Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 360
Dạ xoa thiên binh (1)

❊ ❊ ❊

Đường vào núi chỉ có mấy đường, hơn nữa tất cả đều là đường núi rất bé. Nhóm tặc khấu chen chúc nhau, đều ngại hữu quân cản đường mình, thế là bắt đầu chém giết lẫn nhau.

“Cút ngay cho lão tử!”

Cửu Đầu Điểu cũng đang giết người, bên người hắn có hơn ba mươi tâm phúc, trong lòng mỗi người đều cầm theo mấy chục lượng bạc.

Hơn nữa bọn họ mặc bì giáp, vũ khí trong tay khá hoàn hảo, nên vừa chạy trốn vừa chém hữu quân cản đường, những nơi đi qua đều là thi thể.

Cuối cùng, có một tặc khấu thấy Cửu Đầu Điểu đánh tới, sợ tới mức nhanh trí hô to: “Giết Cửu Đầu Điểu, đi đến Triệu Thiên Vương thỉnh công!”

“Giết Cửu Đầu Điều!”

“Giết Cửu Đầu Điều!”

Trên núi dưới núi, nhóm phản tặc đều kêu gào, Cửu Đầu Điểu và hơn ba mươi tâm phúc bị kẹt ở bên trong.

Đột nhiên, một tâm phúc cầm đao bổ ra, Cửu Đầu Điểu còn chưa kịp phản ứng thì đã bị thân binh của mình chém chết.

“Cửu Đầu Điểu chết rồi, là ta giết!”

Người này đang cắt bỏ thủ cấp của Cửu Đầu Điểu thì bất ngờ sau lưng trúng một đao, hắn cũng mơ hồ bị người khác giết chết.

Tên giết người đoạt lấy thủ cấp, điên cuồng vung binh khí, thừa dịp hữu quân tránh ra lui xuống thì nhanh chóng chạy đến bên cạnh vách đá, Tên này ném vũ khí xuống, ôm thủ cấp của Cửu Đầu Điểu thuận theo vách núi đi xuống.

“Mau cướp đầu!”

Đột nhiên, rất nhiều tặc khấu đều xuống núi, muốn cướp đoạt thủ cấp của Cửu Đầu Điểu.

Cũng có rất nhiều tặc khấu, nhân cơ hội trốn vào trong núi, vượt qua rừng rậm trốn về phía Hồ Quảng. Bọn họ không dám ở lại chỗ này, Triệu Thiên Vương rất đáng sợ, đi Hồ Quảng còn có thể tạo phản lần nữa.

Khi Giang Đại Sơn dẫn binh đuổi theo thì một đám phản tặc đang chém giết ở trên núi, chỉ vì muốn cướp đoạt thủ cấp.

Sau khi lấy được huyện Vĩnh Tân, Giang Đại Sơn lập tức chia binh, đi đến chặn đường núi Hồ Quảng và Giang Tây, cũng xin phủ Tổng binh phái quan viên và đoàn tuyên giáo đến.

Qua nửa tháng nữa, có một sĩ tử rất giống ăn mày, chạy trốn tới phủ thành Cát An báo tin: Vĩnh Ninh (tinht Cương Sơn Thị) có tặc khấu chạy trốn, trèo đèo lội sối chạy tới huyện Linh Hồ Quảng huyện Viêm Lăng), xin Triệu tiên sinh nhanh chóng phái người đi đến huyện Vĩnh Ninh chia ruộng.

Chia ruộng là giả, tìm kiếm sự che chở của Triệu Hãn mới là thật.

Không có so sánh thì không có tổn thương, thân sĩ của huyện Lư Lăng, Cát Thủy cảm thấy Triệu Hãn giống như đại ác ma. Mà thân sĩ huyện Nghi Xuân, Vĩnh Tân lại sớm ngóng trông Triệu Hãn đi qua đó, ít nhất Triệu Hãn cần ruộng không cần mạng, những phản tặc khác thì cái gì cũng lấy!

Đối với chuyện này, Triệu Hãn dở khóc dở cười.

Huyện Vĩnh Ninh không phải địa bàn Tảo Địa Vương, Triệu Hãn cũng chưa từng nghĩ muốn lấy chỗ này, bởi vì nơi này vừa nghèo vừa trũng, Triệu Hãn và Tảo Địa Vương đều chướng mắt.

Hôm nay, Triệu Hãn phái binh tấn công huyện Vĩnh Tân, nhưng lại dọa phản tặc ở huyện Vĩnh Ninh ở cách vách chạy mất dạng…

Cũng có khả năng, là do phản tặc ở Vĩnh Ninh cảm thấy nơi đấy quá nghèo, hơn nữa ngại ở gần Triệu Hãn không an toàn, nên dứt khoát chạy tới Hồ Quảng cướp bóc nơi giàu có hơn.

Nếu huyện Vĩnh Ninh thành nơi vô chủ, bách tính thật lòng quy phục, Triệu Hãn chỉ có thể cố mà nhận lấy. Thật sự là rất cố gắng, nơi như thế, còn phải hao phí quan viên và quan tuyên giáo đi cai quản, thuế má thu được đoán chừng còn không đủ để nuôi quan lại bản địa.

Triệu Hãn trái lo phải nghĩ, thảo luận một hồi với Bàng Xuân Lai, Lý Bang hoa, quyết định huyện Vĩnh Ninh chỉ thiết lập ba trấn, có thể chia cho nông dân được nhiều ruộng hơn một chút —— nơi này có rất nhiều đất núi cằn cỗi!

Bây giờ đồng ruộng hoàn toàn đủ dùng, phản tặc ở xung quanh gây hại cho các huyện, chẳng những giết cho địa chủ chạy hơn phân nửa, mà còn tạo thành tình trạng cư dân bình dân giảm mạnh. Di chuyển dân cư của huyện Lư Lăng, Cát Thủy qua đó, trong nháy mắt khiến cho đất đai Triệu Hãn nắm giữ dư dả.

Chỉ là tiền lương căng thẳng, dù sao thì di chuyển một lượng lớn bách tính như thế cũng tốn rất nhiều.

Thuế của phủ Lâm Giang, phủ Cát An, trấn Chương Thụ, quặng sắt, xưởng sắt và lò sứ của huyện Tân Dụ, huyện Phần Nghi, còn có mùa thu hoạch nông nghiệp ba năm liên tục đều khiến cho tài nguyên của Triệu Hãn cuồn cuộn.

Nhưng mà vẫn thiếu tiền thiếu lương, bởi vì hắn không bóc lột dân chúng, lại còn muốn phát tiền lương cho quan viên và binh lính.

Phí Thuần chưởng quản lương tiền đã sắp không thở nổi rồi.

Phủ thành Viên Châu.

Lý Chính và Giang Đại Sơn giống nhau, đều không lựa chọn mạnh mẽ công thành.

Hơn nữa, so với Giang Đại Sơn hắn còn ác hơn, chỉ để lại năm trăm người canh giữ ỏ bên bờ sông. Mỗi ngày để cho thuyền đi qua đi lại, trong quân doanh cắm đầy cờ xí, tạo thành tình trạng không ngừng tăng binh giả.

Quân đội còn lại, ban đêm lặng lẽ rời đi, đi thẳng đến phía tây huyện Bình Hương.

Thủy quân Đại Đồng chắn đường sông, hoàn toàn chặt đứt tin tức, Tảo Địa Vương không biết tình hình của Bình Hương, phản tặc Bình Hương cũng không rõ tình hình của Tảo Địa Vương.

Tảo Địa Vương ngồi ở bên trong phủ thành Viên Châu, trong tay còn có hơn năm nghìn binh lính. Hắn không biết ngoài thành kẻ địch chỉ có năm trăm, ngược lại còn tưởng mình bị bao vây, nhất định ngoài thành trong núi đều có kẻ địch mai phục.

Qua nửa tháng, không ngừng có phản tặc chạy trốn, đều là ban đêm dùng dây thừng chuồn ra thành.

Rơi vào đường cùng, Tảo Địa Vương chỉ có thể lục soát hết dây thừng của toàn thành, bất luận kẻ nào tự ý cất giấu dây thừng đều sẽ bị chém đầu!

Cảm giác tiếp tục kéo dài cũng không phả cách, Tảo Địa Vương chọn mấy trăm dũng sĩ, lệnh cho Nhất Trượng Băng cũng tuyển mấy trăm dũng sĩ. Hai người lấy ván cửa trong thành, ban đêm qua sông đi đến bờ bên kia tập kích, nói không chừng có thể giết cho kẻ địch tan tác.

Ban đêm.

Nhất Trượng Băng lệnh cho binh lính mang theo nhiều lương thực, lặng lẽ xuất phát từ cửa đông, sau đó trực tiếp chạy về phía núi ở phía bắc.

Thủ hạ vội vàng nhắc nhở: “Nhị gia, binh doanh của Triệu Thiên Vương ở phía nam.”

Nhất Trượng Băng tức giận nói: “Triệu Thiên Vương từng học pháp thuật, có thể mời thiên binh thiên tướng. Binh lính thủ hạ của hắn đều là thiên binh thiên tướng, chúng ta sao có thể thắng được?”

“Vậy chúng ta đi đâu đâu?” Thủ hạ hỏi.

Nhất Trượng Băng nói: “Ta đã hỏi thăm rồi, trong núi phương bắc có một con đường nhỏ, có thể nối thẳng đến huyện Vạn Tái. Chúng ta không đánh lại được binh của Triệu Thiên Vương, nhưng không đánh lại được quan binh huyện Vạn Tái sao? Sau này sẽ đi huyện Vạn Tái hưởng phúc!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »