Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 348
Súng hỏa mai và hỏa dược đen (2)

❊ ❊ ❊

“Cách này có thể làm.” Tống Ứng Tinh gật đầu nói.

Sử dụng gốm sứ để làm bom đạn, không biết giáo sĩ truyền giáo Châu u nhìn thấy có khi nào cảm thấy Triệu Hãn đang lãng phí của trời không.

Đồ sứ ở Châu u rất quý!

Đi vào quân doanh, các quân quan lập tức bái kiến, Triệu Hãn lệnh cho bọn họ tiếp tục thao luyện quân đội.

Đi tới bãi bắn bia luyện tập cung tiễn, Triệu Hãn mở túi hỏa dược, phát hiện bên trong đúng là hỏa dược màu đen, không khỏi hỏi: “Tại sao màu sắc của hỏa dược cũng là màu đen?”

“Hỏa dược của súng pháo cũng là loại này.” Tống Ứng Tinh trả lời nói.

Hỏa dược màu đen, sinh ra vào cuối thời nhà Đường, do đạo sĩ luyện đan chế tạo ra.

Nhưng chân chính dùng trong thực chiến quy lô lớn là bắt đầu từ thời kỳ nhà Nguyên. Hậu thế Võ Uy khai quật pháo đồng thời nhà Nguyên, còn có hỏa dược. Hồi Hột khai quật được mìn cuối thời nhà Minh, cũng phát hiện mấy viên hỏa dược màu đen.

Triệu Hãn ngạc nhiên, hỏi: “Triều đình chế tạo hỏa dược cũng là chế tạo thứ này?”

Tống Ứng Tinh thở dài: “Hỏa dược triều đình chia cho quan binh, có rất nhiều viên không dùng được, tướng lĩnh còn phải tự mình bỏ tiền ra mua hỏa dược.”

Căn cứ vào ghi chép thời Quang Khải, bởi vì chất lượng hỏa dược không tốt, súng hỏa mai chế tạo rất thô, súng của quân đội nhà Minh, có khi thậm chí còn không đánh được trọng giáp của Thát Tử.

Tổng đốc Kinh doanh Triệu Thế Tân cũng nói: “Công tượng chế tạo hỏa dược gian xảo, vũ khí rất thô, làm việc qua loa tắc trách, hỏa dược các quân quan nhận được đều phải bán đi rồi tự mình đi mua hỏa dược.”

Thật sự là công tượng gian xảo sao?

Cũng không phải!

Quan lại cắt xén phí chế tạo hỏa dược, cho dù công tượng có làm tốt thì cũng không bột đố gột nên hồ.

Không phải kỹ thật của Đại Minh không được mà là lại trị hoàn toàn bại hoại.

Triệu Hãn lui ra ngoài năm mươi bước, thỉnh giáo Tống Ứng Tinh lắp đạn dược như thế nào, sau đó nhắm lên phía trước bắn.

“Bụp!”

Khói thuốc súng tản đi, mục tiêu vẫn như ban đầu.

Viên đạn kia, cũng không biết là bay đi đâu.

Người vây xem, đều có chút xấu hổ, cũng không dám cười nhạo.

Tống Ứng Tinh nói: “Người mới tập súng hỏa mai, không bắn trúng bia cũng là chuyện bình thường.

Nạp lại đạn dược, Triệu Hãn mìm cười đi tới, đi đến khoảng cách ba mươi bước thì lại bóp cò súng.

“Bùm!”

Lần này có thể trúng bên rìa mục tiêu

Mọi người hô to thần xạ, Tống Ứng Tinh cũng kinh ngạc nói: “Phát đạn thứ hai đã có thể trúng mục tiêu, Tổng trấn đúng là có thiên phú.”

Phát đạn thứ hai cái gì, trước khi Triệu Hãn xuyên qua, cũng coi như là tuyển thủ bắn súng của liên đội, đều là đã dùng vô số đạn dược luyện ra được.

Nhưng loại súng hỏa mai này có nòng xoắn, độ chính xác đạt được vẫn là khiến cho Triệu Hãn có chút bất ngờ.

Chủ yếu là nòng súng rất dài, chiều dài này gần một thước.

Đương nhiên, súng mà Tống Ứng Tinh dâng lên, thuộc loại tinh phẩm nghiêm khắc chế tạo. Nếu gia tăng nhân thủ, đều cao sản lượng, mặc dù không thể khống chế nghiêm khắc, nhưng chỉnh thể chất lượng cũng sẽ thấp hơn rất nhiều.

Loại súng hỏa mai này, để ở trong đội súng như trước thì mỗi người đều rất khó có được thành quả.

Triệu Hãn cười nói: “Súng hỏa mai này không tệ, sau này sẽ là của ta.”

Bây giờ, tướng lĩnh cấp cao trong quân, quy củ nghiêm nhất, kỷ luật tốt nhất chính là quân đội do Lý Chính luyện ra.

Triệu Hãn quyết định cho Lý Chính thống lính doanh trại hỏa khí, tạm thời chỉ có mất chục khẩu súng, qua một năm nữa thì có thể có mấy trăm khẩu.

“Nguyên liệu hỏa dược còn thiếu không?” Triệu Hãn hỏi.

Tống Ứng Tinh trả lời nói: “Quặng natira kali phải mua từ huyện Ninh Đô, những nguyên liệu còn lại thì không thiếu.”

Huyện Ninh Đô ở ngay bên cạnh phía đông nam huyện Vĩnh Phong, thương nhân buôn bán quặng nitrat kali có thể đi đường nhỏ chuyển tới trong huyện Hưng Quốc, dọc theo Cán Giang chuyển hàng hóa đến Cát An.

Cũng có đường tiện hơn, một đường thủy đi thẳng tới Cống Châu, rồi lại từ Cống Châu vận chuyển tới Cát An.

Nhưng bên phái Cống Châu bảo vệ rất chặt, không cho vận chuyển loại vật tư chiến lược như quặng nitrat kali.

Triệu Hãn dặn dò nói: “Gia tăng chế tạo súng, công tượng làm tốt, làm nhanh có thể được đề bạt và trọng thưởng. Nếu có công tượng có thể cải tiến công nghệ, cũng phải trọng thưởng lớn!”

Lâu thị dẫn theo người của Cảnh Hành Uyển đến, có đám người Phí Như Mai, Triệu Trinh Phương, Nghênh Xuân, Đông Phúc, cũng có cha mẹ Phí Thuần và đệ đệ (hơn ba tuổi).

Đương nhiên còn có ấu tử của Phí Ánh Hoàn, Phí Như Cao mới hơn hai tuổi.

Bọn họ lấy cớ là đi đến bên Phúc Kiến, ở cùng một chỗ với Phí Ánh Hoàn đang làm quan ở đó.

“Đó là thành Nam Xương sao? Tường thành cao quá!” Phí Như Mai đã sắp mười lăm tuổi, vẻ ngoài rất giống tỷ tỷ, nhưng tính cách thì hướng ngoại hoạt bát hơn.

Không trách được Phí Như Mai kinh thán như thế, tường thành Nam Xương cao 9.3 thước, dày 6.7 thước. Bất kể là vôi vữa hay nền đá, trong lòng đất còn có tường thành sâu 3.5 thước —— người muốn đào đất để vào cũng không vào được.

Vì tăng cường lực phòng ngự, cửa thành bị cắt giảm tới bảy cửa, mỗi cửa tòa thành đều tăng cường kiến trúc ủng thành, mỗi tòa ủng thành đều có then ngàn cân.

Về phần sông đào bảo vệ thành, rộng 35 thước, sâu 5 thước.

Muốn công thành, trước tiên phải lấp sông bảo vệ thành, đây là một công trình lớn.

Nếu không có nội ứng là không thể nào phá được thành Nam Xương.

Triệu Trinh Phương chạy đến nói: “Nhị tỷ, nương bảo tỷ đừng chạy loạn, mau vào khoang thuyền ngồi đi.”

Phí Như Mai nói: “Tỷ không chạy loạn, chỉ ra ngoài xem thử mà thôi.”

“Mau vào đi.” Triệu Trinh Phương nói.

Phí Như Mai bĩu môi, xoay người về khoang thuyền, nàng có chút lưu luyến liếc mắt nhìn thành Nam Xương một cái.

Triệu Trinh Phương đi theo vào, cười nói: “Nương, nhị tỷ về rồi.”

“Nơi này không được đi loạn, qua Nam Xương rồi lại đi.” Lâu thị dặn dò nói.

“Vì sao?” Phí Như Lan có chút tò mò.

Lâu thị không muốn giải thích, chỉ nói: “Qua mấy ngày thì con sẽ biết.”

Triệu Trinh Phương hỏi: “Nương, nghe nói phủ Cát An có phản tặc, chúng ta đi qua phủ Cát An không sợ bị phản tặc cướp sao?”

“Không sợ.” Lâu thị cười cổ quái.

Hôm nay đột nhiên Triệu Phương Trinh rất thân thiết với Lâu thị, đã gần như đối xử với Lâu thị như mẹ ruột.

Chỉ vì Lâu thị đối xử với nàng không tệ, tin tức Triệu Hãn khởi nghĩa truyền lại nên đối xử càng thêm tử tế. Thậm chí ở bên dưới lúc riêng tư nhóm gia nô của Cảnh Hành Uyển còn gọi Triệu Trinh Phương là “Tam tiểu thư”.

Triệu Trinh Phương mở cửa sổ mạn thuyền, yên lặng nhìn cảnh sắc bên bờ.

Tâm tình nàng rất căng thẳng, nghe nói ca ca đã ở Phúc Kiến, cuối cùng cũng có thể đoàn tụ với ca ca rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »