Huy động lệnh kỳ, Giang Đại Sơn và Giang Lương, mỗi người dẫn đầu năm trăm người đi lên tiếp ứng.
Hai bên cung thủ đều tự rút lui về phía sau, gần một nghìn năm trăm chiến binh lao vào chém giết, trong quân của Triệu Hãn chỉ còn hơn một nghìn người, hai bên đều có năm trăm người lao ra.
“Tiền lục tiếu, đều đi ra giết giặc!”
Lúc nào, Lý Mậu Phương cũng có thể lập tức phát động tấn công, hắn cảm thấy binh lực của mình chiếm ưu thế, cho dù chỉ dựa vào một vài người thì hắn cũng có thể giết chết phản tặc.
Lý Nhược Liễn cũng hô: “Vây giết trung quân cường đạo!”
Ý tưởng hai người nhất trí, cho rằng Triệu Hãn quá ngốc, vốn dĩ binh lực không đủ thế mà còn chia binh vòng sang hai cánh.
Trung quân của Triệu Hãn, rất nhanh đã bị quan binh gấp mấy lần mình bao vây.
Triệu Hãn cười nói với Phí Như Hạc: “Ta và ngươi chia hai bên trái phải, cùng nhau kết trận làm mồi.”
“Không thành vấn đề.” Phí Như Hạc nói.
Một nghìn cung thủ rút về phía sau, bắn về phía chủ lực của quan binh đang xông tới.
Một vòng cung tiễn đi xuống, chỉ bắn bị thương hơn mười người quan binh, nhưng lại khiến cho cả một đội hơn một nghìn người sụp đổ.
“Người nào lâm trận bỏ chạy, chém!”
Bản thân Lý Nhược Liễn đứng đầu đội chấp pháp, đứng ở phía sau chém giết binh lính chạy tán loạn.
Liên tiếp chém chết hơn mười người, những đám binh này oa oa kêu to, rồi lại xoay người lao về phía phản tặc.
Hoàng Thuận và Lý Chính ở hai bên sườn, nhận được quân lệnh lập tức xung phong lên đầu, Lý Mậu Phương vội vàng chia ra bốn phía tiếp chiến. Điều này tương đương với năm trăm binh lính bọn họ dẫn đầu đánh bọc sườn đều phải đối mặt với quan binh gấp bốn lần mình.
Triệu Hãn cẩn thận quan sát tình hình địch, nói với Trương Thiết Ngưu: “Một tiếu quan binh Vương Tự Kỳ, lao ra vài người đã rối loạn, ngươi giết thẳng vào trung quân quân địch.”
“Nô nhi quân, theo ta giết!”
Trương Thiết Ngưu dẫn theo mấy trăm nô nhi quân, cầm hai cây rìu lao ra ngoài.
Triệu Hãn và Phí Như Hạc, dẫn theo binh lính còn lại, đều tự kết trận vọt vào ngay mặt chiến trường, viện trợ cho hai người Giang Đại Sơn và Giang Lương. Bọn họ cộng lại chỉ có hai người, gần như là bị quan binh bao vây, kết thành trận tròn ngăn cản hơn sáu nghìn quan binh.
Đã không còn quân dự bị, bản thân Triệu Hãn cũng phải đầu nhập vào chiến đấu.
Đừng nhìn thấy đánh náo nhiệt, thật ra tình hình chiến đấu cũng không kịch liệt lắm
Lang tiển binh ở phía trước, giơ cọc tre, đầu ngọn tre còn buộc đầu sắt. Chính vì dùng lang tiển binh đâm loạn, nên khiến cho kẻ địch cách xa ba thước rất khó tiếp cận, có một số ít xông được vào thì bị đằng bài thủ cầm khiên ngăn trở, trường thương thủ ở phía sau nhân cơ hội đâm ra.
Giống như đối mặt với con rùa vậy, không tìm thấy nơi nào để xuống miệng.
Hơn sáu nghìn quan binh, vây giết hai nghìn phản tặc. Giao chiến nửa khắc, phản tặc đã chết ba người, quan binh lại chết mấy chục người.
Nguyên nhân chủ yếu vẫn là đám quan binh ô hợp này, đối mặt với lang tiển binh thì co lại, căn bản không dám liều mình xông vào. Phần lớn quan binh, giống như đứng giữa chiến trường mơ hồ, hoàn toàn không biết mình nên làm cái gì.
Phí Ánh Củng và một nghìn cung thủ, thối lui đến phía sau vẫn bắn tên, nhắm thẳng vào quan binh mà bắn, phía sau quan binh không ngừng có người chạy tán loạn.
Lý Mậu Phương vung lệnh kỳ, phái ra một nhóm đội dự bị, muốn đi vòng qua tấn công cung thủ. Thì đã thấy Trương Thiết Ngưu, hai người Lưu Trụ dẫn theo thân binh nô nhi quân của Triệu Hãn, một đường cầm cờ “Vương” xông về phía trước chém giết khiến Bả tổng hộ Vương sợ tới mức xoay người bỏ chạy.
Cánh tay trái Trương Thiết Ngưu bị chém bị thương, đùi phải bị trường thương đâm trầy da, tên này lại vẫn anh dũng, một rìu chém chết Bả tổng kia.
Bả tổng này, là Thiên hộ Lý Nhược Liễn chiêu tới, chưa từng đánh trận, dưới trước đều là quân hộ yếu ớt đến cái cuốc cũng không tìm đến được. Bọn họ ngay cả bố trận còn méo mó hồ đồ, sao có thể đánh lại Trương Thiết Ngưu sống chết lao vào đánh?
Nhưng thật ra Trương Thiế Ngưu rất quỷ dị, bất luận là đại chiến hay tiểu chiến, tất nhiên nhiều chỗ bị thương, lần này không bị thương mới khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ.
Rồi lại nhìn đến Lưu Trụ ở bên cạnh, cũng xông lên phía trước, quần áo trên người cũng chưa rách chút nào.
“Giết!”
Nhìn thấy Trương Thiết Ngưu nhằm về phía trung quân, đội dự bị Lý Mậu Phương điều đi giết cung thủ được khẩn cấp điều đến bổ khuyết lỗ hổng của chiến trường. Ngoài ra bổ khuyết thêm nhất tiếu, muốn vây chết Trương Thiết Ngưu.
Hai bên hoàn toàn quấn lấy nhau, cung thủ căn bản không thể bắn.
“Theo ta giết!”
Phí Ánh Củng bỏ cung tiễn xuống, rút bội kiếm của bản thân, dẫn theo đội một trăm người bắt đầu cận chiến.
Gần hai nghìn binh lính lấy Triệu Hãn làm trung tâm, bị hơn sáu nhìn quan binh hoàn toàn bao vây.
Nhưng ở giữa có một vòng giới hạn rõ ràng, đó chính là khu vực của lang tiển dài đến ba thước, phần lớn quan binh đều bị lang tiển ngăn ở ngoài không dám xông vào.
Ở chiến trường này hình thành ba vòng tròn đồng tâm, vòng tròn bên trong là Triệu Hãn, Phí Như Hạc dẫn đầu hai nghìn nghĩa quân. Ở giữa có một cái vòng tròn là lang tiển cùng trường thương hình thành. Bên ngoài vòng tròn là hơn sáu nghìn quan binh đang ở trạng thái mộng du.
Hơn sáu nghìn quan binh vây giết đến bây giờ, số lượng nghĩa quân thương vong thế mà vẫn ở một con số.
Phí Ánh Củng dẫn đội một trăm người lao tới, cung thủ sau khi bỏ cung đều dùng chủy thủ để tác chiến. Có thể nội ứng ngoại hợp đánh vào bên trong, trực tiếp khiến hơn một nghìn quan binh sụp đổ.
Ngoại trừ một vài đội dự bị ở ngoài, hai người Lý Mậu Phương, Lý Nhược Liễn đã hoàn toàn mất khống chế đối với quan quân.
Bọn họ không ngừng thổi kèn và kỳ lệnh binh, truyền lệnh chia binh tấn công cung thủ của phản tặc. Nhưng hơn sáu nghìn quan binh ở phía trước, chỉ biết mơ hồ vây công địch quân trung quân, không tấn công được vào trong nên chỉ biết sững sờ đứng ở ngoài, trong mười người quan binh, chỉ có một hai người có thể chân chính tiếp cận địch.
“Đám ô hợp, đám ô hợp!”
Lý Mậu Phương tức giận đến dậm chân, nếu như cho hắn thời gian một năm, luyện ra mấy ngàn tinh binh chân chính thì bây giờ cũng không đến mức bị đánh thành bộ dáng bây giờ.
Nhìn thấy đòn tấn công của Phí Ánh Củng có hiệu quả bất ngờ, cung thủ khác cũng ném cung tiễn xuống, rút chủy thủ chạy tới chém giết.
Phía cánh trái, Lý Chính dẫn đầu năm trăm binh lính, đột nhiên giết về phía quan binh gấp bốn lần mình. Hơn nữa những quan binh này sụp đổ không hề báo trước, đến Lý Mậu Phương cũng không kịp phái đội dự bị đi cứu viện.