quen thuộc đó cùng mình xuống địa ngục.
"Các người đi đi, ta muốn yên tĩnh một mình." Lời nói rất hàm súc, nhưng ý nghĩa thì không.
Những sĩ quan trẻ tuổi ở khu thiết bị hơi sững người, sau đó mới hiểu ra, biểu cảm trên mặt có chút phức tạp. Có sự nhẹ nhõm, có do dự, có lo lắng, có hổ thẹn, có bi thương... tóm lại là đủ loại cảm xúc như một bản nhạc.
Tham mưu trưởng nói một câu: "Ông đang nói điều ngốc nghếch gì vậy... Đi thì cùng đi, còn người còn của, với lực lượng của Hạm đội độc lập Sư Tử Vương và Con trai chiến tranh, chẳng lẽ không đối phó nổi một cái 'Morning Star' nhỏ bé? Chưa kể còn có thể triệu tập hạm đội của Đại công tước Edwina, Hầu tước Robinson đến đây cần vương."
"Tôi không tin dốc toàn lực quốc gia mà không đối phó nổi kẻ ngoại lai đó!"
"Dốc toàn lực quốc gia sao?" Archmond hơi không đồng tình, nhưng không tranh cãi, chỉ xua tay: "Đưa họ rời khỏi đây." Nói xong, nhập một dãy mật mã vào bảng điều khiển sofa, bên trái hiện ra một chiếc hộp bí mật, hai viên tinh thể đặt bên trong lấp lánh ánh nước dưới ánh đèn trần.
"Thứ này... ông nên biết dùng."
Tham mưu trưởng nhíu mày, định nói gì đó, Archmond đưa tay ngắt lời: "Không cần khuyên nữa, trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy để ta yên tĩnh một chút." Giọng rất bình tĩnh, bình tĩnh như mặt hồ không gió, không thấy bất kỳ sự dao động nào.