Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 353
Đi ra khỏi khuê các (2)

❊ ❊ ❊

Đám người Bàng Xuân Lai, Phí Như Hạc, Phí Thuần đều hi vọng nhanh chóng giết về huyện Duyên Sơn.

Bởi vì bọn họ biết, huyện Duyên Sơn có quặng đồng lộ thiên!

Trong năm Tống Huy Tôn, trung tâm đúc tiền lớn nhất cả nước tên là “Vĩnh Bình Giám”, nơi đó là trấn Vĩnh Bình huyện Duyên Sơn, đó là quặng đồng khai thác từ thời kỳ Tây Hán.

Ngoài ra, nguyên liệu đúc tiền của Vĩnh Bình Giam, một phần đến từ Duyên Sơn (trấn Vĩnh Bình), một thần đến từ Đức Hưng (huyện Đức Hưng).

Mà quặng đồng Đức Hưng, sau khi khai thác hơn hai nghìn năm, vẫn như trước là quặng đồng lộ thiên lớn nhất Châu Á!

Cơ cấu đúc tiền sớm nhất thời Chu Nguyên Chương đó là Bảo Tuyền Cục của Giang Tây, nơi đúc tiền chỉ có ở trấn Vĩnh Bình huyện Duyên Sơn. Bởi vì quặng đồng Vĩnh Bình khai thác quá độ, đồng có chất lượng tốt khoảng cách quá xa lại ở trong núi, nên từ trung kỳ thời nhà Minh đã dần dần không đúc tiền nữa, mãi cho đến khi Trung Quốc mới thành lập mới khai thác một lần nữa.

Chỉ cần Triệu Hãn chiếm được núi huyện Duyên Sơn, nhất định sẽ không thiếu nguyên liệu đúc tiền.

Thậm chí Giang Tây còn có quặng muối lớn, đáng tiếc chôn giấu quá sâu, cần kỹ thuật hiện đại đi thăm dò mới có thể phát hiện, khiến cho thời cổ đại Giang Tây không thể tự sản xuất muối.

Ở phủ Cát An đến ngày thứ năm, Triệu Trinh Phương đã đeo cặp sách lên lưng, vô cùng vui vẻ đi tìm Phí Như Mai, hai tiểu cô nương cùng nhau đi đến trường học ở thành bắc.

Mấy chục năm trước, bởi vì thư viện Bạch Lộ Châu bị lũ lụt hủy hoại, nên chỉ có thể chuyển trường đến chùa Nhân Thọ ở thành năm. Chùa Nhân Thọ sửa chữa thành huyện học Lư Lăng, thư viện Bạch Lộ Châu chuyển sang thành bắc. Sau khi tu sửa thư viện Bạch Lộ Châu, trường học thành bắc sửa thành trường tư thục, bây giơ sửa thành trường học cho nữ.

Triệu Hãn phổ cấp chế độ giáo dục bốn năm bắt buộc, yêu cầu nữ đồng cũng phải đến trường, điều này khiến cho nhóm thân sĩ có chút bất mãn.

Tuy chỉ là trẻ nhỏ, nhưng nam nữ thụ thụ bất thân.

Hơn nữa, giáo dục bắt buộc rất vô nghĩa, nội dung dạy học vô cùng thô thiển, chất lượng thầy dạy cũng không đồng đều. Đặc biệt là nhiều trường học ở nông thôn, thầy dạy lại chỉ là đồng sinh, tứ thư ngũ kinh còn chưa đọc hết, chỉ có thể dạy học sinh nhận chữ và học được số học.

Vì thế có thân sĩ thỉnh cầu, tự bọn họ góp vốn xây dựng trường nữ giáo, không cần lấy một đồng tiền nào của quan phủ.

Loại chuyện tốt này, đương nhiên Triệu Hãn đồng ý, hắn chỉ có một yêu cầu, sửa đổi một phần nội dung “Nữ tứ thư” trong đó!

Ví dụ như chương đầu tiên của “nữ giới” đã bị Triệu Hãn đổi hoàn toàn.

“Ti Nhược Thiên” sửa thành “Khôn đức thiên”, loại câu nói vô liêm sỉ “phụ nữ phải biết đối xử khiêm hòa, nhẫn nhường,” đổi thành “giữ gìn phúc đức, giữ gia đình tốt đẹp”. Sinh con gái thì đặt ở dưới giường dạy, sinh con trai thì đặt ở trên giường dạy, loại tôn ti này phải cắt bỏ toàn bộ! Sinh con trai con gái cũng bỏ hết!

Triệu Hãn tực tiếp viết lời tựa cho chương đầu tiên của “Nữ giới”:

“Một quốc gia hưng thịnh hay không là ở dân, một nhà hưng thịnh hay không là ở người, làm người trước làm dân. Muốn xây dựng nhân dân thì phải đề cao giáo dục. Người làm mẹ cũng là thầy dạy đầu tiên, không được coi thường…”

Nhóm thân sĩ đối với chuyện này cũng đành chịu, chỉ có thể để nữ nhi ở trường học học bản “Nữ giới” mới, về nhà lại học bản “Nữ giới” cũ sau.

Nghênh Xuân và Đông Phúc, đã được khôi phục thân tự do, nhưng vẫn làm người hầu cho Lâu thị.

Các nàng dẫn theo hai tiểu cô nương đi vào trường học nữ ở thành bắc học tập.

Dọc theo đường đi, Triệu Trinh Phương và Phí Như Lan líu ríu, nhìn thấy cái gì cũng đều thấy mới mẻ ngạc nhiên, chủ yếu là tràn đầy mơ mộng đối với loại chuyện đi học này.

Nhênh Xuân nói khẽ với Đông Phúc: “Ngày ba tháng ba là ngày phối thân, ngươi có đi không”

“Ta không đi, xấu hổ lắm.” Đông Phúc đỏ mặt.

Nghênh Xuân xười nói: “Ta phải đi xem xem, ta đã hai mươi ba rồi, so với ngươi lớn hơn một tuổi, nếu còn không lập gia đình thì không còn gả được nữa.”

Đông Phúc trêu chọc nói: “Ngươi chính là muốn đàn ông rồi.”

“Muốn đàn ông chính là muốn đàn ông,” Vẻ mặt Nghênh Xuân tươi cười, “Cho dù ở lại Duyên Sơn cũng sẽ được hứa gả đến nhà chồng. Đến chỗ của Hãn ca nhi, còn không cần làm gia nô, tìm một quan quân để gả, nói không chừng sinh con cũng có thể làm quan. Loại chuyện tốt này, trước kia có nằm mơ cũng không mơ thấy được.”

Đông Phúc có chút tâm động, mạnh miệng nói: “Ta không lấy chồng, phu nhân đối tốt với ta, cả đời ta sẽ hầu hạ phu nhân.”

Đi một đường, đột nhiên Đông Phúc hỏi: “Phối thân là gì?”

“Ngươi không nghe nói sao?” Nghênh Xuân giải thích, “Hàng năm vào ngày mùng ba tháng ba, người tham gia quân ngũ đều được nghỉ, người chưa thành hôn sẽ được quan tuyên giáo tổ chức hội phối thân. Cô nương chưa giả, đều cố thể đến báo tên tham gia, cho dù là quả phụ cũng được. Đầu tiên để cho nữ nhi lực chọn người gả, nếu như nam tử cũng đồng ý vậy thì có thể đến ngoại ô để cùng đạp thanh. Sau khi đạp thanh trở về vẫn không đổi ý thì coi như cọc hôn sự này thành rồi.”

Đông Phúc đỏ mặt nói: “Ai da, vậy thì xấu hổ lắm, nam chưa hôn nữ chưa gả cùng đi đạp thanh, chẳng lẽ không ngại thân phận nam nữ sao?”

Nghênh Xuân cười nói: “Cũng không phải là một mình ngươi hẹn hò, ngày hôm đó có rất nhiều người cùng đi đạp thanh.”

“Việc này ngươi nghe ai nói?” Đông Phúc hiếu kỳ nói.

Nghênh Xuân nói: “Ở trong viện của Như Hạc thiếu gia có một nữ hầu tên Dương Thái. Nàng nói năm trước mình xấu hổ không đi báo tên, một nữ hầu khác đã đi báo tên rồi gả cho một quan quân trẻ tuổi. Quan quân kia còn đọc sách vài năm đó, gả qua đó rồi thì thôi việc, nhà chồng bồi thường cho một khoản vi phạm vì nghỉ việc, nghe nói bây giờ sắp sinh đứa nhỏ rồi.”

“Tham gia quân ngũ nhất định là đại quan, hắn đủ khả năng để trả khoản tiền đó.” Đông Phúc nói.

Nghênh Xuân cười nói: “Ngươi ta lập công lớn, được thưởng bạc.”

“Cũng là phúc khí tốt.” Đông Phúc có chút hâm mộ.

“Ngươi có đi không?” Nghênh Xuân hỏi.

Đông Phúc cắn môi nói: “Đi xem thử cũng được, nhưng ta sẽ không bao giờ thôi việc. Có thể xin phu nhân sửa văn khế, mỗi ngày đến sớm làm việc, buổi tối thì lại về nhà mình.”

Nghênh Xuân trêu ghẹo nói: “Còn nói là không muốn đi, đến cuộc sống sau thành thân cũng đã nghĩ xong rồi.”

Đông Phúc xấu hổ đến không dám nói lời nào, chỉ cúi đầu tiếp tục đi.

Địa bàn của Triệu Hãn, không cần lo lắng vấn đề trị an, đả hành và ăn mày đều bị cấm hết. Những người ở đây đều phải lao động, không được có ai nhãn rỗi lãng phí, ba sở binh khí có thể nhận được rất nhiều người, có rất nhiều công việc nặng mà không cần kỹ thuật gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »