Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 330
Bắt được (2)

❊ ❊ ❊

“Giương cung, bắn!”

Một ngàn cung tiễn thủ, chia làm hai lần bắn.

Nhóm gia đinh dùng cánh tay che mặt và cổ, cứ như thế cứng rắn chống đỡ tấn công tầm xa. Tưởng chừng sẽ bị bắn thành con nhóm nhưng chỉ có hai tên xui xẻo ngã xuống, tất cả còn lại đều không bị làm sao.

Giáp được gắn sắt và tôn, căn bản không sợ cung tiễn, huống chi bên trong còn mặc tỏa tử giáp!

“Bắn lại!”

Dương Gia Mô gia lệnh một tiếng, thế mà mấy trăm gia đinh lại giương cung, bắt đầu bắn trả lại.

Nhưng lúc này những người bọn họ đối mặt lại là chính binh được huấn luyện hai năm.

Tất cả đều mặc bì giáp và áp bông, trường thương thủ và lang tiển binh đều tránh ở phía sau đao thuẫn thủ. Chẳng những có thuẫn gỗ che lấp mà còn có lang tiển vung gậy tre, cũng có thể ngăn cản được một phần cung tiễn.

Cuối cùng, Hoàng Yêu đã đi đến bên sườn, cũng bắt đầu xếp thành hàng đi tới.

Về phần Giang Đại Sơn, vẫn còn đang đi đường vòng, một khi hắn đến vị trí là có thể ba mặt vây kín quan binh.

“Giết!”

Dương Gia Mô quyết định rất nhanh, nhân lúc trước khi phản tặc bây kín thì toàn bộ đều lao về phía Lý Chính, muốn phá ra một đường của phản tặc rồi nói sau.

Gia đinh này không có trận hình gì đáng nói, vốn dĩ bọn là là kỵ binh, nên không luyện tập bày trận chiến đấu trên bộ.

Bọn họ dựa vào giáp trên người, cầm theo đao ở thắt lưng rồi lao về phía trước.

Đao ở thắt lưng của bọn họ mỏng nhẹ không giống như đao của quân bộ binh, loại đao này chỉ dùng để cưỡi ngựa đuổi giết bộ binh.

“Lang tiển!”

Lang tiển dài hơn ba thước, cầu thành vách chắn thứ nhất.

Đám gia đinh dùng cánh tay trái che cổ và mặt, cú như thế lao vào trong trận của lang tiển. Loại vũ khí này chiến đấu với bộ binh nhẹ thì là thần khí nhưng gặp phải binh lính thiếp giáp thì uy lực giảm mạnh, gia đinh nhanh chóng giết lên.

“Giương thương!”

Trường thương thủ bắt đầu điên cuồng đâm loạn, thuẫn bài thủ cũng tránh ở phía sau thuẫn bài, rút đao thắt lưng chém giết về phía kẻ địch.

Một gia đinh chạy nhanh chóng, ngực bụng cản một cây trường thường, sau khi mũi thương dâm thủng miên miên giáp thì bị tỏa tử giáp thành công ngăn lại, tên này vẫn còn đang vung đao lao về phía trước. Trường thương của Triệu Hãn đều là loại bình thường, đối mặt với binh thiết giáp thì phải dùng thương chuyên dùng công phá nhưng loại này yêu cầu công nghệ đúc rất cao.

“Đâm vào chân!”

Lý Chính hét lớn một tiếng.

Tỏa tử giáp chỉ che đến hạ bộ. Chiến giáp bên ngoài cũng cơ bản dài đến đầu gối, thế này có thể làm giảm bớt sức nặng, cũng tiện với chiều cao của chiến mã.

Trường thương thủ đều đổi thành đâm vào chân, bì giáp không đỡ được, gia đinh bị đâm ngã liên tiếp hơn hai mươi người.

Nhưng càng ngày càng có nhiều gia đinh xông lên, thân thể gần như đã đụng vào thuẫn bài. Bọn họ cũng không biết xuống tay như thế nào, không biết chém đao vào đâu, nên chỉ có thể mượn lực va chạm, ý muốn đập tan trận hình thuần bãi.

Vũ khí của gia đinh, không dùng để tấn công những thứ cứng rắn, loại bội đao này vừa mỏng lại vừa nhẹ.

Đầu óc Dương Gia Mô trống rỗng, khi cướp bóc ở nông thôn, bởi vì địa hình quá kém, gia đinh không thể phát huy được ưu thế. Nhưng nơi này là đường phố, mấy trăm thiết giáp tinh nhuệ thế mà lại không chống lại được quân phản tặc có số lượng quân bằng nhau?

Trong ấn tượng của Dương Gia Mô, hẳn là một nhát sụp đổ mới đúng!

Nhìn thấy Hoàng Yêu dẫn binh đánh tới, bản thân hắn sắp bị hai mặt giáp công. Dương Gia Mô bất chấp gia đinh, xoay người lao tới dưới thành, ánh mắt oán hận liếc Tri huyện một cái rồi nhanh tay nhanh chân ngồi vào sọt.

Tên Tri huyện khốn khiếp cùng với đám binh lính thủ thành này, nếu như mở cửa thành ngay từ lúc đầu thì Dương Gia Mô và tất cả gia đinh đều có thể đi vào.

Cho dù sau đó có vòng qua cửa đông thành thì cũng có thể đi vào, thiết giáp tinh nhuệ chặn ở cửa, phản tặc sao có thể tiến công vào chứ?

Nhìn thấy Dương Gia Mô đang treo lơ lửng trong giỏ, Phí Ánh Củng sợ quan binh không hiểu, lập tức dùng tiếng phổ thông hô to: “Tặc đã chạy rồi, tặc đã chạy rồi!”

Bởi vì hai bên giao chiến cùng một chỗ, một nghìn cung binh không dám phóng tên nữa, lúc này cũng hô theo Phí Ánh Củng: “Tặc đã trốn rồi, tặc đã trốn rồi!”

Chỉ là tiếng phổ thông không đủ tiêu chuẩn, khẩu âm Giang Tây quá nặng.

Nhưng như thế là đủ rồi, tướng lĩnh bên mình chạy trốn, lại gặp tấn công trước sau, trong nháy mắt đám gia đinh mất hết ý chí chiến đấu, tất cả đều buông vũ khí xin đầu hàng.

Chỉ có hai quân quan nhanh chân chạy trốn, đã ngồi vào sọt được kéo lên.

Gia đinh bản thân mình tự bồi dưỡng hơn mười năm, đột nhiên lại chỉ còn hai người, lòng Dương Gia Mô chảy máu rồi. Hắn hung ác nhìn Tri huyện: “Ngươi tốt lắm, tốt lắm, tốt lắm!”

Tạ Long Văn kiên trì giải thích nói: “Phản tặc đuổi gần quá, nếu như mở cửa thành, phản tặc nhất định sẽ nhận cơ hội đi vào.”

“Giết con mẹ nhà ngươi!”

Dương Gia Mô túm lấy vạt áo Tạ Long Văn: “Mấy trăm giáp sĩ của lão tử chặn ở cửa thành thì phản tặc sao có thể đi vào!”

Tạ Long Văn chính là xuất thân tiến sĩ tiêu chuẩn, lúc này cũng tức giận: “Bản quan có trách nhiệm giữ gìn đất đai, không được có sơ suất gì.”

Nếu đối phương không phải là quan văn thì Dương Gia Mô đã ném tên này xuống dưới rồi.

Thất phẩm quan văn, cũng là quan văn.

Nếu đã không thể lấy Tri huyện hả giận, Dương Gia Mô chỉ có thể lấy cung tiễn ra, từ trên cao nhìn xuống nhắm vào Lý Chính đang tiếp nhận binh lính.

Vù!

Lý Chính hét lên một tiếng rồi ngã gục, binh lính bên người hốt hoảng thành một đoàn, đám người nhanh chóng kéo Bả tổng của họ rút ra thật xa.

Mũi tên kia bắn vào má của Lý Chính, rơi cả răng của hắn ra, mũi tên cứ như thế lắc lư cắm ở trên mặt Lý Chính.

Dương Gia Mô lại xoay người nhắm bắn về phía Hoàng Yêu, hắn ở trên phố bắn tên không ít, ở trên thành lại càng dễ nhắm đúng mục tiêu. Hoàng Yêu theo bản năng giơ tay lên đỡ tên, mũi tên bắn trúng tay trái, hắn vội vàng trốn phía sau thuẫn gỗ.

Tên này đúng là thần xạ!

Phí Ánh Củng đi lên vào bước xen lẫn bên trong trường thương thủ, nhanh chóng lấy ra một mũi tên.

Bắn thì bắn trúng rồi, đáng tiếc trúng vào trên miên giáp nên khó có thể tạo thành thương tổn gì đối với Dương Gia Mô.

Tạ Long Văn cảm thấy có hiệu quả, hỏi: “Vì sao tướng quân không tiếp tục bắn?”

Dương Gia Mô lười trả lời, chỉ lui ra phía sau một chút, nói: “Ngươi nghĩ xem nên thủ thành như thế nào đi!”

Tạ Long Văn im lặng, trong lòng vô cùng oán hận, nếu không phải Dương Gia Mô cướp bóc địa bàn của phản tặc thì sao phản tặc có thể chạy tới vây thành chứ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »