Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 339
Một đống cử nhân tú tài (1)

❊ ❊ ❊

Viên Mậu Linh cười lạnh nói: “Cho dù là như thế, Viên gia ta cũng không có lòng oán hận! Sau khi Tuần phủ đại bại, vẫn quyên tiền trợ giúp như trước. Nhưng huyện Phong Thành bị bao vây nhiều ngày, sĩ tử huyện Phong Thành chúng ta đều vất vả đến Nam Xương khuyên giải, nhưng Lý Mậu Phương chỉ án binh bất động. Tên này nhát gan như chuộc, sau này sợ rằng sẽ chỉ dám trốn ở Nam Xương, hắn đã không còn quan tâm huyện Phong Thành nữa.”

Đồ chí nói: “Nếu như Lý Tuần phủ không quan tâm đến huyện Phong Thành, vậy thì sĩ tử chúng ta cũng chỉ có thể tự tìm đường thoát.”

Dương Gia Mô giãy dụa bò lên, muốn liều mạng với những sĩ tử này, nhưng đói khát nhiều này nên không có chút sức nào, một cước của Dụ Sĩ Khâm đã đạp hắn nằm trở lại giường.

Đồ Đình Doanh lấy một quyền “Đại đồng tập” từ trong lòng ra, đưa cho Dương Gia Mô nói: “Đây mới là sách cứu thế, Lư Lăng Triệu tiên sinh nhất định là hùng chủ anh minh.”

Đồ thị cũng là đại tộc Giang Tây, hơn nữa còn là nhiều thế hệ kinh doanh.

Đồ Xương Hàn ở huyện Phong Thành dẫn theo gia nô cướp cửa hiến thành, Đồ Đình Doanh, Đồ Chí chạy tới Triệu Hãn tìm nơi nương tựa. Ba người đại biểu cho ba tông chi của Đồ thị, lần lượt ruồng bỏ triều đình, trong mắt bọn họ Triệu Hãn không phải là ác ma mà là người đáng yêu cổ vũ phát triển công thương nghiệp.

Cam Đại Thụ im lặng không nói gì, tuy nhà hắn ở huyện Phong Thành, nhưng khoảng cách đến huyện thành rất xa, ngược lại gần Phủ Châu hơn. Nhà hắn ở trong dãy núi, tuy là ngọn núi vọng tộc, nhưng đất đai đồng ruộng cũng không có bao nhiêu, “Đại đồng tập” rất phù hợp với tâm ý của hắn. Trong lịch sử, người này có thể thi đỗ tiến sĩ trong vòng một năm, khi hắn làm Tri huyện đã thực hiện chính sách nông nghiệp, được Sùng Trinh hạ lệnh mở rộng ra toàn bộ Hồ Quảng.

Tuy Cam Đường Thục cũng họ Cam, nhưng cách nhà Cam Đại Thụ khá xa. Mấy ngày trước, vệ sở binh chạy tán loạn, có hơn hai mươi người vọt vào nhà hắn đánh cướp. Cam gia vội vàng triệu tập gia nô chống lại, ty đánh lùi được đám binh này, nhưng phụ thân Cam Đường Thục ngã sấp xuống gãy xương, hơn nữa còn có dấu hiệu trúng gió.

Hơn mười tú tài, cử nhân này đã hoàn toàn thất vọng với triều đình!

Đảo mắt đã tới phủ thành Cát An, mấy tên sai vặt kéo Dương Gia Mô rời thyền, mọi người cùng nhau đi đến phủ Tổng binh cầu kiến.

“Làm phiền thông báo Tổng binh Giang Tây Dương Gia Mô đã được bắt đến đây.” Viên Bỉnh Côn chắp tay nói.

Không bao lâu sau, mọi người được dẫn vào.

Ba cử nhân, mười một tú tài, thế mà lại chủ động ngồi thuyền tới đâu quân cho phản tặc, điều này khiến cho Triệu Hãn rất vui, Tổng binh cái gì đó cũng chẳng là gì cả.

Nhóm sĩ tử báo tục danh, Triệu Hãn nhiệt tình đón chào, rồi trực tiếp mời bọn họ vào bên trong uống trà.

Dương Gia Mô cũng bị trói đi vào, sau khi nhìn thấy Triệu Hãn, đột nhiên tên này hô: “Triệu tiên sinh, ta tình nguyện đầu hàng!”

Triệu Hãn nói: “Không cần.”

“Ta thật sự tình nguyện đầu hàng.” Dương Gia Mô gấp gáp nói.

Triệu Hãn thở dài: ‘Thật sự là không cần.”

Dương Gia Mô càng thêm lo lắng: “Triệu tiên sinh, nam thuyền bắc mã, sau này triệu tiên sinh bắc phạt, ta có thể giúp Triệu tiên sinh huấn luyện kỵ binh!”

Triệu Hãn có chút không kiên nhẫn, ra lệnh nói: “Mau bịt cái miệng của hắn lại.”

“Triệu tiên sinh, đi đến phương bắc nhất định phải có kỵ binh, ngài không biết được lưu khấu và Thát Tử có bao nhiêu hung hãn… ô ô ô…”Dương Gia Mô bị ấn xuống mặt đất, miệng bị bịt lại không ngừng giãy dụa.

Triệu Hãn hỏi: “Sao bắt được người này vậy?”

Viên Bỉnh Côn cười nói: “Tử Hu huynh (Cam Đại Thụ) lương thiện, gặp người bị chốt trên bãi bồi, nên mượn thuyền nhỏ đi đến Khê Cảng. Không ngờ được, thế mà lại là Tổng binh Giang Tây.”

Dụ Sĩ Khâm nói: “Tại hạ từng ở phủ thành nam thành, đã bái kiến tên này, nên liếc mắt một cái đã nhận ra.”

Viên Binh Côn lại đặc biệt giới thiệu nói: “Tử Hu huynh chính là thần đồng, chín tuổi đã đỗ tú tài.”

Con mẹ nó chứ, thần đồng này, người này lại càng khó tin hơn người kia, chín tuổi thi đỗ tú tài ở Giang Tây là cái quỷ gì?

Lúc này Triệu Hãn tán thưởng nói: “Thế gian này đúng là thật sự có sao Văn Khúc!”

Cam Đại Thụ vội vàng nói: “Không dám, chỉ là trí nhớ tốt.”

Nói chuyện một hồi, Triệu Hãn có được tin tức quan trọng.

Bởi vì chiến sự nổi lần, dường như phản tặc có dấu hiệu tấn công Nam Xương, rốt cuộc thì thân sĩ Nam Xương cũng xao động lên.

Thân sĩ này chủ yếu chia làm ba loại:

Loại thứ nhất, đó là những sĩ tử trước mắt này, chủ động đại biểu gia tộc đi đến tìm nơi nương tựa.

Loại thứ hai, làm rùa đen rút đầu, tất cả đều nhẫn nhục chịu đựng. Dường như rất khó giải thích, nhưng số lượng loại thân sĩ này lại không ít.

Loại thứ ba là những người giúp quan phủ mộ binh đánh trận.

Ngươi mộ binh mấy chục, ta mộ binh mấy trăm, cộng thêm binh lính rải rác, thêm binh lực của các Tri huyện khác, rất có thể trước Tết có thể bùng nổ lên hơn vạn người!

Trong này, còn có người cầm bạc chạy trốn tới Nam Xương, nhà của bọn họ ở trong địa bàn của Triệu Hãn. Ví dụ như cử nhân Cát Thủy Lưu Đồng Thăng, sau khi chạy trốn tới Nam Xương, vốn định an tâm học hành thi Tiến sĩ, bây giờ cũng tính bỏ bạc mộ binh.

Rõ ràng là Triệu Hãn đã bức những người này nóng nảy, một khi công chiếm Nam Xương, chiếm lấy toàn bộ Giang Tây cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

“Xin Triệu tiên sinh mau chóng chiếm lấy Nam Xương!” Đột nhiên Viên Bỉnh Côn ôm quyền hô to.

“Xin Triệu tiên sinh nhanh chóng chiếm lấy Nam Xương!” Các sĩ tử còn lại cũng cùng nhau hô.

Triệu Hãn cười nói: “Nam Xương thành cao hào sông, khó có thể chiếm được nhanh, phải bàn bạc kỹ hơn.”

Đám người kia đều ở Nam Xương và Phong Thành, chỉ có Triệu Hãn chiếm lấy được Nam Xương thì bọn họ mới có thể thực sự yên tâm. Nếu kéo dài chiến sĩ mấy năm thì chẳng những bách tính vất cả, đại tộc thân sĩ bọn họ cũng phải liên tục mất máu —— đánh trận cần lương tiền, sau khi đã không còn không gian bóc lột tiểu dân, Tuần phủ và tam ti nhất định sẽ tìm đại tộc quyên tiền.

Đặc biệt là đại tộc Nam Xương, trải qua trăm năm loạn Ninh Vương, ký ức tổn thất lúc ấy đến bây giờ vẫn còn như mới.

Ninh Vương không hề làm khó bọn họ, Vương Dương Minh cũng không làm khó bọn họ. Sau đó có võ tướng Hứa Thái đuổi tới, lại lấy danh nghĩa thanh tra dư đảng Ninh Vương, giết cho Nam Xương thi thể nằm khắp đường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »