Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 368
Thân sĩ nông dân liên minh (1)

❊ ❊ ❊

Địa hình sông ở thành Cống Châu, quả thật rất giống với phủ Lâm Giang, nhưng mà nơi này phức tạp hơn nhiều!

Ba sông hợp dòng, bốn phía là núi.

Phía sau mỗi một con sông, đều có vịnh lớn, cho dù từ xa đứng ở trên cao cũng không nhìn được bố trí của thủy quân đối phương. Bởi vì chủ lực thủy quân, tất cả đều ở sau vịnh, chỉ phái ra một vài chiếc thuyền để lui tới tuần tra.

Vì thế mọi người đều dùng thủy quân mai phục, đối phương có tình hình gì, đều dựa vào kinh nghiệm để đoán.

Thủy quân Phúc Kiến, lúc trước từng đánh hải chiến, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên đánh thủy chiến trong sông. Hơn nữa, chiêu mộ thương thuyền ở Giang Tây, sau khi cải tạo thành chiến thuyền, có rất nhiều chiếc đều không có vũ khí thủy chiến.

Vốn dĩ là trang bị một vài phật lang cơ pháo, nhưng đều bị Trầm Do Long mang về Quảng Đông tiêu diệt tặc rồi, ai bảo trong tay người ta có thượng phương bảo kiếm của chủ soái?

Sau khi thủy chiến đụng vào nhau, thủy binh Phúc Kiến đều nhảy sông, tranh nhau bơi về phía thành Cống Châu.

Khoảng cách rất gần, bơi mấy trăm thước là đã có thể lên bờ, lên bờ tức là tường thành Cống Châu.

Về phần lục quân đang chiến đấu ở bờ bên kia thành Cống Châu, địa hình cũng có chút phức tạp. Phí Như Hạc còn nhớ rõ lúc thiếu niên, Bàng Xuân Lai dạy hắn kỹ thuật hạ trại, sau lưng là núi Nga Sơn, hai phía trái phải là hồ chứa nước lớn, phía trước là Cán Giang. Giữa đại doanh và Cán Giang có khe hở gần ba dặm, quan binh phải tiến công từ nơi này.

Mà bản thân Phí Như Hạc, có thể công có thể thủ, lương thảo sung túc, nguồn nước phong phú.

Trong quá trình hành quân, Hoàng Hán Lương nói: “Có thể chia binh ra ba nghìn, công chiếm đỉnh núi phía nam, từ trên núi đánh bất ngờ vào đại doanh quân địch. Chủ lực của quân ta, có thể tấn công chính diện, hai bên giáp công có thể đại thắng. Quân ta công chiếm đỉnh núi, quân tặc phải chia binh phòng ngự. Một khi chia binh sẽ có lợi với quân ta, bởi vì binh của kẻ địch ít.”

“Ngươi dẫn đường tấn công núi!” Trần Đình Đối ra lệnh nói.

Hoàng Hán Lương không nói hai lời, lập tức dẫn ba nghìn người đi về phía núi.

Còn Trần Đình Đối thì tự mình đi vòng về phía tây, đi vào khe hở giữa đại doanh phản tặc và Cán Giang.

So với Cát An, lúa Cống Châu gieo trồng sớm hơn, lúc này đã có thể thu gặt. Đại doanh của Phí Như Hạc ở gần ruộng lúa, nông hội đã tổ chức nông dân thu gặt xong, hai bên tác chiến ở trong ruộng nước rộng rãi.

Tuy Trần Đình Đối chán ghét Trâu Duy Liễn, nhưng không thể không thừa nhận, vị Tuần phủ kia cũng rất biết cách luyện binh.

Đóng quân ở thành Cống Châu một năm, trừ bỏ gom góp lương thảo, ngoài chế tạo hỏa huyền, hơn một vạn binh Phúc Kiến còn tăng lớn độ huấn luyện, nên đã không còn là một đám ô hợp vừa động đã sụp đổ như năm trước.

Bao gồm cả tướng lĩnh, toàn bộ cởi giầy, sắn ống quần đi vào trong ruộng, xếp thành hàng dẫm nước bùn đi tới.

Một nghìn binh hỏa thương, bị giấu ở giữa quân, đợi thời khắc mấu chốt phát uy.

Trần Đính Đối phái ra hai nghìn binh Phúc Kiến, đi đến tấn công doanh trại phản tặc, có hai ý đồ tác chiến: Thứ nhất, đẩy ngã tường gỗ đại doanh phản tặc; thứ hai, sau khi phản tặc tan tác thì đuổi giết.

Bất luận thắng thua đều được, thắng thì thừa cơ toàn quân xuất kích, thua thì dùng binh hỏa thương đánh phản kích.

Cường binh Trâu Duy Liễn huấn luyện ra, Trần Đình Đôi vô cùng tin tưởng, sẽ không giả vờ thua rồi lại biến thành thua đến toàn quân tan tác.

"Vù vù vù!"

Hai nghìn binh lính Phúc Kiến lao về phía đại doanh, cung tiễn thủ của phản tặc bắt đầu đồng loạt bắn, sau tường trại còn có trường thương thủ chờ.

So với việc nói là tường trại, còn không bằng nói là hàng rào gỗ tương đối chắc chắn, rất tiện cho trường thương lợi dùng khe hở đâm ra bên ngoài.

Sau khi binh Phúc Kiến bị cung tiễn thủ đồng loạt bắn, thì đã có dấu hiệu sụp đổ. Một số ít vọt tới tường trại thì lập tức bị trường thương thủ đâm quay về, sau đó hai nghìn binh Phúc Kiến đã sụp đổ.

Trần Đình Đối vô cùng buồn bực, phản tặc trong đại doanh thế mà lại không thừa dịp thắng giết ra ngoài, khiến cho bố trí đằng sau của hắn hoàn toàn không có hiệu quả.

Dưới tình huống bình thường, phản tặc hẳn là nhân cơ hội giết ra ngoài, sau đó giết cho toàn tuyến quan binh sụp đổ.

Mà điều Phí Như Hạc nghĩ lại là vì sao ta phải đuổi giết?

Thủy quân của ta đã lấy được toàn thắng, bản thân hắn chiếm cứ doanh trại lấy khỏe đánh yếu, mà quan binh căn bản không thể qua sông trở về thành. Chỉ cần kéo dài thêm một ngày thì sĩ khí của quan binh giảm xuống một phần, cho nên vội vã quyết chiến để làm gì?

Ở huyện thành Thái Hòa, một người đuổi giết trăm phản tặc như Phí Như Hạc, giống như là đột nhiên trở thành vị tướng khôn ngoan.

Năm trước Phí Ánh Hoàn mật báo, đám người Triệu Hãn, Phí Như Hạc đã biết trong tay Phúc Kiến có súng, bên phía phản tặc không thể không cẩn thận ứng đối.

Trần Đình Đối nghĩ đến hỏa thương là binh bất ngờ, có thể ở thời khắc mấu chốt giết cho kẻ địch trở tay không kịp. Nhưng hắn nào biết được, ngay cả tên tướng lĩnh chỉ huy quân hỏa thương phản tặc cũng đều biết rõ ràng.

Nhìn thấy kế hoạch dụ địch mất đi hiệu lực, Trần Đình Đối chỉ có thể chấn chỉnh đội ngũ, quyết định mạnh mẽ tấn công đại doanh phản tặc.

Cho dù địa hình có ác, hai bên đại doanh là đường thủy, chỉ có thể chính diện tấn công.

Hắn vừa bố trí quân đội, vừa chờ con rể.

Con rể Hoàng Hán Lương bất ngờ tập kích vào núi, chỉ cần thành công thì có thể đánh từ phía sau lưng phản tặc, từ phía trên núi xông vào đằng sau phản tặc.

Trước sau giáp kích, nhất định có hiệu quả!

Phản tặc chặn Hoàng Hán Lương không nhiều lắm, chỉ có gần bốn trăm người mà thôi.

Hoàng Hán Lương không chỉ là thần đồng, chín tuổi có thể viết văn bát cổ, mà hắn còn thông hiểu binh pháp, biết võ nghệ, quen thuộc thủy chiến.

“Giết!”

Hoàng Hán Lương xung phong ở phía trước, dẫn theo ba nghìn binh Phúc Kiến, giết về phía mấy trăm phản tặc ở sườn núi.

Chỉ thấy mấy trăm phản tặc kia, đột nhiên có hơn năm người người đứng ra, giơ hai tay lên cầm một chiếc bát kỳ lạ rồi ném về phía dưới núi.

Hoàng Hán Lương nghĩ rằng đó là đá nhỏ, nhưng mà…

"Oành oành oành!"

“Vạn nhân địch” được chế tác thô nên một số cái không nổ, một số cái thì nổ từ trước.

Nhưng vẫn có hơn ba mươi cái, rơi xuống bên cạnh binh Phúc Kiến rồi nổ mạnh.

Không chỉ có mảnh sứ vỡ bắn ra làm kẻ địch bị thương, mà còn có ớt bột bắn ra, đùi Hoàng Hán Lương bị mảnh sứ vỡ bắn trúng, khi hít thở lại có cảm giác mắt và cổ họng nóng bỏng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »