Thân binh phụ trách tiếp đón, chạy tới phủ Tổng binh thông báo, lập tức có thị vệ đi ra nghênh đón.
Hai nha hoàn Nghênh Xuân và Đông Phúc cũng đần dần cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Nhưng lại không biết được là chỗ nào có vấn đề, nên chỉ có thể đi theo Lâu thị vào trong.
Nơi này trước kia là phủ nha, tuy một nửa để làm nơi làm việc, nhưng diện tích bên trong cũng rất lớn.
Đi qua một dãy hành lang, cuối cùng cũng nhìn thấy có người.
Mấy binh lính đi tới Duyên Sơn đón người, lập tức hành quân lễ nói: “Tổng binh, đã dẫn người đến rồi.”
“Tốt lắm, vất vả rồi.” Triệu Hãn mỉm cười nói.
Phí Như Lan ôm đứa nhỏ ở trong lòng, đi theo Triệu Hãn lên trước.
“Nhạc mẫu đại nhân.”
“Nương.”
Lâu thị mừng ở tươi cười, vui vẻ nói: “Được, được!” Bà nhận lấy cháu ngoại, “Đứa nhỏ tên là gì?”
Phí Như Lan trả lời, “Chưa đủ trăm ngày, tên còn chưa đặt tên, nhũ danh là "Súng nhi.”
“Súng nhi?” Lâu thị nghe không hiểu.
“Chính là súng hỏa thương,” Phí Như Lan bất đắc dĩ nói, “Khi sinh Súng nhi có bộ hạ đến hiến súng.”
Bên này hai mẹ con đang nói chuyện, Triệu Hãn ra hiệu nháy mắt với muội muội, Triệu Trinh Phương kìm nén vui mừng trong lòng chỉ mỉm cười.
Rốt cuộc Phí Như Mai cũng hồi phục tinh thần: “Tỷ tỷ, tỷ và Hãn ca ca thành thân? Vậy thì chẳng phải muội phải gọi tỷ phu sao?”
“Không vui sao?” Triệu Hãn cười hỏi.
Phí Như Mai cười nói: “Rất vui, chào tỷ phu!” Nàng xoay người nói với Triệu Trinh Phương, “Tỷ của tỷ biến thành tẩu tử của muội.”
Triệu Trinh Phương vội vàng hành lễ: “Bái kiến tẩu tẩu.”
“y!”
Phí Như Lan rất vui mừng, kéo tay Triệu Trinh Phương, cho nàng một đôi vòng ngọc.
Mọi người ôn chuyện một hồi, vợ chồng Phí Lẫm, Lăng thị được Phí Thuần đưa về dinh thự của mình.
Trên cấp bậc Tri huyện, đều có nhà công để ở, hoặc là tự ở nha môn, hoặc là diệt ác bá cường hào rồi cướp. Nhà công này không thể mua bạn, bị điều nhiệm hoặc tạm thời rời cương vị đi công tác thì phải để ra cho người tân nhậm đến ở.
Triệu Trinh Phương cũng không cần biết phản tặc gì đó, nàng đi theo ca ca là được rồi.
Đi dạo một vòng khắp nơi, đột nhiên Triệu Trinh Phương ảm đạm thở dài: “Phòng ở xinh đẹp như vậy, nếu đại tỷ ở đây thì tốt rồi.”
Triệu Hãn an ủi nói: “Ca đã phái người đi tìm rồi.”
Thật sự đã đang tìm rồi, Triệu Hãn mời người đến vẽ một bức tranh rồi để cho Từ Dĩnh giúp đỡ hỏi thăm.
Bức tranh nhất định sẽ có sai lệch, chủ yếu là dựa vào tên và manh mối.
Dương Châu, Trấn Giang, Nam Kinh, Cửu Giang và Nam Xương đều có mật thám của Triệu Hãn, trước mắt chủ yếu ở năm thành này để thử may mắn.
…
Hai tiểu cô nương Triệu Trinh Phương và Phí Như Mai vây quanh đứa trẻ luôn muốn lấy tay đùa nghịch một chút.
Mẹ con Lâu thị, Phí Như Lan, nhanh chóng đi vào nhà nói chuyện tình hình gần đây và rất nhiều quy củ của phủ Cát An.
Không bao lâu sau, Phí Như Hạc cũng đến, lệnh người chuyển hành lý đến dinh thự của mình. Mẫu thân và muội muội đến đây, nhất định là ở cùng với hắn, nhạc mẫu ở nhà con rể có chút không tiện.
“Ca ca, sao Súng nhi vẫn còn ngủ vậy? Cũng không mở mắt ra nhìn chúng ta.” Triệu Trinh Phương tò mò hỏi.
Triệu Hãn cười nói: “Nó ngủ mới nhanh lớn.”
Vì thế Triệu Trinh Phương lại ngồi xổm xuống, cùng với Phí Như Mai xem đứa nhỏ ngủ, cũng không hiểu có cái gì đẹp mà nhìn.
Các nàng ngồi nhìn đứa trẻ, Triệu Hãn ngồi yên nhìn các nàng, ngày xuân ấm áp phơi năng, đúng là thời gian tốt để một nhà ở bên nhau.
Thời gian tốt không kéo dài được bao lâu thì Tiêu Hoán cầu kiến, hơn nữa còn dâng lên mấy văn kiện.
Bởi vì huyện Thái Hòa bị Tái Lữ Bố tàn phá, dân cư thiếu nghiêm trọng, hay là chuyển một ít nông dân qua đó. Trong huyện thành, cũng bị giếtt rất nhiều, nên chuyển một vài thương hộ và du dân tới trước. Đồng thời nông dân bản địa ngoại trừ việc được mượn lương của cửa hành lương thực với lãi thấp, cũng nên phân phát một ít lương thực và hạt để sống.
Bên trong liên quan đến quá nhiều lương tiền, hơn nữa quá trình thực hiện có chút hỗn loạn, thế mà Tri huyện Thái Hòa lại nhân cơ hội tham ô lương tiền.
Một sấp án!
Từ Tri huyện đến văn lại, đến trưởng trấn và nhân viên cửa hàng lương, tổng cộng có mười bảy người liên quan.
Hơn nữa trớ trêu là, quan lại tham dự tham ô, phần lớn thuộc loại sĩ tử bần hàn, thậm chí một số người còn là xuất thân nông điền. Ra măt tố giác việc này lại xuất thân từ tầng lớp thân sĩ, thuộc loại con cháu đại tộc khiến Triệu Hãn bớt lo nhất.
Triệu Hãn nhìn phương án xử lý, tất cả đều làm theo uy củ, sau khi hắn ký tên đóng dấu thì nói: “Chuyển sang cho Bàng tiên sinh, để ông ấy bổ nhiệm quan lại một lần.”
Tiêu Hoán cầm văn kiện rời khỏi, Triệu Hãn thở dài một tiếng, nằm ở ghế trúc phơi nắng.
Địa bàn mới mở rộng đến mười ba huyện, án tham ô đã càng ngày càng nhiều, nếu sau này chiếm cứ toàn bộ Giang Tây, những người này còn không phải muốn lật trời sao?
Vẫn may, cố số người đọc sách nghĩ rất tích cực, thích tố cáo thủ trưởng của mình.
Lúc này, Phí Thuần cũng rất bận.
Lần này một loạt án huyện Thái Hòa, liên quan đến hai nhân viên cửa hàng lương thực. Hắn quyết định tổ chức nhân thủ, tiến thành thanh tra đối với toàn bộ cửa hàng lương thực, nhất định có thể tra ra được một vài con sâu một, thuận tiện dọa cho những tên muốn đưa tay lung tung phải lùi lại.
Phí Lẫm và Lăng thị đợi trái đợi phái, vẫn không đợi được con trai về nhà, nên dứt khoát gọi quản gia và người hầu đến
“Tòa nhà lớn như vậy mà chỉ có bốn người hạ nhân các ngươi?” Lăng thị nhíu mày nói.
Một nữ hầu nói: “Chỉ có bốn người chúng ta.”
Phí Lẫm hỏi: “Ai là quản gia?”
Không ai trả lời, không có quản gia.
Lăng Thụ không khỏi thở dài: “Đứa con trai ngốc này, làm chủ tử cũng không biết làm, đến ngay cả quản gia cũng không có. Các ngươi tự mình báo tên đi, ta làm quen một chút. Đúng rồi sau này gọi là lão gia, phu nhân, đúng là không biết lớn nhỏ.
“Ta tên Tả Thủy.”
“Ta tên Lưu Lý Thị.”
“Ta tên…”
Đột nhiên Lăng thị ngắt lời: “Dừng! Cái gì mà ta ta, sau này xưng là nô tỳ.”
Lưu Lý Thị nói: “Triệu tiên sinh không cho phép tích nô lệ, cũng không cho người hầu xưng là nô tỳ.”
Lăng thị cười lạnh: “Các ngươi không phải nô tỳ thì là gì?”
“Người làm thuê.” Lưu Lý Thị trả lời.
Phí Lâm không nói gì mà vụng trộm đánh giá Tả Thủy, cảm giác nha hoàn này cũng được.
Lăng thị hắng cổ họng: “Triệu tiên sinh các ngươi nghe lời là ta nhìn hắn lớn lên. Hắn là đại nhân vật, làm cũng là chuyện lớn, việc nhỏ trong nhà này không thuộc về hắn quản. Con ta có thể không biết làm chủ tử, nên các ngươi mới qua mắt, sau này hay là lập xuống quy củ. Tên của các ngươi cũng phải sửa, sau này đều đổi sang họ Phí, sửa họ theo nhà chủ là quy củ.”