Dụ Sĩ Khâm chắp tay nói: “Chúng ta đều biết ý của Triệu tiên sinh, chẳng qua là muốn xây tường cao, chưa xưng vương, sợ hãi sau khi công chiếm Nam Xương thì sẽ dẫn đến trọng binh của triều đình đến bao vây tiêu diệt. Nhưng Triệu tiên sinh đã từng nghĩ chưa, cho dù không tấn công Nam Xườn, triều đình có thể không coi trọng chuyện này sao? Cho đến nay, triều đình chưa phái đại quân tới, không phải là không muốn mà thực ra là không thể. Triều đình thiếu tiền thiếu lương, đông bắc Thát Lỗ, đã khiến cho quân thần sứt đầu mẻ trán, cho dù Triệu tiên sinh có chiếm cứ toàn bộ Giang Tây thì triều đình cũng không thể nào bao vây tiêu diệt.”
Đồ Đình Doanh cũng khuyên: “Nam Xương là trấn quan trọng của Giang Tây, là nơi mọi khí hội tụ, có thể cướp lấy cơ nghiệp thiên hạ!”
Triệu Hãn chỉ có thể nói: “Trong vòng một năm, ta nhất định sẽ lấy Nam Xương.”
Từ góc độ quân sự mà nói, hôm nay nơi nhất định phải lấy là huyện Thái Hòa, huyện Vạn An. Sau khi chiếm được hai nơi này, có thể chặn đứng quan binh Lưỡng Quảng, Phúc Kiến, chỉ phái thủy quân là có thể ngăn cản quan binh phía nam.
Về phần phương Bắc, nói thật, đến ngay cả huyện Phong Thành vừa mới công chiếm, Triệu Hãn cũng không muốn giữ ở trong tay, nơi đó bất lợi cho việc phòng thủ.
Nhưng nhiều sĩ tử chủ động tìm nơi nương tựa như thế, hơn nữa hơn phân nửa là người Phong Thành, Triệu Hãn không cần cũng phải cần, nếu không nhất định sẽ khiến cho những người đọc sách này thất vọng. Vương Đình Thí đang làm nội ứng cao cấp, cũng sẽ cảm thấy thất vọng, cảm thấy mình không được Triệu Hãn coi trọng.
Thấy nhóm sĩ tử không vui, Triệu Hãn cười nói: “Huyện Phong Thành, ta sẽ chiếm. Huyện Phong Thành, cách phủ thành Nam Xương không đến trăm dặm mà thôi. Đợi ta củng cố địa bàn Phong Thành, chậm nhất là đến vụ thu sang năm, sẽ lập tức phát binh tấn công Nam Xương!”
Lời hứa hẹn này, cuối cùng cũng khiến cho những người đọc sách trước mắt này an tâm, thời gian một năm, bọn họ chờ được.
Mười bốn cử nhân, tú tài, bị Triệu Hãn đưa tới thư viện Bạch Lộ Châu nghe giảng bài, chắc rằng Vương Điều Đỉnh sẽ có tiếng nói chung với bọn họ.
Mấy ngày sau, Phí Như Hạc dẫn binh trở về.
“Bắt được hơn ba nghìn tù binh,” Phí Như Hạc nói. “Đều đã tạo nghiệt ở huyện Phong Thành, tất cả đưa đi núi quặng sắt lấy quặng?”
Triệu Hãn nói: “Trên tay dính quá nhiều máu tươi của bình dân, đều đưa đi lấy quặng!”
“Vậy thì được,” Phí Như Hạc cười nói: “Có mấy trăm binh lính Nga Hồ, ta bị bọn họ nhận ra, những người này xử lý thế nào?”
Triệu Hãn hỏi: “Bọn họ không giết dân chúng lung tung sao?”
Phí Như Hạc nói: “Nói ra thì rất phức tạp. Nhóm binh lính Nga Hồ này, vốn là do thái giám Vương Hành chiêu mộ huấn luyện dùng để tiêu diệt giáo phỉ trấn Thượng Lô. Quân kỷ của Vương Hành không nghiêm, binh lính ở trấn Thượng Lô từng giết bách tính. Nhưng Vương Hành bị Hoàng đế triệu về Bắc Kinh, binh lính Nga Hồ cũng về nhà trồng trọt, sau lại bị Tri phủ Trương Ứng Cáo chiêu mộ. Quân kỷ của Trương Ứng Cáo rất nghiêm, lương hưởng cũng đưa đủ. Lần này đánh lén Cát Thủy, mấy trăm binh lính Nga Hồ thuộc loại tinh nhuệ, coi như là tương đối nghe lời. Bọn họ nhất định là từng đánh cướp, cũng may không giết người, cũng không cường bạo phụ nữ.”
“Chỉ đánh cướp mà không giết người, bản thân ngươi cũng tin sao?” Triệu Hãn cười nói.
Phí Như Hạc có chút xấu hổ: “Ít nhất là giết không nhiều lắm, chỉ giết những người phản kháng.”
“Nói đi, binh lính Nga Hồ này có phải là có rất nhiều người quen không?” Triệu Hãn trực tiếp vạch trần.
Phí Như Hạc nói: “Có một tộc huynh cách năm đời, còn có mấy chục thân tộc, còn lại đều là con nhà đàng hoàng ở gần Nga Hồ. Bọn họ thật sự là tinh nhuệ, đối mặt với phục kích bao vây thế mà không hề sụp đổ, lúc đầu hàng còn thủ ở bên người Tri phủ Quảng Tín. Huấn luyện hơn hai năm, đều là những lão binh từng thực chiến thấy máu! Hơn nữa, bọn họ không giết nhiều bách tính, ít nhất so với những người khác cũng không nhiều.”
Triệu Hãn cẩn thận tự hỏi: “Phân tán ra sắp xếp của chính binh, ta phải tăng cường quân bị chuẩn bị chiến tranh!”
Huyện Thái hòa bị tặc thủ Tái Lữ Bố gây hại rất dã man, địa chủ gần như bị giết hết, cuộc sống của bách tính càng thêm gian khổ. Hơn nữa, bởi vì chiến loạn, một lượng lớn dân chúng hoặc là chết hoặc là chạy trốn, Triệu Hãn có thể chuyển một ít nông dân qua đó, giảm bớt vấn đề không đủ ruộng canh tác hiện có.
Hơn nữa, lấy huyện Thái Hòa, mới có thể ngăn chặn được lỗ hổng ở phía nam, quan binh có đến nhiều hơn nữa hắn cũng không sợ.
…
Thành Cát An, Viện binh sự.
Quyền lực và trách nhiệm của Viện binh sự có: Chiêu mộ binh lính, biên luyện quân đội, chưởng quản binh tịch, dẫn quân tác chiến, bình định chiến tích, đề bạt quan quân, đề cử tướng lĩnh.
So sánh với phủ đô đốc năm quân của Đại Minh bị xắt xén đi thì Viện binh sự của Triệu Hãn có quyền lực lớn hơn!
Bây giờ, Phí Như Hạc là viện trưởng Viện binh sự.
Triệu Hãn quyết định tăng cường quân bị chuẩn bị chiến tranh, mở rộng bao chính binh, điều chỉnh mới bao nhiêu bộ đội, Phí Như Hạc không thể làm chủ, những chuyện này thuộc phạm vi quyền lực và trách nhiệm của Quân vụ ti (Lý Bang Hoa).
Nhưng mà, Phí Như Hạc có thể chọn vào chính binh trước, rồi chuyển đến quân đội trực thuộc mình —— bây giờ chế độ còn chưa hòn thiện, sau khi địa bàn lớn mạnh, chủ quan của Viện binh sự nhất định không thể tự mình dẫn binh. Cho dù phải dẫn binh thì cũng phải tạm thời từ chức vụ hằng ngày ở Viện binh sự.
“Lấy danh sách tù binh đến đây.” Phí Như Hạc dặn dò nói.
Hắn trực tiếp một danh sách lên nói: “Viện trưởng, Tổng trấn bảo ta giao cho ngài.”
Phí Như Hạc vừa nhìn thấy thì bùng nổ, đã nói là điều binh lính Nga Hồ vào các quân đội. Nhưng Triệu Hãn lại trực tiếp lấy ra tám người đưa đi lấy quặng, hoàn toàn không thương lượng với Phí Như Hạc.
Tám người quan quân Nga Hồ bị đưa đi lấy quặng kia, có đến năm người đều họ Phí!
Phí Như Hạc hoàn toàn mất đi lý trí, rời khỏi Viện binh sự, đi thẳng đến nha môn phủ Tổng binh.
“Triệu binh viện, Tổng trấn đang nghị sự, ngài không thể đi… Triệu binh viện… Triệu tướng quân…” Thị vệ cuống quýt ngăn cản.
“Cút ra!”
Phí Như Hạc mạnh mẽ đẩy thị vệ ra, một cước đá văng cửa phòng họp.
Đám người Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa, Tiêu Hoán đều quay đều ra nhìn, cảm thấy có chút khó hiểu,
Triệu Hãn mỉm cười nói: “Ngồi đi.”
Phí Như Hạc không ngồi xuống, mà chất vấn: “Bây giờ mới có hai phủ tám huyện mà ngươi đã muốn tá ma giết lừa rồi?”
“Việc công thì giải quyết công,” Triệu Hãn giải thích nói: “Binh lính Nga Hồ này, ta có thể không truy cứu tất cả, nhưng quan quân dẫn binh phải xử lý theo pháp luật.”