Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 318
Cả nhà phản tặc (1)

❊ ❊ ❊

Nghe nói Tri châu Phúc Ninh bái kiến, hơn nữa còn là con cháu Phí thị, Trương Ứng Cáo lập tức trở về phủ nha, phái người mời Phí Ánh Hoàn hôm sau đến làm khách.

Trương Ứng Cáo là người Bắc Trực Đãi, không có quan hệ gì với Đảng Đông Lâm. Lý Nhược Liễn Tổng binh Giang Tây bị giáng chức điều đi, bào đệ đó là hảo hữu của Trương Ứng Cáo, hai người cùng bái nhập môn hạ học Chu Chính Sắc.

Con người Chu Chính Sắc cũng rất thú vị, được Trương Cư Chính nâng đỡ, khi làm quan ở địa phương đã nghiêm khắc điều tra bào đệ ăn hối lộ trái pháp luật của Trương Cư Chính. Quan viên lại bộ bị dọa đến tiểu ra quần, muốn điều Chu Chính Sắc đi, Trương Cư Chính lại nói đã điều tra rõ rồi, khiến cho Chu Chính Sắc tiếp tục làm chức vị ở đó.

Thật ra, Trương Cư Chính biết tộc nhân của mình làm loạn, nên đặc biệt phái Chu Chính Sắc đi thống trị quê mình!

Tri phủ Quảng Tín Trương Ứng Cáo, tại sao có thể rất nhanh đã tiêu diệt được giáo phỉ Duyên Sơn? Một thân bản lĩnh của hắn, chính là học từ Chu Chính Sắc. Chu Chính Sắc từng cai trị Hoàng Hà, còn từng làm quan biên cương, thậm chí còn từng cải cách binh khí và phương pháp chiến đấu.

Hôm nay, phủ Quảng Tín đã có năm nghìn hương dũng, sức chiến đấu vượt cả tiêu binh của Tuần phủ Giang Tây.

“Vãn sinh Phí Ánh Hoàn, bái kiến Đạm Như Công!” Thái độ Phí Ánh Hoàn vô cùng cung kính, dù sao đối phương cũng là quan phụ mẫu quê nhà mình.

Trương Ứng Cáo cười nói: “Đại Chiêu không cần giữ lễ tiết.”

Phí Ánh Hoàn nói: “Giáo phỉ Duyên Sơn có thể nhanh chóng bị tiêu diệt, tất cả đều là Đạm Như Công dùng binh như thần.”

Trương Ứng Cáo nói: “Cũng nhờ Phí thị giúp đỡ nhiều, nếu không ta làm gì có tiền nuôi quân đánh trận?”

Hai bên khen lẫn nhau, nhất thời khách và chủ hài hòa, không khí lập tức đúng vị.

Nói hơn nửa ngày, đột nhiên Trương Ứng Cáo nói: “Bây giờ, tuy giáo phỉ Duyên Sơn đã bị tiêu diệt, nhưng giáo phỉ Nam Phong vẫn còn. Lư Lăng Triệu tặc, lại chiếm đoạt ba phủ mười lăm huyện, hương dung phủ Quảng Tín không thể phân tán ra, việc này phải nhờ Đại Chiêu khuyên bảo tộc lão Phí thị.”

Cái gì mà Tảo địa Vương, cái gì mà Tái Lữ Bố, phản tặc này đều bị triều đình coi là thuộc hạ của Triệu Hãn.

Bởi vậy ở trong mắt triều đình, địa bàn của Lư Lăng Triệu tặc đã có ba phủ mười lăm huyện.

Về phần Tri phủ Quảng Tín Trương Ứng Cáo, tình cảnh trước mắt cũng rất xấu hổ, hắn muốn tiếp tục luyện binh toàn phủ để đánh trận. Nhưng thân sĩ bản địa lại không đồng ý, bởi vì giáo phỉ Duyên Sơn đã bị tiêu diệt, phủ Quảng Tín đã yên ổn, vì sao bọn họ còn phải quyên lương tiền nuôi quân, chạy tới châu phủ khác chinh phạt phản tặc?

Thân sĩ thiển cận, chỉ nhìn chằm chằm một mẫu ba phần đất nhà mình.

Trương Ứng Cáo còn nói: “Phản tặc làm loạn, không phải chỉ là việc của một phủ một huyện. Nếu để cho Triệu tặc kia tùy ý mở rộng thì phủ Quảng Tín sao có thể may mắn thoát khỏi?”

Phí Ánh Hoàn ôm quyền nói: “Đạm Như Công yên tâm, ta nhất định sẽ nói với người trong tộc, khuyên họ ủng hộ phủ tôn luyện binh nhiều hơn.”

“Như thế thì xin đa tạ.” Trương Ứng Cáo cười nói.

Phí Ánh Hoàn hỏi: “Vậy Lư Lăng Triệu tặc kia không phải chỉ có ba huyện thôi sao? Như thế nào lại thành ba phủ mười lăm huyện?”

“Ài,” Trương Ứng Cáo thở dài nói, “Tháng năm năm nay, Tuần phủ dẫn đại quân thủy bộ gần hai vạn, đại chiến một trận với Triệu tặc kia ở Lâm Giang. Hai bên giằng co hơn một tháng, đến trung tuần tháng sáu, quan quân đại bại. Một vạn năm ngàn lục sư, gần như bị tiêu diệt hết. Hơn hai nghìn thủy quân, chỉ có một nửa trốn được về Nam Xương.”

Phí Ánh Hoàn kinh hãi nói: “Lư Lăng Triệu tặc kia, thế mà lại lợi hại như thế?”

“Nếu không như thế thì triều đình sao có thể để cho Lưỡng Quảng và Phúc Kiến cũng bao vây tiêu diệt?” Trương Ứng Cáo nói, “Khách binh của Lưỡng Quảng và Phúc Kiến bây giờ đang tiêu diệt ở Cống Nam. Nếu không thể nhanh chóng bình định được Triệu tặc, khách binh quy mô lớn ở bên ngoài đi vào, bách tính Giang Tây sẽ sinh linh đồ thán.”

Cuối cùng Phí Ánh Hoàn cũng thấy nghiêm trọng hơn, chắp tay nói: “Vãn bối nhất định sẽ khuyên bảo tộc lão Phí thị, để bọn họ xuất lực trợ giúp. Không diệt được Triệu tặc, Giang Tây sao có thể yên ổn?”

Hai người nói chuyện rất hòa hợp, Trương Ứng Cáo lại mời Phí Ánh Hoàn ăn cơm.

Mặc dù có rượu có thịt, nhưng cũng không xa xỉ phô trương, Phí Ánh Hoàn càng thêm bội phục vị quan thanh liêm này.

So sánh ra thì Phí Ánh Hoàn thật sự là một tham quan, hắn kiếm không ít bạc ở Nhâm Thượng, bình thường cũng thích hưởng thụ xa hoa lãng phí.

Hôm sau, Phí Ánh Hoàn ngồi thuyền về nhà, Mặc Hương đi theo bên người đang ôm đứa bé hai tuổi ở trong lòng.

Ừm, Phí Ánh Hoàn có con, tên là Phí Như Cao.

Lần này, hắn thuận đường về nhà còn muốn cho mẹ con Mặc Hương một thân phận, chính thức nạp Mặc Hương làm thiếp, đề tên ấu tử lên gia phả.

Lâu thị không phản đối, sớm đã hứa hẹn nạp thiếp cho Mặc Hương.

Lần này, Phí Ánh Hoàn về nhà, cảnh tượng rất lớn, dù sao bây giờ hắn cũng là Tri châu. Phí lão gia tử lệnh cả nhà đi ra ngoài, bảo thứ tử, tam tử trực tiếp đi bến tài nghênh đón, đội ngũ gần hai trăm người đi ra ngoài, ngoại trừ gia phó chẻ củi nhóm lửa, đại nha hoàn ở bên cạnh chủ nhân thì tất cả nô bộc còn lại đều đi bến tàu.

Nói chuyện hơn nửa ngày với cha mẹ huynh đệ, đến chạng vạng, Phí Ánh Hoàn mới có thời gian rảnh nói chuyện chính với thê tử.

Mặc Hương giao con cho vú em, dường như nàng lại biến thành nha hoàn, cung kính hầu hạ ở bên người Lâu thị.

Lâu thị cũng không khắt khe, chỉ cười rồi bảo Mặc Hương ngồi xuống, thậm chí thân thiết xưng hô muội muội. Thê thiếp hài hòa, tình cảnh rất đẹp, nhưng đều là Lâu thị dạy dỗ nên.

Sau khi Phí Ánh Hoàn bước vào thì lập tức lệnh cho nha hoàn lui ra, cùng điều cả Mặc Hương đi.

Trong phòng chỉ còn vợ chồng hai người, đột nhiên vẻ mặt Phí Ánh Hoàn nghiêm túc, hỏi: “Ở Tín Trung, ta nhiều lần thúc giục bảo nàng đưa Như Lan tới Hồ Châu thành hôn, vì sao ngươi vẫn luôn từ chối?”

Lâu thị mỉm cười nói: “Phu quan, Như Lan đã thành hôn rồi, hơn nữa còn gửi thư nói đã mang thai.”

“Trượng phu là ai?” Phí Ánh Hoàn vô cùng mất hứng, hắn làm phụ thân, ngay cả nữ nhi gả cho ai cũng không biết.”

“Chính là người chàng dẫn về nhà.” Lâu thị đáp.

“Triệu Hãn?” Phí Ánh Hoàn mơ hồ nói, “Không phải hắn đã bị hủy bỏ công danh sao?”

Về chuyện của Triệu Hãn, cũng khiến cho Phí Ánh Hoàn rất khó chịu, nhưng dù sao hắn là người làm cha, không thể bởi vì một người ngoài mà trực tiếp nháo đến cha con trở mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »