Lúc trước Lưu An Phong là Tri huyện Lư Lăng, vị trí ở trong địa bàn của Triệu Hãn, có chút giống với Kinh Triệu Doãn. Chức quan này nếu như lên chức, hoặc là thả ra ngoài đảm nhiệm Tri phủ, hoặc là trực tiếp đi vào phủ Tổng binh.
Lưu An Phong miễn cưỡng cũng được coi như là nguyên lão, là một tú tài bần hàn, lúc còn ở trấn Vĩnh Dương là người xin đến góp sức.
Đến loại chức quan như Tri huyện, nhất định phải sử dụng người đọc sách. Không nhất định phải là sĩ tử có công danh, mà phải thông hiểu viết văn và số học, nếu gia nô, con hát từng đọc sách cũng có thể làm.
Có một gia nô tên là Tiêu Quý, cũng đã lên tới chức Tri huyện Long Tuyển.
Phí Như Hạc hỏi “Lần cần đánh địa bàn nào?”
“Ngoại trừ thành Cống Châu ra thì bốn huyện Nam Khang, Thượng Do, Vu Đô, Hưng Quốc đều phải lấy,” Lưu An Phong truyền đạt lệnh của phủ Tổng binh nói, “Nam Khang là cửa lớn phía nam của Cống Châu, Thượng Do là cửa lớn phía tây của Cống Châu, Vu Đô là cửa lớn phía đông của Cống Châu, chiếm được ba huyện này mới có thể nắm được yết hầu. Còn về Hưng Quốc, sau khi lấy được huyện này, có thể các huyện ở phía nam liên kết với nhau.”
Phí Như Hạc nói: “Cộng thêm huyện Cống thành Cống Châu nữa là có thêm năm huyện, có nhiều quan lại như vậy sao?”
“Có,” Lưu An Phong giải thích nói, “Trấn nha môn của các phủ các huyện, điều động một bộ phận tá quan và lại viên đến đây, vị trí trống ra sẽ tự có quan lại đến bổ sung vào.”
“Vậy thì được, “ Phí Như Hạc lại hỏi, “Người nhà của Châu Duy Liễn có mấy người?”
Lưu An Phong nói: “Mẹ tuổi già, không tiện đi xa, chỉ có dẫn trưởng tử Trâu Lương Ích đến. Trâu Lương Ích đã đầu nhập vào bên ta, lần này đi đến Cống Châu, có thể cho làm văn lại huyện Cống.”
Phí Như Hạc đau đầu nói: “Vậy thì để cho hắn đi chiêu hàng đi, thành Cống Châu này không dễ đánh.”
Trâu Lương Ích chỉ có mười bảy tuổi, trước khi bị bắt, tự bản thân đã khắc khổ đọc sách thi đỗ tú tài. Hắn bị đưa đi thư viện Bạch Lộ Châu học, học hơn nửa năm, trong lòng đã tán thành lý luận đại đồng, chỉ là có chút luyến tiếc điền sản nhà mình.
Nhưng có luyến tiếc thế nào chăng nữa, hôm nay chỉ có thể từ bỏ, cả nhà hắn đều bị phản tặc bắt đi rồi.
Hơn nữa khi rời nhà, tổ mẫu còn lấy điền sản của nhà mình đi tặng người khác, bây giờ Trâu Lương Ích đã luân lạc đến “giai cấp không ruộng”.
Dù sao thì trong nhà không có ruộng, vì sao còn không đi theo Triệu tiên sinh làm việc?
“Ta là con của Trâu Tuần phủ, mau cho ta đi lên!” Trâu Lương Ích ở dưới thành hô to.
Quan binh thủ thành, lập tức nâng hắn vào thành.
Thật ra, binh Phúc Kiến này cũng muốn đầu hàng, chẳng qua là còn chưa có điều kiện đàm phán. Vì để thuận lợi đầu hàng, bọn họ thậm chí còn không cướp bóc trong thành, chỉ cầu có thể có một ấn tượng tốt với Triệu Hãn.
Lúc này, Trâu Duy Liễn đang chơi cờ với Tri phủ Cống Châu Lưu Hoàn.
Bọn họ đều biết thành Cống Châu nhất định sẽ mất, không lập tức hiến thành đơn giản là vì các đạo cửa thành đều ở trong tay binh Phúc Kiến.
Trâu Duy Liễn, Lưu Hoàn phụ trách đàm phán với kẻ địch, đàm phán thông rồi thì sẽ đầu hàng. Nếu không đàm phán được thì trước khi chết, binh Phúc Kiến này nhất định sẽ gây họa cho bách tính bốn phía phủ thành.
“Phụ thân, con đến rồi!” Trâu Lương Ích chắp tay nói.
Ánh mắt Trâu Duy Liễn nhìn chằm chằm bàn cờ, thật lâu sau mới buông con cờ xuống hỏi: “Ngươi theo tặc?”
“Theo rồi,” Trâu Lương Ích nói, “Già trẻ trong nhà đều bị Triệu tiên sinh phái binh dẫn đi, lúc rời khỏi nhà, tổ mẫu đã tặng hết điền sản cho thân tộc, gia nô và điền hộ. Phụ thân, chúng ta đã không còn ruộng nữa, chia ruộng cũng không chia đến danh nghĩa của chúng ta.”
Cuối cùng Trâu Duy Liễn cũng ngẩng đầu, trừng mắt với con mình nói: “Phản bội đất nước theo tặc, đây là chuyện chia ruộng sao?”
Trâu Lương Ích nói: “Phụ thân, con đã lĩnh hội được học vấn của Triệu tiên sinh. Thiên hạ xã tắc, thật sự đúng là chuyện chia ruộng. Bây giờ, thân sĩ hào cường thôn tính đất đai, khiến người cày ruộng không có ruộng, triều đình cũng khó trưng thu thuế má. Người bần hàn nghèo khó vẫn nghèo khó, kẻ giàu có vẫn giàu có, mà quốc khố thì lại trống không. Người bần hàn không thể sống, nhất định sẽ liều mạng khởi nghĩa vũ trang, quốc khố trống rỗng không thể đàn áp, sớm muộn gì giang sơn Đại Minh cũng sẽ lật đổ.”
Tri phủ Cống Châu Lưu Hoàn cười nói: “Đức Huy huynh, hổ phụ vô khuyển tử, khó có được người có kiến thức như lệnh lang.”
Rốt cuộc Trâu Duy Liễn cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc hỏi: “Cách nói này của ngươi đều là học được từ chỗ phản tặc?”
“Phụ thân đọc quyển sách này đi.” Trâu Lương Ích lấy ra một quyền “Đại Đồng tập”.
Trâu Duy Liễn cũng đã nghe nói đến quyền sách này, thương thuyền từ phương bắc đến, chỉ cần đi qua phủ Cát An, nhất định bị bắt buộc mua một quyển. Nhưng bản thân hắn chưa từng đọc, cũng không cho người khác đọc, sau khi điều tra đến thì lập tức tiêu hủy.
Cho đến hôm nay, cuối cùng Trâu Duy Liễn cũng thật sự mở “Đại Đồng tập” ra, sau khi đọc xong, hắn không biết nói cái gì mới tốt.
Trâu Lương Ích nói: “Xin phụ thân hãy hiến thành đầu hàng.”
“Chuyện thủ thành, vi phụ không thể làm chủ,” Trâu Duy Liễn nói với con, “Con ra thành hỏi thử xem, có thể thả binh lính Phúc Kiến này về nhà không. Bọn họ đã rời nhà hơn hai năm rồi, không muốn ở lại Giang Tây, chỉ cầu hồi hương đoàn tụ với người nhà. Nếu như đồng ý, thì lui về hướng bắc ba mươi dặm, binh Phúc Kiến này sẽ bỏ vũ khí rời thành.”
Trâu Lương Ích nói: “Người trên tay không nhiễm máu của bách tính, có thể rời đi.”
“Tham gia quân ngũ thù sao có thể không dính máu?” Trâu Duy Liễn buồn cười nói.
Trâu Lương Ích giải thích nói: “Chém giết trong trận chiến, ai vì chủ người đó, chuyện này không thể quá nghiêm khắc. Dính máu bách tính, là nói đến việc cướp giật.”
Trâu Duy Liễn thở dài nói: “Vậy thì con trở về truyền lời, nói ba nghìn binh lính Phúc Kiến thủ thành, chỉ từng cướp bóc bách tính của Mân Tây. Sau khi đi vào Giang Tây, vẫn luôn bị ta khống chế. Đoạn thời gian trước, những người ra khỏi thành cướp bóc không liên quan đến bọn họ, tất cả ba nghìn người này đều bị giữ lại thủ thành. Nếu như không thể đồng ý, vậy thì không thiếu được một trận tử thủ thành.”
Chuyện này, Trâu Lương Ích không thể làm chủ, Phí Như Hạc cũng không thể làm chủ, chỉ có thể phái thuyền trở về xin chỉ thị của Triệu Hãn.
Nhân thời gian này, Phí Như Hạc chia binh đi tấn công huyện Nam Khang.
Nói đó đã thuộc vào địa giới Nam An, nhưng nhất định phải lấy được, mới có thể bảo đảm quân sự của phủ Cống Châu an toàn.
Phó tướng Chu Đức Trân dẫn ba nghìn binh lính xuất phát, còn chưa đến huyện thành Nam Khang đã nghe nói huyện Nam Khang bị điền binh bản địa công chiếm. Thủ lĩnh điền binh dẫn theo mấy chục bộ hạ, ra khỏi thành vài dặm để nghênh đón, quỳ xuống đất dập đầu nói: “Xin tướng quân làm chủ cho chúng ta!”