Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 356
Địa thế sông núi thuận lợi (1)

❊ ❊ ❊

Tiếp đó, lại có hơn mười sĩ tử, nói ra quan viên của phản tặc mà bản thân biết.

Chu Tiếp Nguyên nghe được thì chau mày, đột nhiên nói: “Ai tình nguyện lẻn vào địa bàn của Triệu tặc, không cần biết dùng thủ đoạn gì, xúi giục người quen làm nội ứng cho mình?”

Toàn trường yên lặng, không có ai nói chuyện

Sau một hồi im lặng, Tiêu Phổ Duẫn nói: “Có thể phái gia nô quay về.”

“Có thể thử một lần.” Chu Tiếp Nguyên cũng không ôm hy vọng, phái gia nô đi làm chuyện lôi kéo, thật sự rất không có thành ý, chỉ có kẻ ngốc mới đi tin.

Nửa tháng sau.

Sau khi, Chu Tiêp Nguyên giam lỏng Tri phủ Nam Xương và kê biên lượng lớn tài sản, định mức ngân lượng, thì cùng với Ngự Sử Trần Vu Đình bẩm báo về triều đình.

Sự vụ của hai phủ này tạm thời do Đồng Tri quản lý.

Đồng thời, truyền lệnh cho các phủ Giang Tây, liệt ra danh dách tên của các huyện trong phủ. Tiền thuế trong huyện phải do các Tri huyện tự mình chuyển vào trong kho, hơn nữa phải có giấy niêm phomg, vận chuyển đến bố chính ti sẽ do Chu Tiếp Nguyên tự mình kiểm tra. Quan lại một cấp phủ chỉ phụ trách vận chuyển thuế, không có cách nào qua tay tiền lương —— muốn tham bạc thì cũng không có biện pháp.

Sau khi chỉnh đốn lại tác phong và uy tín của quan lại, an ổn tiền lương, Chu Tiếp Nguyên mới bắt đầu chỉnh biên quân đội, lương bổng của binh sĩ phải do đích thân Tổng Đốc giám thị việc phát ra.

Còn quy định lại mấy chục điều quân quy, một phen giết gà dọa khỉ, quan binh Giang Tây cảm thấy kính nể.

Tiếp đó, đột nhiên Chu Tiếp Nguyên biến mất, thể hiện ra bên ngoài là hắn đang luyện binh. Nhưng thật ra là dẫn theo tâm phúc của mình tới địa bàn của Triệu tặc, tự mình thăm dò các loại hoàn cảnh địa hình, từ trước đến giờ Chu Tiếp Nguyên chưa bao giờ đánh một trận chiến mà không chuẩn bị gì.

Triệu Hãn nhận được một phong thư mật báo từ Từ Dĩnh và Vương Đình Thí, cảm giác được lần này mình gặp phải phiền phức rồi.

Chu Tiếp Nguyên tiêu diệt thổ ty ở Quý Châu, cũng là tự mình đi thăm dò địa hình.

Những gì được đánh dấu trên bản đồ và từ miệng thám tử nói cũng không bằng mình tận mắt nhìn thầy. Chỉ có đến tận nơi nhìn mới có thể hiểu rõ địa hình tác chiến.

Đương nhiên, đi địa bàn phản tặc rất nguy hiểm, vì thế Chu Tiếp Nguyên giả bộ đang luyện binh, đến ngay cả phụ tá Vương Đình Thí cũng không biết hắn rời khỏi Nam Xương.

Tên này hóa trang thành người đi đến Quảng Châu thăm họ hàng, lên thương thuyền vận chuyển đồ sứ, quan sát địa hình hai bên bờ sông.

“Lão gia, bên kia là Cẩm Thủy, đi thẳng sẽ đến huyện Thượng Cao, huyện Vạn Tái,” dẫn đường là người do Tuần án Ngự sử Trần Vu Đỉnh đề cử, biết rõ địa lý Giang Tây, “Nếu ngồi thuyền đi đến Cẩm Thủy, có thể lệnh cho kỳ binh xuống thuyền ở huyện Vạn Tái, sau đó trèo đèo lội suối đi thẳng đến lấy Nghi Xuân. Nghi Xuân là địa bàn Tảo Địa Vương…”

Chu Tiếp Nguyên ngắt lời nói: “Nghi Xuân không phải địa bàn Triệu tặc sao?”

Người dẫn đường sửa lại nói: “Không phải, ba huyện Nghi Xuân, Bình Hương, Vĩnh Tân là địa bàn Tảo Địa Vương. Nếu không thể nhanh chóng tiêu diệt Triệu tặc, cũng có thể đoạt lại bốn huyện Phong Thành, Thanh Giang, Phần Nghi, Tứ Dụ khiến cho Triệu tặc đánh mất một lượng lớn thương thuế và quặng sắt.”

Chu Tiếp Nguyên gật đầu rỏ vẻ tán thành, đồng thời càng thêm coi trọng thủy quân, ở Giang Tây đều hành quân dọc theo Giang Hà.

Năm đó, Trần Hữu Lượng lấy hết Giang Tây, Chu Nguyên Chương muốn chiếm hết của Trần Hữu Lượng cũng là sau khi đại chiến một trận ở hồ Bà Dương.

Chu Tiếp Nguyên lại chỉ vào bờ đông hỏi: “Ta thấy trong bờ sông, còn có một con sông khác. Con sông đó tên là gì?”

Người dẫn đường trả lời nói: “Đó là đường sông Phủ Hà cũ. Xuất phát từ đường Phủ Hà cũ dọc theo Nam Xương, từ tây nam có thể đi thẳng đến phía sau huyện Phong Thành, có thể phái một mũi kỳ binh phục vào ban đêm, phục binh nấp ở trong núi lớn phía đông nam huyện Phong Thành. Từ đường Phủ Hà cũ dọc Nam Xương, hướng đông nam có thể đi vào Phủ Hà bây giờ, sau khi tới Phủ Châu thì chuyển vào dòng. Có thể phái kì binh vượt qua núi, đi thẳng đến lấy huyện Vĩnh Phong, huyện Cát Thủy, bao vây tấn công sào huyệt của phản tặc.”

Đột nhiên, thương thuyền đi qua một trấn nhỏ phồn hoa ở cửa sông.

Chu Tiếp Nguyên hỏi: “Đây là trấn gì?”

Người dẫn đường trả lời nói: “Trấn Khê Cảng, sông này là dòng của đường Phủ Hà cũ. Đừng chỉ thấy nó là con sông nhỏ, nhưng khi nước sông dâng cao, đây là nơi duy nhất ở phía nam Nam Xương nối liền Cán Giang và đường Phủ Hà, vì thế ở cửa sông có thiết kế một vài cửa xả lũ đặc biệt.”

Đi thêm mười dặm nữa là tới huyện Phong Thành.

Thương thuyền không cập bờ, mãi cho đến trấn Chương Thụ, cuối cùng mới dừng để tiếp viện nước uống và thức ăn.

Chu Tiếp Nguyên không dám rời thuyền mà trốn ở trong khoang thuyền, lấy ra bản đồ chứng kiến những thứ hôm nay hắn nhìn thấy nghe thấy.

Ngày hôm sau, thương thuyền tiếp tục đi, Chu Tiếp Nguyên lại đi ra khoang thuyền quan sát.

Một đoạn đường này rất tráng lệ, hai bên bờ sông đa số là núi, từ bên trong Cán Giang xuyên thẳng qua.

Người dẫn đường chỉ vào huyện thành Tân Cam nói: “Chiếm cứ thành này, có thể khống chế nam bắc, năm đó Nhạc gia gia, Hàn Thế Trung đều đã từng luyện binh ở đây. Hơn nữa, xuất binh từ huyện Tân Cam này, có thể vòng qua bờ sông bên núi, trực tiếp đi đường bộ tấn công huyện Hạp Giang, huyện Cát Thủy.”

Chu Tiếp Nguyên càng nhìn càng đau đầu, chỉ cầm bản đồ thì không thể nào hiểu được, quan sát thực địa mới biết có bao nhiêu đáng sợ.

Sông núi Giang Tây rất thích hợp để đánh trận, vùng để nhà binh giao tranh cũng rất nhiều.

Nếu muốn chinh phạt phản tặc, phải đánh hạ được phủ thành Lâm Giang, nhưng đây là chuyện rất khó khăn.

Cho dù đánh hạ được phủ Lâm Giang, thì Triệu tặc còn có thể trấn giữ huyện thành Tân Cam.

Cho dù đánh hạ được huyện Tân Cam, triệu tặc còn có thể trấn giữ huyện thành Giáp Giang, huyện thành Cát Thủy, huyện thành Cát An, tất cả những thành thị này đều bị kẹt ở những nơi sông núi quan trọng.

Hơn nữa, bởi vì núi lớn trải rộng, đường quan binh hành quân chỉ có một. Cho dù có thể phái kỳ binh vòng phía sau thì cũng chỉ có thể phái ra vài nhóm kỳ binh nhỏ, bởi vì muốn đi vòng sẽ phải trèo đèo lội suối.

Đường quan binh hành quân chỉ có một, có nghĩa là Triệu tặc phòng thủ rất nhẹ nhàng.

Triệu tặc hoàn toàn có thể tránh thủy chiến, giấu thủy quân đi, trấn giữ thành trì, lấy khỏe đánh yếu là được. Đợi khi quan binh kiệt sức, thủy quân bộ binh cùng tiến, giết cho quan binh chật vật chạy trốn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »