Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 351
Người đầu cơ thiết diện vô tư (2)

❊ ❊ ❊

Bốn người làm thuê hai mặt nhìn nhau.

Lưu Lý Thị nói: “Phu Nhân, nếu như thật sự muốn đổi họ, ta sẽ xin thôi việc. Làm xong tháng này, lĩnh tiền lương rồi đi, phu nhân có thể thuê người làm đến làm.”

“Hắn, phản rồi hả,” Lăng thị quát lớn, “Vả miệng cho ta!”

Không có ai động thủ, tất cả mọi người đều cảm thấy Lăng thị bị thiểu năng.

Triệu Hãn đối với chuyện chứa nô lệ, ngược đãi người làm thuê tra xét rất nghiêm, chỉ cần chạy tới quan phủ cáo trạng, nhất định là tố cáo một người tra một người, mượn cơ hội này chèn ép không ít thân sĩ đại tộc không nghe lời.

Lưu Lý thị nói: “Phu nhân, con ta là binh của Triệu tiên sinh, ta không làm người hầu cũng có thể sống. Phu nhân không cho ta đi, ta sẽ đi đến quan phủ cáo trạng, muốn ta đổi họ là chuyện không có khả năng.”

“Con ngươi là binh, con của ta còn là quan đó!”

Lăng thị không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, tự mình chạy đi tìm một cây gậy, đánh về phía người Lưu Lý Thị.

Lưu Lý Thị cũng không trốn, chỉ dùng hai tay che đầu, đánh ra vết thương thì có thể dùng làm chứng.

Đêu là các quan tuyên giáo trong thành nói, quan tuyên giáo này thường xuyên đi từng nhà tuyên truyền, bảo người làm thuê bị ngược đãi nhất định phải đi báo quan.

Lăng thị đánh một cái, rồi thu tay nói giận nói: “Phục chưa? Phục rồi thì quỳ xuống nhận sai!”

Lưu Lý Thị kéo tay áo lên xem, phát hiện cánh tay có vết bầm tím, thì lập tức xoay người đi về phía cửa lớn.

Con nàng chẳng những tham gia quân ngũ mà còn là quan tuyên giáo trong quân. Trượng phu của nàng chết sớm, nàng chỉ có một người còn trai, ở nhà nhàn rỗi không có việc gì nên dứt khoát nhận lời mời đến làm thuê trong nhà Phí Thuần.

Mùa xuân năm nay, một lượng lớn du dân ở thành Cát An đi về phía huyện thành An Phúc, nên đã có dấu hiệu thiếu người làm công.

Ở nơi này còn sợ không tìm được việc?

Trước kia Lưu Lý thị cô nhi quả phụ chịu quá nhiều ức hiếp, đời này của nàng không bao giờ muốn bị khinh bỉ nữa.

“Ngăn nàng lại!” Phí Lẫm quát.

Vẫn không có ai động thủ.

Ba người làm thuê còn lại, tuy không dám phản kháng nhưng cũng sẽ không phối hợp.

Đi vào huyện ha Lư Lăng, đương nhiên Lưu Lý thị không thể nào trực tiếp gặp Tri huyện. Đầu tiên phải đến phòng hòa giải đặc biệt của huyện nha, thứ này toàn bộ Đại Minh đều có, chủ yếu dùng để xử lý mấy vấn đề tranh cãi dân sự.

“Tên.”

“Lư Lý thị.”

“Tuổi.”

Ba mươi sáu.”

“…”

“Có chuyện gì?”

Lưu Lý thị kéo tay áo mình lên: “Ta là người hầu của Triệu Ti Tài (Phí Thuần), cha mẹ của Triệu Ti Tài đến, buộc ta phải xưng là nô tỳ, bắt ta phải đổi hộ, ta muốn thôi việc thì bà ấy đánh ta.”

“Triệu Ti Tài?” Nhân viên hòa giải cả kinh nói, “Triệu Ti Tài phủ Tổng binh?”

“Chính là Triệu Ti Tài đó.” Lưu Lý thị nói.

“Ngươi đợi một chút.” Nhân viên hòa giải không dám làm chủ, lập tức xoay người đi mời chủ sự hình phòng của huyện nha.

Chủ sự hình phòng nghe báo cáo, cũng không dám làm chủ nên chạy đi tìm Huyện thừa Trần Văn Khôi.

Trần thị là đệ nhất thế gia vọng tộc huyện Thanh Giang, khi Triệu Hãn xuất binh lấy trấn Chương Thụ, trong lúc quan quân giằng co, Trần Văn Khôi đã chủ động đầu hàng, hơn nữa còn quyên tặng một lượng lớn dược liệu cho quân của Triệu Hãn.

Trần gia còn quyên tặng bí phương kim sang dược, rất có hiệu quả với trị ngoại thương, có thể xem như là lập được công lớn.

Trần Văn Khôi xuất thân tú tài, chẳng những tích cực chia ruộng, còn quyên tiền quyên lương quyên dược liệu. Mùa hè hắn tham dự công tác chia ruộng ở huyện Thanh Giang, mùa đông lại tham dự việc chia ruộng ở huyện Phong Thành, một đường khảo hạch đều là loại giỏi, sau khi địa bàn mở rộng đến mười hai huyện thì người này nhanh chóng được đề bạt làm Huyện thừa huyện Lư Lăng.

Không cần biết có phải đầu cơ chính trị hay không nhưng người như thế nhất định phải được đề bạt!

Chủ sự hình phòng nói: “Án này liên quan đến Triệu Ti Tài, có cần chờ Huyện tôn về rồi xử lý không?”

Tri huyện đã xuống nông thôn tuần tra vụ xuân rồi.

Trần Văn Khôi vỗ án nói: “Khanh tướng phạm pháp tội như thứ dân. Cứ làm theo luật là được, sao cần phải đợi Tri huyện về huyện nha!”

Trần Văn Khôi đúng thật là người đầu cơ, hắn đã sớm thi đỗ tú tài, vẫn luôn thi nhưng đến bốn mươi bảy tuổi rồi còn không đỗ. Triệu Hãn tạo phản khiến cho hắn nhìn thấy một hy vọng khác, vì thế hắn hiến ra gần nửa gia sản (không bao gồm đồng ruộng), tiếp đó lại cẩn thận làm việc, quả nhiên rất nhanh đã thăng quan.

Hắn đã sắp năm mươi tuổi rồi, không có thời gian để lãng phí nữa, làm ra được chuyện càng lớn càng tốt.

Đối với người khác mà nói, án này rất khó giải quyết. Đối với với Trần Văn Khôi mà nói thì lại là cơ hội có được thanh danh và chiến tích.

Nhà hắn là đại địa chủ, hơn nữa còn là thương nhân dược liệu, từ nhỏ đến lớn hắn cái gì cũng không thiếu, đối với tiền tài đã không có hứng thú gì. Ước mơ cuộc đời của hắn chính là kiêu ngạo làm quan, có thể lưu danh sử xanh thì tốt hơn!

“Điểm ban, theo ta đi bắt người!”

Trần Văn Khôi hô to một tiếng, cả người nhiệt huyết sôi trào.

Đừng nói là Phí Thuần, cho dù là người nhà Bàng Xuân Lai, Lý Bang Hoa phạm tội, Trần Văn Khôi cũng nói bắt là bắt, hắn cũng đã sớm thăm dò tính tình Triệu Hãn.

Một đường chạy đến dinh thự Phí Thuần, Trần Văn Khôi càng nghĩ càng hưng phấn, hắn phải làm Bao Chửng, Hải Thụy Lưu!

Nhìn một đám nha dịch xông vào trong nhà, Phí Lẫm và Lăng thị đều có chút mơ hồ, một nỗi sợ hãi trời sinh đối với quan phủ dâng lên trong lòng.

Phí Lẫm run run nói: “Ta… ta không có phạm tội.”

Lăng thị cúi đầu khom lưng cười làm lành nói: “Vị quan gia này, ta chỉ là giáo huấn nô tỳ nhà mình, quan gia đừng nghe ác nô kia đổi trắng thay đen.”

“Ngươi có đánh Lưu Lý Thị không?” Trần Văn Khôi hỏi.

Lăng thị nói: “Điêu nô không nghe lời, ta chỉ giáp huấn một chút.”

Trần Văn Khôi lập tức hét lớn: “Dẫn đi!”

Hai vợ chồng mơ hồ bị dẫn ra khỏi nha môn, bởi vì quá sợ hãi thế mà đã quên con mình là đại quan.

Bắt đầu đi vào huyện nha thẩm án, hai vợ chồng sợ tới mức cùng quỳ xuống.

Trần Văn Khôi dở khóc dở cười, thậm chí còn có chút thất vọng, thật sự hắn trông mong cha mẹ Phí Thuần bạo lực kháng pháp, như thế mới có thể thể hiện ra hắn thiết diện vô tư.

Nhưng đường đường cha mẹ ruột “Triệu Ti Tài”, thế là lại nhìn thấy Huyện thừa thì quỳ xuống.

“Lão gia tha mạng! Lão gia tha mạng!”

Hai vợ chồng quỳ gối trên đại đường, không ngừng dập đầu xin tha thứ.

“Mau mau đứng lên!”

Trần Văn Khôi sợ tới mức vội vàng đứng lên tránh ra, thẩm án là thẩm án, hắn cũng không dám nhận quỳ lạy của cha mẹ Phí Thuần.

Nha dịch vội vàng đỡ hai người dậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »